Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 126: 126. Xuất hiện một cách dứt khoát!

"Mới đến đó hả quý vị!!"

Vừa mở miệng đã phang ngay câu này. Nói thật thì xét về mặt chào hỏi, đây là một câu cực kỳ kinh điển không chê vào đâu được, chỉ có điều hoàn cảnh xuất hiện của nó lại quái dị đến mức cạn lời.

Tôi được Sheltet dẫn đến phòng Hiệu trưởng để chào hỏi, nhưng chính chủ lại chẳng có ở đấy, chỉ có duy nhất một giáo viên chịu trách nhiệm dẫn đường. Người này giới thiệu mình tên là Osti, rồi dẫn chúng tôi ra sân vườn. Nơi đó tuy rất hoành tráng nhưng ông ta lại đi thẳng qua, tiến sâu hơn vào bên trong. Cuối cùng, chúng tôi gặp Hiệu trưởng tại một khoảng sân rộng nhìn như sân khấu ngoài trời.

Không, tôi hiểu mà. Đi hơi xa một chút thì cũng chưa đến mức quá quái dị. Cùng lắm chỉ nghĩ chắc ông ấy có việc gì đó bận thôi.

Lúc đến sân khấu, Hiệu trưởng vẫn chưa có ở đó. Nói chính xác hơn là không có trong phạm vi tầm mắt, nhưng tóm lại, chúng tôi cứ thế đi qua và hướng mắt về phía xa xa trông như một nhà kính, đoán xem có phải mình sắp đến đó không.

Thế rồi đột nhiên mây mù sà xuống. Dù sao trước đó tôi cũng đã xem qua kỹ năng của Retouch-san nên cũng chuẩn bị tinh thần, hứng thú ngước nhìn. Đúng lúc ấy, đám mây mà tôi đang chú ý tách ra làm đôi, một chiếc thuyền treo dạng cabin làm bằng dây leo và tinh thể xuất hiện. Giữa cơn mưa cánh hoa và tiếng kèn vang dội, chiếc thuyền hạ xuống, Hiệu trưởng bước ra và thốt lên câu mở đầu kia.

Cái quái gì thế này. Tiệc cưới sang chảnh chắc??

Đã thế, nhân vật được cho là Hiệu trưởng lại còn mang một đôi cánh trắng muốt cực kỳ hoành tráng sau lưng. Nó còn đang rung rinh như thể vẫy chào, không biết là trang bị hay là đồ tự nhiên nữa. Cơ mà trong thế giới này có Điêu Nhân sao??

"Cậu làー! Hop-kun trong lời đồn đúng không! Ta là Arcray! Rất vui được làm quen nhé"

"Thưa Hiệu trưởng, xin ngài hãy bước xuống khỏi cái phương tiện dị hợm đó rồi hãy chào hỏi. Người ta đang hoảng kìa."

Éeee dã man thế! Tiếng kêu thảm của Hiệu trưởng vang lên, nhưng ông ấy vẫn không chống đối lời nói thản nhiên của Osti-san mà bước ra khỏi thuyền. Chiếc thuyền không còn người ngồi tự động bay ngược lên trời, biến mất sau làn mây. Rốt cuộc là cái cơ chế gì vậy.

"Ạ... Ứm, thưa Hiệu trưởng...... Đây là Hop-sama mà tôi đã trao đổi với ngài. Lần này vì ngài có nguyện vọng muốn tăng thêm ứng viên làm Quan quản lý"

"Ừm ừm. Ta hiểu rồi. Trước tiên cứ phải thắt chặt tình hữu nghị giữa chúng ta cái đã chứ! Osti, chuẩn bị trà đi. Amanus lâu rồi không gặp nhé. Trông cô vẫn khỏe nhỉ"

"...... V... Vâng"

"Rõ thưa ngài"

Hiệu trưởng chen ngang lời Sheltet, cứ thế tự ý tiến hành mọi chuyện. Dù tôi cũng chẳng vội vàng gì nên thấy sao cũng được, nhưng tôi có thể cảm nhận được Sheltet đang hơi bực mình. Còn Amanus thì cất giọng bé như muỗi kêu. Dạo này cô ấy toàn nói chuyện với âm lượng bình thường nên thấy cảnh này đúng là tươi mới thật, nhưng gạt tôi sang một bên thì hình như cô ấy cũng mất khá nhiều thời gian mới nói chuyện được với các cư dân khác thì phải. Việc cô ấy nói chuyện bình thường với tôi ngay từ đầu chắc là do hiệu ứng Người chơi hoặc hiệu ứng Hảo cảm rồi, nhưng nghĩ theo hướng đó thì chẳng lẽ Amanus ngại làm việc với Hiệu trưởng sao.

"Á, cái này hả? Cậu tò mò về đôi cánh này sao? Ra thếー! Đúng rồi nhỉ!"

"Tôi đã nói gì đâu"

"Cái này ấy mà! Là vì chủng tộc của ta là Angelos đấy! Hiện tại có khi là chủng tộc duy nhất đấy nhé!"

"Tôi cũng có hỏi đâu"

Không, đúng là tôi "không hề hỏi" theo cả hai nghĩa luôn đấy. Vốn dĩ tôi chỉ nghĩ trong đầu là "Ồ có cánh kìa", chứ chưa hề mở miệng hỏi, cũng chẳng hề nghe nói là ông ấy sẽ tung ra cái thông tin quý giá như thế này. ...... Cơ mà nhìn trên diễn đàn thì Hiệu trưởng có vẻ là một cư dân rất được chú ý, nên loại thông tin này chắc mọi người biết thừa rồi cũng nên.

"Mời ngài, tôi đã chuẩn bị trà ở phía trước. Thưa Hiệu trưởng, ngài không nên để khách khứa đứng ngoài trời quá lâu. Với lại cái món đồ chơi đó vướng chân quá, ngài thu hồi lại giùm đi."

Osti-san ngắt lời Hiệu trưởng khi ông ấy còn đang tính thao thao bất tuyệt một mình, rồi dẫn chúng tôi đến nơi yên tĩnh hơn. Thôi xong, cái sự lịch thiệp này làm tôi suýt đổ rồi đấy...... Anh đã vất vả với công việc quá rồi.

"Ứm thì, như lúc nãy Sheltet đã nói, nếu có ai có thể đảm nhận việc quản lý kho từ khâu xây dựng trở đi thì tốt quá,"

"Ừm ừm! Cứ chọn đại ai đó đi Osti. Dựa theo thứ tự thành tích là được. Mà bỏ qua chuyện đó đi! Ta đã mong chờ chuyện này lắm đấy. Trước tiên hãy kể cho ta nghe về cậu đi nào. Ta cũng muốn cậu biết thật nhiều về ta nữa!"

"Tấn công dồn dập quá đấy."

Ái chà thất lễ quá, lỡ thốt ra tiếng lòng mất rồi. Mà thôi ông ấy đang cười nên chắc không sao. Lúc nghe đến đoạn "đảm nhận từ khâu xây dựng", Amanus có giật thót mình một cái, nhưng sau khi tôi chữa cháy rằng "ý tôi là từ khâu kế hoạch thôi, còn phần xác vẫn nhờ Amanus làm" thì cô ấy đã bình tĩnh lại. Còn Sheltet đang nhìn xa xăm thì đã có Osti-san rót trà cho, chắc cũng ổn thôi.

"Tại vì tại vì, mấy cậu mấy cô Người Băng Qua chẳng chịu đến Học viện gì cả. Dù cũng có vài người ghé qua thật, nhưng mà nghe Ketun khoe khoang chuyện bên đó bận rộn ra sao làm ta ghen tị muốn chết"

"Ketun-sama chỉ đang than thở về áp lực công việc thôi. Tôi rất hiểu cảm giác đó."

"Hảaa!? Cái gã đó lúc đầu chẳng phải cũng cằn nhằn là không ai chịu đến với gã sao?"

"Chắc là do sự hữu ích của ngài ấy đã chạm được đến các vị Người Băng Qua rồi. Thật đáng mừng, xin ngài hãy làm việc đi thưa Hiệu trưởng."

Hình như vừa có cái tên quen thuộc xuất hiện thì phải. Ồô? Chẳng lẽ cái game này, cứ nâng cao điểm hảo cảm với nhân vật này thì điểm hảo cảm sẽ lan sang nhân vật khác sao? Chà chà, nếu đúng thế thì team kiểm chứng lại mệt rồi đây. Làm sao mà cày hết nổi cái đống này cơ chứ.

Mà biết đâu chỉ là cờ sự kiện hay hội thoại phát sinh do người quen thôi cũng nên. Nam mô niệm Phật.

"Hứ. Ta chỉ cần tồn tại thôi cũng tính là làm việc rồi nhé. Ta nghe Ketun kể về cậu rồi đấy Hop! À, gọi là Hop được chứ? Hop-kun, hay Hop-chan?"

"Cứ gọi tôi là Hop bình thường là được ạ."

"Cảm ơn nhé! Cậu cũng cứ thoải mái gọi ta là Arcray, hoặc Arc nhé!"

"Tôi xin phép được gọi ngài là Hiệu trưởng ạ. Cho nó dễ hiểu."

"Lạnh lùng thế!! Phũ phàng!! Mở rộng cõi lòng ra chút cũng được mà!"

"Cứ phũ hơn nữa cũng không sao đâu thưa Hop-sama. Cái loại này mà chiều là nó leo lên đầu lên cổ ngay đấy."

Phải nói là từ ngữ cứ tuôn ra ồ ạt như suối chảy. Chẳng đi đến đâu cả.

Dù sao thì tôi từng nghe Sheltet bảo đây là một người rất tài năng...... Dù đúng là đoạn giao việc vừa rồi bị tiếng ồn ào vùi lấp nhưng ông ấy cũng đã đưa ra chỉ thị thật. Osti-san đang thao tác trên một thiết bị kiểu như máy tính bảng, chắc là đang tìm nhân vật phù hợp giúp rồi.

Tuy gọi là khoán trắng, nhưng mà thôi, cấp trên làm thế cũng chấp nhận được.

"Pứu! Rõ ràng là sắp thành đồng loại tới nơi rồi thế mà......"

"Hop-sama, dù có nhầm lẫn thế nào ngài cũng tuyệt đối không được học theo cái loại này nhé. Mặc dù hiện tại đây là chủng tộc hiếm, nhưng chúng tôi sẽ nỗ lực để những người tốt hơn được hiện giới."

"À, nhắc mới nhớ, vụ Angelos gì đó là sao vậy ạ?"

"Đúng rồi đóooo. Dịch theo kiểu của mấy cậu cô Người Băng Qua thì chắc là Thiên sứ nhỉ! Đôi cánh trắng muốt đẹp đúng không? Mềm mịn lắm đó! Sờ thử không? Sờ không??"

Cùng với lời nói, đôi cánh xòe rộng ra đánh "phập" một cái, trông có vẻ sở thích chạm vào sẽ cực kỳ tuyệt vời. Nhưng mà, bị dụ dỗ kiểu đó... dụ dỗ... ư...!

Ngoạm lông mềm mềm là số một!

Mặc dù tôi đã lờ mờ thấy hình ảnh Rimo – đứa đang phải ở lại trông nhà trong Thạch đình – đang cằn nhằn cãi lộn, nhưng biết sao giờ. Chính chủ đã cho phép rồi nên đây là hợp pháp nhé.

"Dày hơn tôi tưởng đấy ạ."

"Vì lượng lông nhiều mà. Hơ...i zô. Đây, tặng cậu này! Làm quà làm quen nhé!"

"Ồ, nhẹ thật đấy."

Hiệu trưởng rút một chiếc lông vũ ra rồi đưa cho tôi. Kích thước thì dài từ cùi chỏ đến đầu ngón tay, chiều rộng thì cỡ bằng lòng bàn tay hoặc có chỗ còn tràn ra ngoài một chút. Nhìn y hệt lông của loài chim lớn, nhưng lại nhẹ như không khí. Nói là "nhẹ" thì vẫn chưa đúng lắm, phải gọi là nó hoàn toàn không đem lại cảm giác khối lượng nào mới chuẩn.

---

[ Nguyên liệu ] Lông vũ Trật tự của Angelos 【Độ rare: A Phẩm chất: A】

Lông vũ do chính chủng tộc Angelos dâng tặng làm bằng chứng cho tình hữu nghị

Mang thuộc tính Trật tự, có hiệu quả cao trong việc làm chất xúc tác quản lý sự ổn định

Sản vật của Arcray

---

"??"

Sau khi Giám định thì nó hiện ra một đống thứ tôi chưa từng thấy bao giờ.

Này team kiểm chứng ơi! Cái này tôi chưa từng thấy trên diễn đàn bao giờ đâu nhéー!

Mà tôi cũng đâu có xem hết tất cả các thread đâu, biết đâu nó lại nằm ở mấy thread nguyên liệu thì sao!!

Truyện liên quan

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel Kaki no Tane
Cập nhật: 9 phút trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

203 83
Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết Đang ra Nhật Bản

Đấm Gục Thiên Thần Hướng Dẫn, Tôi Trở Thành Tử Linh Thuật Sư ~Vì Kích Hoạt Sự Kiện Ẩn Nhanh Nhất, Thế Giới Sắp Đi Đến Hồi Kết

Web Novel エリーゼ
Cập nhật: 11 phút trước

Meltis Online, tựa game VR online vô cùng nổi tiếng và được săn đón, là một game online thế giới ...

4 1
Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 4 giờ trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 41
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 8 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

132
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 9 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

87
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 9 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 2