Không Có Rượu Thì Tự Làm Là Được Chứ Sao! - Chương 115: 115. Học tập và đón chào cư dân

"Hả? Cho tôi á?"

Khi tôi hỏi mượn tri thức về loài hoa độc, Wiener lại nghệt mặt ra như gà mắc tóc, có lẽ vì không ngờ tôi sẽ nói thế.

Cái ẩn dụ "gà mắc tóc" này cũng hay thật đấy. Nhớ hồi mới nghe lần đầu, tôi từng ngớ ngẩn nghĩ rằng nếu may mắn rớt đúng vào miệng thì thức ăn tự dưng từ đâu bay đến, lúc đó chả phải giật mình mà lại biến thành vui mừng không chừng.

"Vì tôi chẳng biết hỏi ai khác nữa."

"Hội Dược sĩ... À, hình như mấy vị Khách vãng lai đang kéo đến làm nhu cầu dùng dược thủy tăng cao thì phải~. Mấy chỗ bận rộn đó đúng là khó hỏi thật nhỉ~"

Tôi hoàn toàn chẳng mảy may nghĩ đến chuyện đó, nhưng vì đối phương đã diễn giải theo hướng có lợi cho mình nên cứ để nguyên vậy luôn. Đúng là có những điều phải được người khác nói ra thì mới nhận ra nhỉ.

"Ừm~. Chỉ cần mấy cây ở đây thôi sao~?"

"Tôi muốn nhờ anh dạy thêm cả những cây khác nữa!"

"Thế à~. Vậy thì coi như thù lao đặc biệt~, cậu cứ viết thêm vào bản hợp đồng là được nhé~"

Thấy đối phương mỉm cười đòi thêm thù lao, tôi gật đầu đồng ý rồi bắt tay thật chặt.

Thái độ không cho giơ tri thức thế này khiến tôi vô cùng có cảm tình.

Hai bên chốt xong thỏa thuận rằng chỉ khi nào rảnh rỗi mới dạy, và sẽ nhận thù lao riêng tương ứng với thời gian hướng dẫn, rồi lập tức bắt đầu bài học về những thực vật trong khu vườn hoa độc này.

"Cây này nè~, là Ảnh Khốc Thảo (Cỏ khóc trong bóng đêm) đấy~. Toàn thân nó đều chứa độc thần kinh và độc gây ảo giác~, nhưng nếu không đun sôi để chiết xuất thì sẽ không có hiệu quả đâu~. Sờ vào bình thường thì không sao cả~. Khi thu hoạch chỉ cần chú ý đừng để nhựa dính vào người là được~"

Anh ta chỉ vào một loài thực vật đang xòe những chiếc lá màu xanh thẫm bám sát mặt đất dưới bóng râm của các loài cỏ khác rồi giải thích. So với những cây khác thì nó không có hoa và trông khá đơn điệu, nhưng lại sở hữu độc tính rất rõ ràng.

"Đám này ban đêm đẹp lắm đó~. Đầu lá sẽ phát sáng nhè nhẹ. Trông như đang rơi lệ nên mới có cái tên này~"

"Hồ. Hóa ra cũng có loại thay đổi vào ban đêm sao."

"Nhiều lắm đó~. Giờ thì không biết thế nào~, chứ thời còn ba mặt trăng trên bầu trời~, những đêm không có mặt trăng nào thì sương thực sự sẽ đọng lại như giọt lệ đó~. Lúc đó độc tính mạnh nhất~, nhưng xét về mặt làm nguyên liệu tổng hợp thì lại khá dễ dùng~"

Trong lúc anh ta tiếp lời rằng nếu lỡ tay chạm trực tiếp vào thì những ký ký ức đau buồn hoặc sợ hãi trong quá khứ sẽ sống dậy dưới dạng ảo giác khiến người ta mất đi lý trí, Rimo đã lăn tròn qua lăn tròn lại trên cây Ảnh Khốc Thảo vừa được nhắc tới.

"Ban đêm đẹp thì chắc có cả cây này nữa nè~"

Loài tiếp theo được chỉ tới là một thực vật trông giống như phong lan, nổi bật với những cánh hoa tỏa sắc cầu vồng. Khi giám định, tên của nó hiển thị là Hoạn Hoặc Lan (Lan mê hoặc). Mỗi bông hoa đều khá to, nổi bật nhất trong cả vườn hoa độc.

"Lúc trời sáng thì đã đẹp rồi~, nhưng ban đêm nó còn phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo nữa cơ. À, nhưng mà ban đêm hương thơm dễ lan tỏa hơn, nên nếu cấp độ kháng mê hoặc hoặc kháng độc không cao, không đeo khẩu trang đàng hoàng là không thoát ra nổi đâu đó~"

Độc tính của nó là mê hoặc. Hương hoa sẽ quyến rũ bất kỳ ai ngửi phải, khiến họ mất đi lý trí và không thể rời khỏi nơi hoa nở. Cứ như thế, nó gom nhặt con mồi rồi hấp thụ làm chất dinh dưỡng cho bản thân.

Trong lúc nghe giảng bài như vậy, Rimo đã tiến lại gần cây Hoạn Hoặc Lan, rồi chui tọt vào bên trong cánh hoa của nó. Trông vừa vặn phết đấy, nhưng liệu có sao không nhỉ.

"Cây mà tôi tiến cử nhất là cây này nè~. Vong Nhược Linh (Chuông quên tiệm)~"

Ngay khi Wiener định giới thiệu loài thực vật tiếp theo, Rimo – kẻ vừa chui vừa vặn vào bông Hoạn Hoặc Lan – đã bị bông hoa nhả ra như thể... à thì, chắc là nó tự chui ra thôi, nhưng nhìn kiểu gì cũng giống như bông hoa nhả vật thể lạ ra vậy – rồi lao thẳng vào cây Vong Nhược Linh.

Bông hoa? Quả? Bằng thủy tinh trong suốt có hình dáng đúng như cái tên "chuông", dưới tác động lực của Rimo liền rung lên, phát ra âm thanh êm tai vang vọng khắp xung quanh.

"... Nghe thấy tiếng này thì sẽ quên mất cái gì đó sao?"

"A ha ha~ không sao đâu~. Độc tính của thằng này nằm ở cái quả này cơ~. Tuy không ăn được~, nhưng nếu đập vỡ nó thì sương mù sẽ lan ra xung quanh~, hít phải lớp sương đó thì... tùy thuộc vào độ chín~, mà sẽ mất ký ức từ mười phút cho đến vài năm thì phải~?"

"Biên độ rộng dữ vậy."

Có vẻ độc tính làm mất ký ức càng cao khi quả càng chín. Hơn nữa loài Vong Nhược Linh này ra quả rất nhanh, sau đó sẽ chín dần một cách chậm rãi theo đơn vị hàng chục năm. Quả chín đến mức nào có thể nhận biết qua cao độ của âm thanh khi nó rung lắc. Quả càng non tiếng càng cao, quả càng chín tiếng phát ra càng trầm.

Mấy tiếng động phát ra khi Rimo lao vào đều rất cao. Mới trồng lại hôm nay, vốn dĩ chưa trải qua thời gian dài nên như thế cũng là hợp lý.

"Nói về quả ăn được thì chắc là Hư Vô Quả nhỉ~. Cái quả mọc ở đằng kia kìa."

Nơi anh ta chỉ tay cho tôi thấy là một dây leo màu xám mọc quấn quanh thân cây Vong Nhược Linh. Loại quả mọc ở đầu dây leo trông như quả lồng đèn chính là nó. Đó là một quả to bằng lòng bàn tay với sắc xám nhạt có phần u uất.

"Nó ngon không?"

"Vô vị vô hương luôn~. Chắc là không ngon đâu nhỉ~?"

"Vị của hư vô sao..."

"Đúng rồi đó~. Ăn thì ăn được, nhưng nếu ăn vào thì sẽ mất đi mọi cảm xúc và trở nên mất hết lực lượng luôn~. Dù là độc phát chậm, nhưng cuối cùng sẽ mất đi ý nghĩa cuộc sống rồi lặng lẽ qua đời đó~. Mà, cái này không ăn thì cũng chẳng sao, thuộc loại dễ xử lý thôi~"

"Thế chẳng phải đồng nghĩa với việc không thể ăn sao?"

Trong lúc nghe giải thích như vậy, Rimo - kẻ vừa va phải cây Vong Nhược Linh khi nãy - như muốn trút giận mà gặm chầm chậm vào quả Hư Vô Quả. Sao từ nãy đến giờ toàn làm mấy trò nguy hiểm thế hả? Mày sở hữu cơ địa miễn nhiễm với độc đấy à?

"Thì đúng là cái vị đúng như tên gọi mà~"

Wiener vừa nói vừa gỡ Rimo ra khỏi quả Hư Vô Quả. Việc nó nảy nảy nhẹ trong lòng bàn tay anh ta chắc là đang thể hiện sự bất mãn nhỉ.

"Cậu bé này dai sức thật đấy~. Ừm, có vẻ không có gì bất thường... Này, cẩn thận mà chơi nhé~"

"Làm phiền anh quá..."

"Không sao đâu~, vốn dĩ việc này là vì đứa trẻ đó mà~? Tôi chỉ là người hưởng lợi ké thôi~"

Anh ta vừa vẫy vẫy tay vừa nói thế, khiến cảm giác tội lỗi trong tôi vơi đi đôi chút. Thực ra đúng là sự thật, nhưng người níu giữ anh ta lại để dạy học lại là tôi.

"A! Đúng rồi~"

Nghe thấy Wiener hiếm khi cất tiếng lớn, tôi hỏi xem có chuyện gì thì nhận được câu trả lời rằng anh ta quên chuyển lời nhắn từ Sheltet. Nghe bảo là vì đối phương nằn nì dữ quá nên lại phải tiếp nhận thêm mấy gia đình nữa.

"Cho nên~, anh ấy bảo hãy mau chóng chọn vị trí cho ngôi làng mới đi~? Trước mắt thì anh ấy đang dẫn họ đến chỗ đầu tiên được dựng lên vẫn còn chỗ trống~"

"Khoan đã, họ đến rồi sao?!"

"Đến từ sáng sớm hôm nay rồi đó~"

Á á á cái bản làng kinh dị tươi sáng đó sắp sửa hoàn thành thành một bản làng thực thụ rồi...!

Tôi cuống quýt định kiểm tra lại danh sách, nhưng không may là không mang theo bên người.

"Cảm ơn anh đã báo, tôi sẽ quyết định ngay bây giờ, ngay lập tức luôn!!"

"Vậy~ hôm nay đến đây thôi có được không~?"

"Tôi đã học hỏi được rất nhiều! Tôi sẽ nhờ viết thêm vào hợp đồng!! Trước mắt thì phần hôm nay..."

"Được rồi mà~ hôm nay coi như khuyến mãi~. Dù sao tôi cũng quên mất lời nhắn mà~"

"Vậy thì để tôi tặng anh món gì đó thật ngon!"

"Tuyệt quá~"

Phải chọn món chất lượng cao mới được. Tôi định dắt cả Rimo về nhà luôn, nhưng không biết có phải do Rimo cảm nhận được chuyện trong Không Gian Hộp Nhỏ hay không mà nhất quyết không chịu rời khỏi nơi này. Ồ thì, so với việc nằm ngủ suốt thì dáng vẻ tràn đầy sức sống như bây giờ vẫn tốt hơn, nên tôi quyết định để Rimo ở lại rồi quay về.

Giá mà có thể quyết định luôn tại chỗ này thì tốt quá, nhưng bản danh sách từ Sheltet lại đang để ở nhà mất rồi...!!

Truyện liên quan

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp Đang ra Nhật Bản

Vợ Chồng Cùng Nhau Khai Phá Vrmmo Ấm Áp

Web Novel Shima Enaka
Cập nhật: 4 giờ trước

『Trong thế giới giả tưởng mở vô hạn được sinh ra không ngừng, hãy bắt đầu cuộc khai phá bất ...

813 41
Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ. Đang ra Nhật Bản

Ăn Người, Cũng Ăn Luôn Đồng Đội. Phải Làm Cả Hai Mới Là Nỗi Khổ Của Kẻ Ăn Xác Chết Nhỉ.

Web Novel Kaki no Tane
Cập nhật: 6 giờ trước

『Kaleidoscope Frontier Online』―― Mang đến cho bạn muôn vàn khả năng biến hóa khôn lường, một người phụ nữ với ...

203 83
Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau Đang ra Nhật Bản

Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau

Web Novel 棚架ユウ
Cập nhật: 7 giờ trước

Là VRMMORPG nội địa đầu tiên của Nhật Bản,『Law of Justice Online』. Trong số tỷ lệ cạnh tranh lên đến ...

132
Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ. Đang ra Nhật Bản

Tôi Không Thích Bị Đau Nên Muốn Dồn Hết Điểm Vào Phòng Thủ.

Web Novel Yumikan
Cập nhật: 8 giờ trước

Honjou Kaede được người bạn của mình, Shirah Mine Risa, rủ rê chơi VRMMO.. Cô không ghét game, nhưng cảm ...

87
Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật. Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Suốt 25 Năm Chưa Từng Chết, Hôm Nay Lần Đầu Mất Nhân Vật.

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 8 giờ trước

Giọng của Grasta, người đang đeo một chiếc đại khiên, vang vọng khắp vùng núi cao.

2 2
Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo. Đang ra Nhật Bản

Tôi Bị Liệt Toàn Thân, Để Hồi Phục, Tôi Đặt Mục Tiêu Trở Thành Mạnh Nhất Trong Thế Giới Vrmmo.

Web Novel Izumi Daiki
Cập nhật: 9 giờ trước

Ngoài đời thực, không thể cử động nổi một ngón tay. Nhưng trong thế giới game, cậu có thể cùng ...

103 54