Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy - Chương 49
Khi Roel bước đi trên con đường núi, nàng thầm băn khoăn không biết liệu một mình mình sẽ sống tiếp ra sao. Câu trả lời chẳng dễ gì tìm thấy.
Nàng biết quá ít điều, lại thiếu cả sự tự tin lẫn lòng dũng cảm để sống độc lập. Khi tới ngôi làng tiếp theo, nàng chẳng rõ mình sẽ ở đâu hay làm công việc gì; tương lai phía trước dường như hoàn toàn mờ mịt.
‘Mình có thể xoay sở được mà.’
Roel cố gắng gom góp chút can đảm trong trái tim đang co thắt lại. Dù lòng dũng cảm ấy chỉ bùng lên như những bong bóng xà phòng chóng tàn, nàng vẫn phải tự nhắc nhở bản thân rằng giờ đây nàng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Tiếng vó ngựa dồn dập tiến lại từ phía sau.
“Tránh đường nào!”
Tiếng lách cách của chiếc xe thồ nhỏ cho thấy đó là một đoàn buôn đang trở về sau khi bán hàng ở làng. Roel vội vã vẫy tay và gọi lớn.
“Bác đang đi đâu thế ạ?”
“Hả? Đến Làng Dê Núi.”
Người đàn ông ghìm sà gót ngựa lại khi thấy Roel không bước tránh sang một bên.
Làng Dê Núi nằm xa hơn một chút so với ngôi làng mà Roel định ghé thăm. Nó nằm ở lưng chừng núi và là thủ phủ của vùng, nên được biết đến như một điểm dừng chân của các đoàn buôn cùng du khách.
Đi càng xa càng tốt cho nàng, bởi lẽ nàng vốn chẳng có kế hoạch cụ thể nào.
“Cháu xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng cháu bị bong gân cổ chân rồi. Cháu có thể đi nhờ xe bác được không ạ?”
Nhìn dáng vẻ khập khiễng của Roel, người đàn ông gật đầu sảng khoái. Xe của ông đã trống rỗng sau khi bán sạch hàng hóa, nên còn rất nhiều chỗ.
“Lên phía sau ngồi đi.”
Roel mỉm cười nhẹ nhõm rồi trèo lên thùng xe. Bên trong chất đầy những thùng gỗ trống. Nàng ngồi lên một chiếc thùng, và khi nàng đã ổn định chỗ ngồi, người lái xe lại bắt đầu khởi hành.
Người thương nhân đã lên đường từ sớm vì quãng đường trở về rất dài. Trước mắt ông là nửa ngày đường nữa, và có vẻ ông rất vui vì có người đồng hành.
“Cô cháu từ đâu đến vậy?”
“Cháu đến từ ngôi làng dưới thung lũng ạ.”
“Chà, đi bộ một quãng đường dài như thế với cái chân đau thì thật là gay cam đấy. Chút nữa thì khốn rồi.”
“Vâng ạ.”
Roel mỉm cười gượng gạo.
“Thế điểm đến của cô cháu là đâu?”
“Tạm thời cháu nghĩ mình sẽ đi đến Làng Dê Núi ạ.”
“Cô cháu có quen ai ở Làng Dê Núi không?”
Đôi mắt Roel đảo quanh đầy ngập ngừng. Nàng sẽ rất khó ăn nói nếu lời nói dối về việc quen ai đó ở đây bị lộ, bởi các thương nhân vốn có mạng lưới quen biết rộng rãi và thường hay can thiệp vào chuyện người khác nhiều hơn mức cần thiết. Tránh lỡ lời vẫn là tốt nhất.
Đột nhiên, Roel thốt ra một điều nàng chưa từng tính trước.
“Thực ra cháu cần đến kinh thành. Cháu định ghé Làng Dê Núi rồi tìm cách lên kinh thành luôn ạ.”
“Với cái chân đau thế kia thì cô định lên kinh thành bằng cách nào?”
“Câu hỏi hay đấy ạ…”
“Cô lên kinh thành để tìm việc làm à?”
“Vâng, cháu cần tìm một công việc.”
“Cũng hợp lý thôi. Kinh thành có nhiều cơ hội việc làm và trả lương cao hơn cái chốn khỉ ho cò gáy này.”
Những kế hoạch mơ hồ của nàng dường như dần định hình qua cuộc trò chuyện. Dù Roel khó có thể định cư tại một ngôi làng nông thôn vốn bị chi phối bởi dân bản địa, nhưng kinh thành nhộn nhịp chắc chắn sẽ có chỗ cho những kẻ lang bạt như nàng.
‘Mình cần phải đến các văn phòng môi giới việc làm ngay khi tới kinh thành…’
Roel suy nghĩ, nhớ lại cách cha nàng từng nhận việc từ các văn phòng lính đánh thuê.
Nàng không có nhiều tiền, vì vậy ở lại một quán trọ lâu dài là điều không thể. Tìm được một công việc có bao ăn ở sẽ là lý tưởng nhất….
Roel lo lắng nhìn xuống cổ chân mình. Nếu nó không lành lại, nàng có thể bị các nơi tuyển dụng từ chối vì không thể làm việc bình thường. Các văn phòng môi giới thậm chí có thể từ chối nàng ngay khi nhận ra nàng đi khập khiễng.
Nàng quyết tâm phải mau chóng chữa lành chấn thương và tìm được việc làm.
Chiếc xe thồ tiếp tục xóc nảy suốt một thời gian dài.
Đến chiều muộn, khi chuyến đi vẫn tiếp diễn và lưng cùng hông nàng đã đau nhói vì những cú xóc nảy liên tục, người thương nhân chỉ tay về một nơi xa xa.
“Làng Dê Núi kìa.”
Khi họ vượt qua dãy núi, một đồng bằng rộng lớn hiện ra trước mắt.
Ngôi làng xuất hiện ở phía chân trời xa xăm, to lớn đúng như những gì nàng từng nghe kể. Xung quanh nó, vô số con đường tỏa ra các hướng, với nhiều nhà cửa và công trình nằm sát bọc lấy nhau.
Roel thốt lên một tiếng kinh ngạc khẽ trước khung cảnh bao la mở ra trước mắt.
“Mau lên kẻo mặt trời lặn mất.”
Người thương nhân quất roi thúc ngựa đi nhanh hơn. Roel lục lọi trong túi áo và lấy ra một đồng xu.
“Cháu xin lỗi, cháu không có nhiều tiền.”
“Không sao đâu, cầm lấy đi. Đằng nào ta cũng tiện đường đi qua đây mà.”
“Nhưng cháu thực sự rất biết ơn bác.”
“Thật đấy, không cần đâu.”
Sau vài lần từ chối, người thương nhân đành ngậm ngùi nhận đồng xu với vẻ mặt chịu thua. Tiếng huýt sáo nho nhỏ của ông cho thấy ông vẫn rất vui trước cử chỉ ấy.
Được tiếp thêm niềm vui từ món quà nhỏ, người thương nhân bắt đầu đưa ra cho Roel nhiều lời khuyên khác nhau.
“Này cô em, phải cẩn thận đấy, đặc biệt là quanh mấy cái văn phòng có treo cái ký hiệu kiểu này này,” ông nói, giơ ngón trỏ và ngón giữa lên để mô tả lại cái dấu hiệu nàng nên tránh xa.
“Tại sao cháu lại phải tránh cái ký hiệu đó ạ?”
“Chà, cô em không biết thật sao? Thế thì nguy hiểm quá đấy.”
Ông tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng.
“Bởi vậy mấy gái quê mới không nên tự ý mò lên kinh thành. Họ đâu có biết thế giới này nguy hiểm đến mức nào.”
“…”
“Mấy cái văn phòng đó toàn bọn côn đồ thôi. Chúng chiêu mộ mấy cô gái trẻ vào các lầu xanh, hứa hẹn trả nhiều tiền mà việc lại nhẹ nhàng. Biết bao nhiêu người phụ nữ đã bị mắc bẫy bởi những lời dụ dỗ đó rồi.”
Roel ngây thơ chớp mắt.
“Nhưng chẳng phải việc nhẹ lương cao thì tốt sao ạ?”
“Cô em nghe ta giải thích kiểu gì thế hả? Chúng nó đang bán người vào lầu xanh đấy!”
Truyện liên quan
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...