Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ - Chương 5: 】 Người đàn ông không thể trả lời

"Ngươi cứ tự nhiên ở lại chùa này bao lâu tùy thích."

Dù Sessai đã nói vậy, nhưng tôi không thể mặt dày ở lỳ ăn chực. "Xin hãy cho tôi phụ giúp công việc," tôi tự nguyện đề nghị, và thế là chuỗi ngày làm việc vặt tại chùa Rinzai bắt đầu, chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: thảm hại.

"Kei. Cầm chổi sai rồi. Cứ thế sẽ đau lưng đấy."

"Vâng, tôi xin lỗi."

Quét sân bằng chổi tre. Chẳng thể ngờ một việc tưởng như đơn giản đến thế lại khó khăn nhường này. Trọng tâm và khối lượng của nó khác hẳn chổi nhựa thời hiện đại. Chẳng mấy chúc, bắp tay tôi mỏi rừ, lưng đau nhức nhối.

"Nước vẫn chưa có sao?"

"Dạ, tôi mang đến ngay đây!"

Múc nước từ giếng lên, trút vào thùng gỗ rồi xách đi. Nặng trịch. Bản thân chiếc thùng gỗ đã nặng trịch, khi đổ đầy nước vào thì tưởng như gân tay sắp đứt rời. Chỉ cần lơ đễnh một chút, mỗi bước đi là nước lại sánh ra ngoài. Đến được bếp (Kuri) thì nước chỉ còn một nửa, vậy là lại ăn mắng rồi ngậm ngùi quay lại giếng.

Chẻ củi cũng thảm thương không kém. Cứ bổ rìu xuống là lại chệch tâm gỗ, lưỡi rìu bị bật nảy ra. Sau vài lần cố thử, lòng bàn tay tôi rộp lên rồi ướm máu. Trong lúc sốt ruột vội dồn lực, chiếc rìu tuột khỏi tay văng mạng sang hướng khác, suýt chút nữa gây ra tai nạn kinh hoàng. Tè hếch nhìn chú tiểu lắc đầu thở dài rồi giật lấy chiếc rìu, dùng kỹ năng điệu nghệ chẻ đôi khúc gỗ cái "pắc", cảm giác thảm hại trong tôi lúc đó không gì tả nổi.

Các tăng binh trẻ và các chú tiểu trong chùa mỗi lần nhìn tôi đều lộ rõ vẻ hiếu kỳ.

Cũng phải thôi. Tuổi đời tôi đã ngót nghét giữa đôi mươi, vóc dáng coi như khá cao lớn, vậy mà mới động tay động chân chút đỉnh đã thở hồng hộc, chẳng được tích sự gì. Tôi chẳng phải nông dân, cũng chẳng giống samurai. Ngay từ bộ quần áo đang mặc (sợ bẩn nên tôi mượn bộ mộc phục của chùa, nhưng bên trong vẫn mặc áo phông) đã kỳ lạ lắm rồi.

"Kei-dono, cái áo lót màu trắng cậu mặc bên trong là gì vậy? Dệt khít rịt một cách lạ kỳ, nhưng xem ra không phải là lụa."

"À, ừm... đó là tấm vải phương Bắc tôi mua của thương nhân Sakai. Mặc vào dễ chịu lắm, có điều hơi thoáng gió quá..."

"Đồ phương Bắc sao. Chà, người bên đó mặc loại vải mỏng dính thế này cơ à. Nhưng thứ vải trắng muốt như thế này, đáng lý chỉ có bậc quý tộc có thân phận cao quý mới được mặc..."

Lời nhận xét ngây ngô của chú tiểu làm tôi đổ mồ hôi hột. Đây chỉ là chiếc áo phông cotton rẻ tiền thời hiện đại, nhưng ở thời đại thiếu vắng công nghệ sản xuất hàng loạt này, nó lại trông như một món đồ cao cấp được dệt đều đặn đến kinh ngạc.

Tôi đành cười gượng gạo xoa dịu tình hình, thấy vậy họ cũng không truy cứu thêm nữa.

Lý do họ không đuổi tôi đi chỉ có một: Tôi là người mà trụ trì Taigen Sessai đã quyết định "cho ở lại".

Thế rồi cuộc sống ở chùa bước sang ngày thứ ba, vào một buổi chiều.

Tôi được lệnh đi dọn dẹp kho sách. Quét dọn hay xách nước tôi làm dở tệ, nhưng ngay khi bước chân vào kho, tay chân tôi lại tự động thoăn thoắt. Nhìn vào nhãn kệ, tôi biết ngay hộp nào đựng gì, tương ứng với tài liệu ghi chép nào. Mới quan sát nửa ngày, tôi đã nắm được thói quen phân loại ở đây. Sổ sách kế toán xếp theo niên hiệu, thư từ xếp theo người gửi. Chẳng ai dạy tôi cả. Phân loại tài liệu vốn là kỹ năng cơ bản của một học viên cao học.

Vị sư già phụ trách kho đang nhíu mày trước một tờ giấy trải trên sàn.

"Có chuyện gì vậy sư phụ?"

"À, ở làng thuộc lãnh địa chùa đang xảy ra tranh chấp ranh giới. Ta đang lục lại bản đồ cũ để đến dinh đại quan giải trình... nhưng hình dáng sông núi vẽ phác thảo đại khái quá, chẳng thể hiểu nổi đâu là khu vực tranh chấp."

Tôi ghé mắt nhìn vào, quả thực nó chẳng có điểm nào giống với "bản đồ" thời hiện đại.

Bản đồ làng mạc thời Sengoku không dựa trên đo đạc thực tế. Con đường được vẽ bằng một đường thẳng, núi là những ký hiệu tròn tròn, nhà cửa thì chèn vào các khoảng trống. Đã thế hướng đi cũng không cố định, khoảng cách hay phương hướng hoàn toàn dựa vào chủ quan của người vẽ. Khác xa so với địa hình thực tế.

"...Thầy có thể cho con xem một chút được không?"

Đối với một người chuyên ngành lịch sử như tôi, việc đọc hiểu bản đồ cổ là nền tảng của nền tảng.

Đặc biệt trong quá trình viết luận văn thạc sĩ, tôi đã vô số lần đè các bản đồ địa hình hiện đại lên khu vực xung quanh Sunpu và các con đường cổ để phân tích. Mối tương quan vị trí giữa sông Abe và núi Udo đã cắm sâu vào đầu tôi đến phát chán.

Xác định các địa danh xung quanh cùng khúc uốn của dòng sông, trong đầu tôi tự động dựng lên bản đồ đường đồng mức chính xác.

"Hình tròn này là núi Udo đúng không ạ. Vậy thì đường ngoằn ngoèo này là sông, nên..."

Tôi xoay tờ bản đồ ngược lại một trăm tám mươi độ.

"Hướng Bắc là bên này. 'Thung lũng Cáo' đang tranh chấp nằm ở phía sau ngọn núi này đúng không ạ? Trên bản đồ vẽ sông rất rộng, nhưng với địa hình thực tế thì lòng sông ở đây phải hẹp hơn nhiều, là một khe núi trở giốc. Nghĩa là, tỷ lệ của bản đồ này bắt đầu bị méo mó cực kỳ nghiêm trọng từ đoạn này——"

Tôi chỉ tay vào một điểm trên bản đồ.

"Rãnh núi này mới chính là ranh giới nguyên bản của làng. Đừng để vẻ ngoài của bản đồ lừa gạt, chỉ cần tính ngược lại bước chân từ điểm phân nhánh của dòng sông là biết ngay làng nào nói đúng."

Nói liền một hơi đến đó, tôi mới nhận ra vị sư già đang trợn tròn mắt, đứng hình.

"...Ngươi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bản đồ này phải không? Sao lại có thể nói như thể đã thực sự đi qua đó và nhìn từ trên trời xuống vậy?"

"Ấy, ừm..."

"Nếu là tu sĩ tu trên núi thì có thể đọc được khe núi. Nhưng kẻ nhìn ra được sự bóp méo của bản đồ cổ thì hiếm lắm."

Vị sư già luân phiên nhìn bản đồ rồi lại nhìn mặt tôi, trút ra một hơi thở cảm thán đầy kinh ngạc.

"Ngươi trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng cái đầu lại nhảy số đáng sợ đấy nhĩ."

Nhìn đôi mắt thán phục chân thành của vị sư già, tôi lại gượng cười lấp liếm.

——Thôi chết rồi.

Tôi đã tự dặn lòng phải giữ kẽ để sống yên ổn qua ngày. Vậy mà cái tính cố tật của dân chuyên lịch sử, cứ hễ thấy tài liệu cổ là lại ngứa nghề muốn phân tích bằng góc nhìn hiện đại.

Chiều hôm đó. Khi quay lại với công việc quét dọn ngoài sân, tôi cảm nhận được một ánh nhìn sau lưng nên ngoảnh lại.

Nơi sâu trong hành lang. Trong bóng chiều tà, Sessai đang đứng đó. Không phải là lướt qua nhau như ngày đầu tiên. Ông dừng bước, lặng lẽ nhìn về phía tôi.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Sessai không hề quay đi.

Dưới chân tôi là đống lá cây gom lại nhem nhuốc. Trong lòng bàn tay là vệt máu rỉ ra từ vết phồng rộp đã vỡ. Một kẻ đến cái chổi cũng không biết cầm, lại có thể đọc thấu quy luật đất đai từ một bản đồ cổ như thể nhìn xuống từ không trung. Sự mâu thuẫn đó, Sessai chỉ lặng lẽ thu vào tầm mắt.

Khoảng thời gian ấy kéo dài bao lâu tôi cũng không rõ. Sessai chẳng nói lời nào, rồi quay lưng biến mất vào sâu bên trong.

Không một câu hỏi nào được cất lên. Chính điều đó lại khiến tôi sợ hãi hơn bất kỳ sự tra hỏi nào.

Truyện liên quan

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka 15+
Cập nhật: 7 giờ trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

8 10
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 2 ngày trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 294