Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 118: 118. Tiện thể đi tham quan
Kết luận là tôi không thể kiếm được bột gạo.
Chà, nói sao nhỉ, dù Eales đã giúp tôi tìm hiểu nhưng chẳng có người xuyên không nào sở hữu nó cả, cuối cùng tôi đành phải đi hỏi Fuel.
Theo lời Fuel thì trong số các loại bột, bột gạo được coi là mặt hàng xa xỉ hơn cả bột mì hay bột Sova, nên nó không được lưu thông rộng rãi đến mức để người xuyên không có thể tiếp cận. Qua câu chuyện, tôi được biết rằng loạt sản phẩm "không có hạt nhưng có bột" này được quản lý bởi một khu vực nào đó trong khu thương mại, nơi diễn ra quá trình sao chép. Vì nếu nguồn gốc biến mất thì mọi thứ sẽ tan biến theo, nên việc quản lý vô cùng nghiêm ngặt. Hơn nữa, bột gạo lại nằm ở mức ưu tiên thấp trong quá trình sao chép, chỉ khi trở thành thương nhân chỉ định mới có thể lấy được. Nếu may mắn có được thì họ mới sẵn lòng nhượng lại cho. Thế giới bánh ngọt Nhật Bản đầy mê hoặc cứ thế xa dần... Thôi thì, thay vì bột gạo, tôi muốn có chính hạt gạo hơn. Sake nữa chứ!!
Vì vậy, hôm nay tôi quyết định lên đường khai phá những vùng đất chưa từng đặt chân tới.
Tại cổng dịch chuyển có những địa danh mà tôi chưa hề biết đến. Ít nhất thì tôi cũng muốn mở rộng những phần đã được xác định của Kurtutera.
Hơn nữa, tôi còn bị nhắc nhở rằng đừng có bắt đội kiểm chứng làm việc đến kiệt sức nữa, hãy ngoan ngoãn một chút đi... Thế là tôi đành chuyển sang khám phá bên ngoài, nơi vốn bị bỏ bê bấy lâu. Nếu đó là nơi những người chơi khác đã mở thì chắc cũng chẳng có sự kiện đặc biệt nào đâu. Đây tuyệt đối không phải là điềm báo gì cả.
Đúng lúc đó, Rera bảo cô ấy có việc cần đến Lufen, nơi tôi chưa từng tới, nên tôi xin đi nhờ. Phải rồi, dù không dùng được cổng dịch chuyển thì vẫn có thể dùng lối ra khu vườn của người chơi khác mà!
Bạn hỏi tại sao không dùng cách đó cho tất cả mọi việc ư? Vì làm thế thì mất hết phong vị, nên chỉ dùng khi cần thiết thôi. Chỉ khi cần thiết thôi nhé.
Tôi vẫy tay chào Rera và Edo khi họ đi làm việc của mình, rồi tranh thủ dạo quanh một chút để xem hàng hóa và kiểm tra các nhiệm vụ.
Lufen là một ngôi làng nhỏ. Ở đây không có Union nhưng lại có bang hội, và có vẻ khá nhộn nhịp. Ừm, có lẽ việc Union chỉ nằm ở các thành phố lớn chính là lý do khiến ít người ghé thăm nó chăng.
Nội dung nhiệm vụ bao gồm những việc vặt như vận chuyển hàng hóa, tiêu diệt động vật gây hại ở gần đó, hoặc nếu xếp hạng cao hơn thì có cả điều tra và bắt giữ ma thú. Có vẻ như những ngôi làng càng gần khu vực sụp đổ thì ma thú càng dễ xuất hiện. Tôi liếc nhìn những người chơi có vẻ chuyên về chiến đấu đang xử lý các nhiệm vụ liên quan đến ma thú, rồi nhận nhiệm vụ [Vận chuyển sương sớm] mà Rera đã chỉ cho, một nhiệm vụ có thể hoàn thành ngay trong làng.
---
[Vận chuyển sương sớm]
Hãy vận chuyển sương đọng từ Tháp Sương đến chiếc bình được chỉ định.
■ Phần thưởng
1000 Nuns
---
Dù sao thì đây cũng là nhiệm vụ bang hội đầu tiên của tôi. Vì cứ tập trung vào Kurtutera nên tôi toàn bị chôn vùi trong các nhiệm vụ của Union... Tất cả là tại Ketun quá tháo vát... Hừ. Dù rằng cũng có những nhiệm vụ nhận được điểm khu vườn nên không thể nói là hoàn toàn tệ.
Chỉ là, tiền thì chẳng tăng lên chút nào. Đây là lần đầu tiên tôi thấy mục phần thưởng ghi rõ ràng là Nuns như thế này. Thế này thì người ta làm nhiệm vụ bang hội là phải rồi. Tiền thì bao nhiêu cũng chẳng thừa mà.
Lufen nằm ở phía đông của Colt. Vì phía đông Lufen đã sụp đổ và không còn tồn tại nữa, nên có thể coi đây là điểm cực đông của Kurtutera.
Giữa Colt và Lufen còn có một ngôi làng tên là Valletta, một ngôi làng nằm trong thung lũng. Nghe nói đó là nơi sương mù luôn bao phủ.
Và cả Colt, Valletta, Lufen đều làm nghề nuôi ong, nhưng mỗi làng lại có những loài ong khác nhau. Colt là ong thường, Valletta là Ong Sương (Mist Bee), còn ở Lufen này là Ong Ngọc (Jade Bee). Nghe nói nếu đã mở khóa chức năng nuôi ong trong khu vườn, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của làng đến một mức độ nhất định là có thể nâng cấp chức năng này, từ đó không chỉ chọn được hoa mà còn chọn được cả loại ong nữa.
Hóa ra món nước mật ong có công dụng cao mà tôi hay thấy gần đây là do loài ong thu thập mật khác nhau đấy.
Đây chính là thành quả của việc những người chơi khác đã nỗ lực trong khi tôi chỉ ru rú trên hòn đảo Vermillion. Thật tốt quá.
Dù nhiệm vụ không kèm theo bản đồ, nhưng Tháp Sương nổi bật đến mức ngay khi vào làng là tôi đã thấy ngay. Không chỉ một mà là vô số tòa tháp lớn nhỏ đứng san sát nhau trong tầm mắt. Có lẽ những tòa tháp đó đang hút sương mù vào, nên dù ở làng Lufen không thấy sương mù, nhưng tôi vẫn cảm nhận được không khí ẩm ướt ở đâu đó. Nó không đến mức khó chịu mà chỉ là một sự ẩm ướt dễ chịu, thoải mái.
Ở đây mùa đông chắc chắn không cần dùng máy tạo độ ẩm.
Có vẻ như Ong Ngọc rất ưa độ ẩm. Chỉ là, chúng không thể hoạt động trong sương mù như Ong Sương.
Dọc theo con suối nhỏ chảy quanh làng, những bông hoa đang nở rộ, nên về cơ bản chúng thu thập mật ở đó. Thỉnh thoảng chúng cũng bay đến những bông hoa giống hoa súng nở trong đầm lầy giữa làng, nhưng vì ở đầm lầy có những sinh vật giống ếch nên số lượng ong không nhiều bằng bên suối. Cuộc chiến không khoan nhượng giữa ếch và ong... Cả hai dù nhỏ nhưng đều to bằng bàn tay nên xem cũng mãn nhãn phết. Có con lớn còn to bằng đứa trẻ con nữa chứ. Thế này thì chẳng khác nào chiến tranh.
Bước trên con đường lát đá sáng bóng vì ẩm ướt, tôi dễ dàng đến được Tháp Sương. Vì nhiệm vụ chỉ ghi là Tháp Sương nên chắc là tháp nào cũng được.
Nó cao gấp đôi tôi thì phải? Càng lên cao càng nhỏ lại, nhưng phần đỉnh lại xòe ra như hình tròn. Trông hơi giống cái loa.
Công việc là múc sương đã đọng thành giọt ở phần dưới của tháp vào chiếc bình đặt gần đó. Sau khi múc xong thì mang bình đến địa điểm được chỉ định, lần này là một xưởng nhuộm cách đó không xa.
Nghe nói xưởng nhuộm này dùng sáp ong làm thuốc nhuộm. Kỹ thuật nhuộm sáp truyền thống ngoài đời thực là dùng sáp để che phủ những phần không muốn nhuộm, nhưng ở đây chính sáp ong lại là thuốc nhuộm. Tấm vải tôi thấy trên đường vận chuyển có màu xanh nhạt rất đẹp. Nene chắc sẽ thích lắm, nhưng tôi có cảm giác cô nàng đã sở hữu nó rồi.
Sau khi hoàn thành thêm vài nhiệm vụ vặt trong làng, tôi đã thành công tăng thêm số lượng loài ong.
Phải chăm chỉ làm những việc thế này thôi. Nếu cứ để dành sau này thì chắc chắn là sẽ không bao giờ làm nữa.
Điểm đến tiếp theo là làng thung lũng Valletta. Từ Colt mất nửa ngày, còn từ Lufen thì mất khoảng bốn tiếng. Thế nên tôi quyết định cứ thế đi bộ.
Lịch trình hôm nay là từ Valletta qua làng rừng Rienda đến Sarna dưới chân núi. Nhưng tùy thuộc vào số lượng nhiệm vụ để tăng số lượng ong mà có lẽ tôi sẽ dừng chân ở Valletta luôn.
Rienda cũng là nơi từng xuất hiện ở cổng dịch chuyển, nghe nói đó là quê hương của Wiener, thợ rèn thực vật. Nhưng theo những gì tôi nghe được thì ở đó không còn ai sinh sống cả. Chưa đến mức là làng bỏ hoang, nhưng cũng gần như vậy rồi. Vốn dĩ đường đi ở đó rất dễ lạc, hay nói đúng hơn là được thiết kế để người ta lạc đường, nên chỉ có cư dân Rienda hoặc thương nhân giao dịch mới ghé thăm. Sau khi đại sụp đổ xảy ra, vì quá bất tiện nên nhiều người đã chuyển đến Valletta và Sarna sinh sống.
Dù sao thì ở đó cũng có nhiều loại cây chứa nhiều ma lực, nghe nói lâm nghiệp từng rất phát triển, nhưng nếu chỉ là đồ dùng hàng ngày thì phía Valletta hay Sarna, tức là phần bên ngoài của khu rừng, là đủ dùng rồi. Không cần thiết phải tiếp tục ở lại ngôi làng ở trung tâm... đại loại thế.
Những chuyện trước khi sụp đổ thì tôi chỉ nhớ mang máng, chắc là ngôi làng đó tồn tại vì một lý do nào đó, nhưng giờ thì chỉ biết là chắc có gì đó ở phần bị sụp đổ mà thôi.
Hiện tại, bên tay trái khi tôi đang đi bộ là khu rừng với những cái cây màu xanh lam đang đung đưa. Có vẻ như sâu bên trong còn có những cái cây phát sáng, tôi có thể nhìn rõ sự dày đặc của chúng. Ánh mặt trời có lẽ không lọt vào được, nhưng nhờ những cái cây đó mà bản thân khu rừng vẫn có ánh sáng.
May mà tôi không cần chuẩn bị đèn. Tôi lại chẳng có phép thuật kiểu như đèn chiếu sáng. Trong trường hợp xấu nhất thì có thể dùng quả cầu lửa để thắp sáng, nhưng dùng phép tấn công để làm đèn thì nguy hiểm quá.
Truyện liên quan
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp
『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.
『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau
Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.
Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.
Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.
Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...