Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy - Chương 20
"Hức."
Roel chẳng rõ vì sao mình lại đau lòng. Đáng ra phải vui mừng trước bất hạnh của họ, nhưng nàng lại thấy uất ức, xót xa và thương tổn vô cùng.
Cơ sao họ lại căm ghét nàng đến thế vì những gì nàng đã làm? Sao họ lại dồn một kẻ không còn nơi nào để đi như nàng vào đường cùng? Họ không thể dịu dàng hơn một chút sao? Chỉ cần tử tế hơn một chút thôi mà? Nàng thực sự, thực sự quá cô đơn và chật vật.
Nỗi uất uất nén suốt bao năm dưới tay họ, cảm giác hả hê khi trừng phạt kẻ xứng đáng, cùng niềm tội lỗi vì đã tước đi một mạng người—tất cả những cảm xúc ấy cùng lúc cuộn trào trong lòng nàng.
Để không bị Kyden phát hiện, nàng nín thở lau đi giọt nước mắt. Nàng quay mặt đi nhằm giấu đi dáng vẻ đang khóc. Hắn tiến lại gần, vẫn chẳng hay biết điều gì.
"Dừng may vá lại đi, chuẩn bị đi ngủ thôi."
"Vâng, em biết rồi."
Roel cúi đầu, gấp lại những lớp áo quần vương vải. Kyden ngồi xuống cạnh nàng, nhặt lấy y phục của mình. Thế rồi, hắn nhận ra gương mặt Roel đang đỏ bừng.
"....Khóc đấy à?"
"Không có."
Roel vội vã lắc đầu, nhưng chẳng thể giấu nổi giọng nói đang run rẩy.
Tấm thân nhỏ bé mỏng manh, gương mặt ửng hồng nhạt nhòa ướt đẫm, cùng chất giọng run run—lông mày Kyden nhíu lại.
"Sợ à?"
Hắn lại lầm tưởng những giọt nước mắt ấy là nỗi sợ hãi khi bị mắc kẹt trong căn nhà gỗ. Khu rừng này quá đỗi lạnh giá và khắc nghiệt đối với một người phụ nữ nhỏ bé, yếu đuối. Hẳn là nàng đang tha thiết muốn trở về nhà. Hắn cất lời xoa dịu nỗi sợ và sự lo âu trong nàng.
"Không cần phải lo lắng quá đâu. Khoảng một tuần nữa chúng ta có thể thử xuống làng."
"..."
"Nếu tuyết ngừng rơi, ta có thể xuống núi."
Roel bàng hoàng khi nghe nhắc đến chuyện xuống làng. Đó là điều cuối cùng nàng muốn hình dung đến.
"Tuyết chất cao như thế, làm sao mà xuống được cơ chứ?"
"Ta sẽ sớm dọn dẹp thôi."
"Chàng nghĩ mình có thể dọn sạch chừng ấy tuyết nhanh vậy sao?"
"Được chứ."
Chỉ cần tuyết ngừng rơi, bỏ ra khoảng ba ngày ba đêm dọn tuyết tích tụ là có thể xuống làng. Hắn chưa bao giờ sốc sáo với việc dọn tuyết đến thế. Nhưng việc để Roel—người đang sợ hãi đến mức bật khóc—ở một mình lại khiến hắn bận lòng hơn.
Thế nhưng, gương mặt Roel lại càng u ám hơn, và tấm thân nhỏ nhắn của nàng bắt đầu run lên bần bật.
'Mình phải làm gì đây.'
Vượt qua dãy núi ngập tràn tuyết trắng là điều không thể, mà xuống làng lại càng là chuyện chẳng muốn bàn tới.
Nếu nàng chọn không xuống làng mà ở lại căn nhà gỗ, liệu hắn có hiểu cho không? Chắc chắn hắn sẽ thấy kỳ lạ và sinh nghi cho xem.
Nàng cảm thấy mình như mắc kẹt, chẳng còn đường lui. Như thể một kẻ dối lừa bao người vừa bị bóc trần sự thật. Nỗi sợ hãi mãnh liệt tràn về, càng tồi tệ hơn vì nàng chẳng thể chạy trốn đi đâu. Nó khiến nàng hoảng loạn và âu lo tột cùng.
Quá đỗi ngợp ngùng, Roel lại bật khóc nức nở, lần này nàng chẳng còn sức lực để giấu giếm nữa. Nàng chỉ biết buông lơi những tiếng nấc nghẹn ngào trước cảnh ngộ trớ trêu của mình. Một khi nước mắt đã rơi, nàng chẳng thể nào dễ dàng nguôi khoai.
"Sẽ ổn cả thôi mà."
Kyden vụng về tìm cách an ủi, nhưng dù hắn có bảo mọi chuyện sẽ ổn, tiếng khóc của nàng vẫn không chịu dứt. Hắn thở dài một tiếng phiền não.
Vốn xa lạ với sự dịu dàng, hắn chẳng quen đối đãi với người khác, càng không biết cách dỗ dành một người phụ nữ đang khóc. Hắn thấy phiền phức nhưng lại chẳng thể bỏ mặc nàng, thế nên Kyden cứ đi qua đi lại đầy bồn chồn quanh nàng, thở dài bất lực.
Khi màn đêm buông xuống mà Roel vẫn chẳng thể nín khóc, Kyden không còn cách nào khác đành bế bổng nàng lên.
"Muốn khóc thì cứ khóc, nhưng cứ đà này cô sẽ gục mất đấy."
Hắn thì thầm bảo nàng thả lỏng khi dặt nàng vào giường, nhưng nàng vẫn không ngừng sụt sùi.
Nhiệt độ hạ xuống nhanh chóng theo đêm thâu. Roel lại càng run rẩy dữ dội hơn. Nhận ra y phục của nàng có chút ẩm ướt, Kyden nhíu mày. Hắn nhận ra nàng chưa lau khô người đàng hoàng đã vội mặc đồ.
"Khóc lóc như thế sẽ làm cô bị lạnh đấy."
Hắn khẽ trách móc rồi cởi bỏ y phục của nàng, sau đó cũng trút bỏ đồ của chính mình.
Roel co quắp lại như một đứa trẻ, không chút cử động. Kyden ủ ấm bàn tay lạnh ngắt của nàng, kéo hai bàn chân nhỏ bé lại gần rồi xoa bóp. Dù ở trong nhà cả ngày, hắn vẫn chẳng thể hiểu nổi sao người nàng lại lạnh đến thế này.
Sau khi đắp lại chăn cho cả hai, hắn kéo thân thể lạnh giá của nàng sát vào lòng. Làn da trần chạm vào nhau, sẻ chia hơi ấm. Sự run rẩy nhẹ nhàng từ cơ thể mỏng manh của nàng khiến hắn dấy lên lòng thương hại. Nhưng hắn chẳng thể làm gì hơn ngoài việc giữ cho Roel không bị lạnh.
Khi tiếng nấc nghẹn ngào của nàng ru hắn vào giấc ngủ, Roel cất giọng run rẩy sau một hồi khóc dài.
"Nếu, nếu tuyết không ngừng rơi thì sao?"
"Hửm?"
"Chúng ta phải làm sao nếu tuyết không ngừng rơi? Chúng ta sẽ không thể xuống núi, đúng không?"
"...Thì đúng là như vậy."
Roel quyết định bám víu vào hy vọng rằng tuyết sẽ không bao giờ ngừng rơi. Nàng cầu nguyện cho tuyết cứ tiếp tục rơi mãi cho đến mùa xuân, chôn chặt căn nhà gỗ này thật sâu để không ai có thể tìm thấy.
Nàng bám lấy niềm hy vọng mong mong ấy và cố gắng xoa dịu trái tim đang thổn thức. Ngay khi nhịp thở của Roel bắt đầu chậm lại và ổn định hơn,
"...Cho dù tuyết không ngừng, ta cũng sẽ tìm cách đưa chúng ta xuống núi. Chỉ cần gió dịu đi là có thể làm được."
Lời khẳng định đầy thiện chí của Kyden lại một lần nữa kích động những giọt nước mắt xót xa của Roel.
Hình như bất cứ điều gì hắn nói cũng đều khiến nàng bật khóc. Liệu hắn có nên cứ giữ im lặng thì hơn?
Hắn cúi xuống nhìn Roel lúc này đang nấc lên từng hồi trong tiếng khóc nấc, gương mặt hiện lên nét cay đắng.
Truyện liên quan
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...