Lớp Học Cô Dâu - Chương 67
※ Sách có chứa các tình tiết giam cầm, hành vi cưỡng ép hoặc nghi vấn cưỡng ép do cấp bậc và thao túng quyền lực. Xin vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.
“Ngươi lấy giúp ta chiếc khăn quàng được không? Ta thấy hơi se lạnh.”
“Tểu thư bị lạnh ạ? Nơi này bỏ trống đã lâu, nên dù là ban ngày thì có lẽ vẫn hơi lạnh hơn bình thường.”
“Nếu ngươi vào phòng ta, trong tủ quần áo bên phải phòng thay đồ có một chiếc khăn quàng màu tím nhạt. Mau lấy giúp ta nhé.”
“Vâng, tiểu thư chờ chút, tôi quay lại ngay!”
Người cô phục vụ vui vẻ đáp rồi vội vã rời khỏi đại sảnh. Rosénia vờ như đang kiểm tra sự hài hòa giữa rèm cửa và đồ trang trí trên bàn cho đến khi bóng dáng cô ta hoàn toàn biến mất.
Thực ra, chiếc khăn quàng màu tím nhạt ấy không nằm trong cái tủ bên phải, mà được giấu sâu tận ngăn kéo giữa. Vì người hầu này mới tới làm chưa lâu, chắc chắn cô ta sẽ mất khá nhiều thời gian mới tìm ra.
Trong khoảng thời gian đó, Rosénia dự định sẽ đối chất với Iscarion để làm rõ ý đồ của hắn.
Sau khi người hầu đi lấy khăn quàng, Rosénia nhanh chóng rời đại sảnh, rảo bước về phía phòng làm việc của lãnh chủ.
Khi rẽ qua một góc hành hành lang, thấy vài người hầu gái đang đi tới từ hướng ngược lại, cô liền nhanh chân trốn sau một bức tượng lớn. Nhóm người hầu ôm những bọc quần áo bẩn đi qua chỗ cô trốn, vừa đi vừa ríu rít trò chuyện.
“Không thể tin nổi là Điện hạ rốt cuộc cũng sắp kết hôn! Hi vọng chúng ta sẽ được thưởng một khoản hớn hở mừng lễ cưới.”
“Nhưng bao giờ thì tiểu thư Rosénia mới rời khỏi biệt khu? Cô ấy vẫn còn ở đó sao?”
“Thì hôn lễ sắp diễn ra rồi, cô ấy hẳn cũng phải chuyển đi sớm thôi. Mà này, giờ chúng ta đâu thể gọi cô ấy là tiểu thư được nữa, đúng không?”
Những lời ấy khiến trái tim Rosénia như thót lại.
Hóa ra mọi người trong lâu đài đều biết việc cô bị giam cầm ở biệt khu và phải chịu đựng những chuyện như thế. Họ cũng biết cô sẽ phải ra đi khi tân nương của Iscarion bước vào…
Một cảm giác tủi hổ dâng lên cuồn cuộn, làm gò má cô nóng bừng như đốt.
“Ừ nhỉ. Chẳng phải quản gia đã nhắc trong buổi điểm danh sáng nay sao? Không được gọi cô ấy là tiểu thư nữa…”
Tiếng nói của nhóm người hầu nhỏ dần rồi khuất hẳn. Dù không còn nghe thấy tiếng trò chuyện xầm xì nữa, Rosénia vẫn đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu.
Nhận ra bản thân không thể lãng phí thời gian, cô vội vã cất bước. Cơn gió thu se lạnh từng khiến cô thấy cô đơn, trống trải, giờ đây lại như đang làm băng giá cả tâm hồn.
‘Phải chăng tân nương của Iscarion chính là vị nữ quý tộc ngoại quốc mà mọi người vẫn đồn đại? Người mà hắn đã tặng cả một dinh thự đồ sộ…’
Chẳng thể xua tan những suy nghĩ về hắn, Rosénia tiến đến trước phòng làm việc của lãnh chủ với một trái tim nặng trĩu.
Cô cẩn trọng đẩy cánh cửa đang khép hờ, bên trong trống không. Có vẻ Iscarion chỉ vừa mới bước ra ngoài, bởi tách trà đặt nơi góc bàn gỗ hồng mộc cổ kính vẫn còn phảng phất hơi ấm.
Tiến lại gần chiếc bàn trống, cô lướt mắt nhìn quanh cho đến khi tầm mắt dừng lại ở một tờ tài liệu đặt ngay chính giữa.
‘Đó là…’
Một tờ giấy cứng cáp được chạm khắc hoa văn dát vàng sang trọng. Tờ tài liệu ấy mang chữ ký uốn lượn sắc sảo của Iscarion — chính là giấy đăng ký kết hôn. Trái tim cô chùng xuống như đá đeo, trào dâng những làn sóng cảm xúc hỗn độn.
Nơi dành cho chữ ký của cô dâu vẫn còn bỏ trống. Rosénia không trót nhìn vào đó nữa, đánh mắt sang hướng khác. Trong một chiếc hộp nhỏ gần đó, các loại tài liệu được sắp xếp rất ngăn nắp.
Ngăn kéo dưới cùng đang mở hờ, dấu hiệu cho thấy những giấy tờ cũ đang được phân loại để tiêu hủy.
Rút tờ tài liệu trên cùng ra khỏi hộp, Rosénia nhận ra đó là giấy chứng nhận hôn ước giữa cô và Iscarion từ mười hai năm trước. Cô vội vã đặt nó xuống, ký ức xưa cũ ùa về rõ mùng một như mới vừa xảy ra ngày hôm qua.
“Rosie, em còn nhớ anh dạy em viết tên mình thế nào không? Chỉ cần viết vào đây, ngay bên cạnh tên anh là được.”
“Dạ, xong rồi…!”
Nàng từng tự hào viết tên mình bằng nét chữ ngoằn ngoèo, vụng dại đúng như những gì hắn đã dạy.
“Hứa hôn có nghĩa là em hứa sẽ kết hôn khi trưởng thành. Giống như ngoắc tay làm bằng chứng vậy. Em hiểu chưa?”
“Vậy sau này em cũng sẽ được sống cùng anh sao? Mãi mãi luôn ạ?”
“Đúng vậy, mãi mãi về sau.”
“Oa…!”
Có vẻ như Iscarion đã lấy những tài liệu liên quan đến Rosénia ra với ý định tiêu hủy chúng trước khi cử hành hôn lễ.
Cô đặt tờ giấy hứa hôn trở lại chỗ cũ rồi cầm lên một mảnh giấy gấp hình ngôi sao màu xanh lá nằm ngay bên dưới. Ở mặt sau, một bức thư ngắn ngủi, ngây ngô được viết bằng nét chữ nguệch ngoạc của đứa trẻ.
[Anh ơi, em thích anh nhiều nhiều nhiềuuuu lắm. Chúng ta hãy ở bên nhau m๊ãi m๊ãi nhé.]
Nhnh…
Truyện liên quan
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".