Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy - Chương 41
Cánh cửa tiệm thuốc mở ra, một bà lão ló đầu nhìn ra ngoài, ánh mắt quét từ đầu đến chân Roel với vẻ bằng mặt mà chẳng bằng lòng.
"Cần gì?"
"Tôi cần thuốc bôi vết thương bị bầm tím. Có người trượt chân lăn xuống dốc đá nên bị thương khá nặng."
".... Mày là ai thế? Ai bị thương?"
Roel im bặt trước câu hỏi đầy vẻ nghi hoặc của bà lão. Ở cái làng nhỏ này, chuyện nhà ai người ta cũng tường tận. Một người phụ nữ giấu mặt đương nhiên sẽ khiến người khác nảy sinh ngờ vực.
"Ở nhà tôi có người bị bệnh..."
"Nhà mày ở đâu?"
"Ngang quanh đây thôi!"
"Thế sao giày mày lại ướt nhẹp thế kia? Trông như mới ở trên núi xuống... Mày từ trên núi xuống đấy à?"
Trước sự gặng hỏi dồn dập của bà lão, Roel khó mà tiếp tục dối lừa, cô nuốt nước bọt cái ậm.
"Vâng, từ nhà một người thợ săn."
"À, cái cậu trẻ đó à."
Bà lão vỡ lẽ, khuôn mặt giãn ra đôi chút. Bà nhớ lại người thợ săn đột ngột xuất hiện khiến bao cô gái trong làng mê đắm.
"Bên cạnh cậu ta đúng là có một người phụ nữ."
Thảo nào cậu ta lại thờ ơ trước những lời đong đưa của con gái trong làng đến thế. Bà lão bật cười hích hích, khoái chí vì vừa xâu chuỗi được một tin tức sốt dẻo.
Bà vừa lẩm bẩm vừa quay lưng đi vào trong tiệm thuốc, Roel lẳng lặng bước theo rồi ngồi xuống một góc. Nơi đây thật quen thuộc, từng là chốn Roel lui tới chạy vặt cho Roniti.
"Xem nào, thuốc trị bầm tím đúng không?"
"Vâng. Chảy máu rất nhiều, có vài vết thương khá nặng nữa."
"Ừm. Thêm ít thảo dược giảm đau nữa thì tốt hơn."
Bà lão gói thuốc bôi và thảo dược giảm đau lại. Ngay trước khi trao gói thuốc cho Roel, bà nhướng mày tỏ vẻ nghi ngại.
"Nhưng trông mày quen lắm..."
"Dạ?"
"Giọng nói của mày, nghe quen lắm."
"Không ạ, đây là lần đầu tiên tôi đến đây."
"Ừm..."
Ánh mắt ngờ vực vẫn bám diết lấy cô. Roel vội vã lắc đầu, giật lấy túi thuốc trên tay bà lão rồi đưa toàn bộ số tiền cô có mà chẳng buồn hỏi giá.
"Của bà đây! Cảm ơn bà!"
Roel vội vã lao ra khỏi tiệm thuốc như thể đang tháo chạy.
Trời bắt đầu hửng sáng. Đến sáng, người dân sẽ bắt đầu đi lại rộn rã trên các con đường trong làng. Cô cần phải rời khỏi đây trước khi ngôi làng trở nên náo nhiệt.
Những làn khói bếp bắt đầu cuộn bay lên từ vài mái nhà, báo hiệu những người dậy sớm đã bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Nhìn theo bóng dáng vội vã của Roel, bà lão tặc lưỡi có phần bất bình.
"Thật là vô lễ..."
Đột nhiên, ngay khi chuẩn bị đóng cửa tiệm thuốc, mắt bà lão chợt mở to như nhận ra điều gì.
"Người phụ nữ đó...!"
* * *
Roel đã mua được thuốc thành công, nhưng vẫn còn quá sớm để trút bỏ sự căng thẳng. Cô nhanh chóng tìm đường rời khỏi làng, sống lưng lạnh ngắt và mồ hôi hột rịn ra trên trán cho đến khi đã đi xa khỏi ranh giới ngôi làng.
Nỗi sợ hãi khi phải chạm mặt Roniti khiến tim cô đập liên hồi; cô chẳng dám liếc nhìn về phía nhà người họ hàng lấy một lần, dù trong lòng không khỏi tò mò về số phận của họ. Nỗi sợ hãi trong cô lúc này quá lớn.
Chỉ khi đã bước chân vào chân núi, sự căng thẳng của Roel mới dịu lại, cô dần chậm bước.
"Ái chà, đau quá."
Cơn đau ở cổ chân bị cô ngó lơ trong lúc mải miết chạy. Giờ đây, nó đang nhức nhối từng hồi. Nỗi sợ hãi đã ép cô vận sức quá đà lên chiếc cổ chân đang đau.
Cô khập khiễng bước tiếp trên con đường núi.
Đường lên núi càng lúc càng gian nan khi chiếc cổ chân bắt đầu dở chứng.
Liệu cô có kịp quay về trước giữa trưa không?
Dù cơ thể mệt mỏi rã rời, Roel vẫn thấy lòng hân hoan. Sự tự hào và cảm giác mãn nguyện dâng trào khi cô đã tự mình mua được thuốc cho Kyden. Dù thở dốc vì kiệt sức, gương mặt cô vẫn rạng rỡ niềm vui.
'Dù Kyden có giận cũng không sao. Thà để anh ấy mắng còn hơn là nhìn anh ấy chịu đau đớn.'
Sự hồi phục của Kyden là quan trọng hơn bất cứ điều gì. Điều đó đè bẹp mọi âu lo trong tâm trí cô.
Ánh mặt trời buổi sáng nhô lên khỏi đỉnh núi, rực rỡ như niềm hy vọng mới vừa chớm nở trong lòng Roel.
'Phải nhanh lên mới được. Mình cần về trước bữa trưa.'
Dồn sức bước nhanh hơn, cô lại lo Kyden sẽ bỏ bữa sáng.
Cô phải về sớm để cả hai cùng ăn trưa. Cô sẽ bôi thuốc cho anh, và biết đâu chừng lại có thể chợp mắt một lúc trong vòng tay anh.
Suy nghĩ dễ chịu ấy giúp cô quên đi cơn đau ở cổ chân và con đường dốc hiểm trở.
Hình như cô đã đi được nửa chặng đường lên núi.
"Á!!"
"Đồ độc ác kia!!"
Có ai đó đã nắm chặt lấy tóc Roel giật ngược về sau. Cô hét lên một tiếng rồi ngã nhào ra sau khi những lời chửi rủa độc địa ập đến.
"Chính là mày! Chính mày đã giết con trai tao rồi bỏ chạy đúng không?!"
Đó chính là Roniti, bà ta đã đuổi theo cô. Gương mặt bà ta xám xịt vì giận dữ, người run lên bần bật, đôi mắt vằn lên những tia nhìn hằn học.
Bà ta như thể đã biết hết mọi chuyện xảy ra vào ngày hôm đó khi trừng mắt nhìn Roel bằng sự căm hờn tột cùng.
"Trả lời tao mau!! Tất cả là do mày làm đúng không?!?"
Gương mặt biến dạng vì giận dữ của Roniti gí sát vào mặt Roel khi bà ta gào lên.
Ngay khoảnh khắc đó, Roel dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Roniti ra. Như thể bản năng sinh tồn, khao khát được sống đã trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong cô. Roniti đảo đảo lùi lại phía sau.
"Á!!"
Mất thăng bằng, Roniti ngã nhào xuống con dốc dựng đứng, cứ thế lăn dài xuống dưới vì độ dốc quá lớn.
Roel, vừa thoát khỏi bàn tay của Roniti, vội vàng bò dậy.
'Chạy mau!'
Truyện liên quan
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...