Lớp Học Cô Dâu - Chương 68

※ Truyện có chứa các tình tiết giam giữ, các hành vi nhạy cảm chưa hoặc khó xác định sự đồng thuận do ảnh hưởng từ đẳng cấp và quyền lực. Xin vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.

Thời thơ ấu, trong mắt nàng mọi thứ đều như một phép màu. Đặc biệt là khi mới bắt đầu học viết, Rosen muốn ghi lại tất cả những gì mình nhìn thấy. Nàng thường tung tăng chạy đến tìm Iscarion, háo hức muốn chia sẻ những việc mình đã làm trong ngày và cả những từ ngữ mới học được, nhưng chàng lại quá bận rộn, chẳng thể dành trọn thời gian để chăm sóc cho nàng.

Nghe lời khuyên của người vú nuôi rằng không nên quấy rỗ khi chàng đang bận rộn, Rosen đành nén lại nỗi khao khát được gặp chàng. Thay vào đó, nàng viết những bức thư lên các mảnh giấy gấp origami đẹp nhất rồi gửi cho người thị vệ đang canh giữ phòng làm việc của chàng.

“Thưa tiểu thư Rosénia, tôi có nên báo với Điện hạ là cô đến tìm ngài ấy không?”

“Ôi, thôi ạ… Nhưng chú có thể chuyển cái này cho anh ấy được không?”

“Vâng, dĩ nhiên rồi ạ.”

[Anh ơi, hôm nay Rosie cũng ăn hết cà rốt rồi. Anh khen em đi.]

[Lát nữa mình cùng chơi búp bê nhé. Rosie sẽ đợi anh.]

[Anh đừng cãi nhau với các quản gia nữa, hãy đối xử tốt với họ nhé.]

[Em nhớ anh nhiều.]

Những mẩu giấy nhắn ngắn ngủi, nhiều màu sắc được cắt thành hình ngôi sao và trái tim. Nét chữ nguệch ngoạc cùng những chuyện vặt vãnh trong ngày của một đứa trẻ muốn sẻ chia với chàng, điều mà hẳn là một người trưởng thành như chàng sẽ thấy thật phiền phức.

Thế nhưng, mỗi khi gặp nhau vào buổi tối, Iscarion luôn đón nhận nàng bằng một nụ cười cùng vòng tay ôm siết, chưa từng tỏ ra chút phiền hà. Điều này tiếp diễn cho đến khi Rosen lớn lên, đủ nhận thức được rằng ngay cả những điều nhỏ nhặt ấy cũng có thể làm chàng xao nhãng, và rồi những mẩu giấy nhắn cũng dừng lại.

Chuyện đã trôi qua quá lâu, và đó là một ký ức ngượng ngùng đến mức nàng đã quên khuấy đi mất. Nàng chưa từng nghĩ chàng lại cất giữ tất cả những bức thư đó suốt chừng ấy thời gian.

Dưới đống giấy màu ấy còn có một bức tranh vẽ bằng màu sáp của trẻ con.

Đó là bức chân dung Iscarion mà Rosen đã vẽ và tặng chàng nhân dịp sinh nhật khi nàng mới chín tuổi. Có lẽ chàng chỉ quên vứt đi nên mới giữ nó lại đến tận bây giờ.

Ký ức về việc mình từng trìu mến, sùng bái chàng đến nhường nào khiến trái tim nàng nhói đau. Đã có thời, chàng là cả thế giới của nàng.

Dụi mắt, nàng nhặt lên một mảnh giấy khác. Một chiếc phong bì đã phai màu rơi ra từ giữa đống tài liệu.

‘Một… bức thư sao?’

Đó là bức thư chưa gửi mà Iscarion đã viết cho ai đó. Bị sự tò mò xâm chiếm, Rosen mở chiếc phong bì không có con dấu bưu điện ra.

Nàng không thể biết chính xác nó được viết từ khi nào, nhưng bề mặt thô ráp của giấy và mùi mực thoang thoảng cho thấy nó đã khá cũ kỹ. Khi đọc qua nội dung bức thư, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc.

“……!”

Đó là bức thư Iscarion gửi cho họ hàng bên ngoại ở nước ngoài, nhờ họ chăm sóc Rosen cho đến khi nàng trưởng thành…

Nhìn chằm chằm vào nét chữ quen thuộc của chàng, đầu óc Rosen trở nên trống rỗng.

Nhìn việc nó thiếu con dấu bưu điện thì có vẻ như nó chưa từng được gửi đi, nhưng việc nó được cất sẵn trong phong bì có nghĩa là chàng đã luôn chuẩn bị tâm lý để gửi nàng đi bất cứ lúc nào.

Bây giờ khi biết chàng đã có ý định gửi nàng đi từ lâu trước đó…

Nàng như nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn thành muôn vàn mảnh nhỏ.

Từng người từng người thì thầm rằng Điện hạ tiếp nhận nàng chỉ vì một phút mộng mị thương hại, hóa ra họ đã đúng.

Chàng miễn cưỡng nhận nuôi mình, nhưng mình vẫn luôn là một gánh nặng đối với chàng…

Những giọt nước mắt nàng cố nén giữ bấy lâu bắt đầu tuôn rơi trên gò má. Có lẽ nàng đã yêu Iscarion nhiều hơn rất nhiều so với những gì mình tự nhận thức.

‘Mình không thể ở lại đây thêm được nữa.’

Thế nhưng. Ngay khi nàng định vội vàng rời đi, Iscarion đã bước vào phòng làm việc.

Thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nàng, chàng nhanh chóng tiến lại gần và ôm lấy nàng.

“Rosen, em đến tìm ta sao? Sao em lại khóc?”

“Hức, thả em ra… hức.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Rosen giằng giụa cố giấu đi gương mặt lem luốc nước mắt và dùng hết sức đẩy chàng ra. Ánh mắt Iscarion dừng lại ở tờ giấy đăng ký kết hôn đang nằm trên bàn làm việc.

“Có phải vì chuyện này không?”

“Phải.”

“… Ta hiểu rồi.”

Sắc mặt Iscarion đanh lại. Chàng đứng yên trong giây lát rồi bình tĩnh lên tiếng.

“Em ghét nó đến thế sao? Cuộc hôn nhân này thực sự tồi tệ đến mức khiến em phải khóc ư?”

“Đúng vậy! Tôi ghét nó!”

Vừa khóc, Rosen vừa dùng nắm đấm đập liên hồi vào ngực chàng.

Đúng là nàng từng sợ hãi và oán trách chàng vì đã giam giữ nàng trong căn nhà phụ, bắt nàng phải chịu đựng những bài học khiêu gợi ấy.

Tuy nhiên, nàng cũng từng bối rối trước những cảm xúc không thể giải thích được dành cho chàng, và giờ đây nàng chắc chắn một điều.

Nàng không thể chịu đựng được nghĩ đến cảnh Iscarion trở thành chồng của một người phụ nữ khác.

Dù đó có là một quý tộc phu nhân xinh đẹp nước ngoài hay một vị công chúa cao quý tương xứng với địa vị của chàng… nàng cũng không muốn mất chàng vào tay bất kỳ ai.

“Tất nhiên là tôi ghét rồi! Tôi thực sự, thực sự rất ghét nó!”

Dù đã tự thuyết phục bản thân rằng mình cần phải rời xa chàng, nhưng tiếng lòng chân thành mà nàng giấu kín vì sợ bị phát hiện lại muốn được ở bên chàng mãi mãi… Thế nhưng nàng biết, giờ đây đã quá muộn để bộc lộ tình cảm thật của mình.

“Ôi, Rosie. Ta phải làm sao với em đây?”

Iscarion thì thầm như thể đang phiền muộn khôn nguôi, chàng đưa tay đỡ lấy trán mình. Nhưng ngay cả khi nói ra những lời đó, chàng vẫn không thả lỏng vòng tay đang ôm chặt lấy nàng. Tiếng thở dài nhe nhẹ của chàng tan ra trên đỉnh đầu Rosen.

“Thả tôi ra…! Tại sao anh lại làm thế này với tôi?!”

“Đó chính là điều ta nên hỏi em đấy, Rosie.”

Truyện liên quan

Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 21 phút trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

103
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 462