Hướng Về Căn Nhà Gỗ Mùa Đông Của Thanh Thản Và Điên Rồ, Cinderella Chạy - Chương 10
Đôi chân như dính chặt xuống sàn nhà, Roel vật lộn cố gom chút sức lực để nhích từng bước.
Cô chậm chạp tiến về phía cánh cửa như một kẻ tử tù đang bước lên pháp trường, dừng lại trước mặt người đàn ông rồi khó khăn cúi đầu.
“Cảm ơn anh. Nhờ có anh mà tôi đã sưởi ấm được đôi chút.”
Người đàn ông chỉ nhíu mày một cái chứ không đáp lời. Chỉ cần tiến thêm một hai bước nữa thôi là cô sẽ ra đến bên ngoài. Thế nhưng, Roel chợt đứng khựng lại, đôi chân chẳng thể nào nhúc nhích được nữa.
Đứng ngay ngưỡng cửa, cô cảm nhận được cơn gió mùa đông gầm hú như muốn xé rách da thịt. Cơn giác sợ hãi khi phải lang thang trong rừng rồi chết cống nếu bước ra ngoài lúc này xâm chiếm lấy cô. Cô không thể đi thẳng xuống ngôi làng dưới chân núi; cô bắt buộc phải vượt qua dông núi để sang một ngôi làng khác.
Nhưng con đường băng qua dông núi để tới làng bên đầy hiểm trở, cơ hội sống sót trước nguy cơ chết rét hay bị thú dữ tấn công là cực kỳ mong manh. Thêm vào đó, cô chẳng có chút lương thực nào, khiến việc sống sót trên con đường giá rét nghiệt ngã ấy gần như là điều không thể.
Cô cũng chẳng thể xuống ngôi làng ngay gần đây, vì nếu làm vậy, Roel chắc chắn sẽ bỏ mạng dưới tay Roniti. Nỗi sợ hãi cái chết, dù chọn con đường nào đi chăng nữa, vẫn bao trùm lấy cô khi cô cân nhắc việc rời khỏi căn nhà gỗ.
“Có vấn đề gì sao?”
Nhận ra sự ngập ngừng của Roel, người đàn ông vốn đang đợi cô rời đi lên tiếng hỏi. Roel ngước nhìn anh, thân hình co rúm lại.
Cô vẫn chưa muốn chết, nhất là cái chết cống xơi giữa rừng sâu lạnh giá.
Cô phải trơ tráo bám lấy lòng tốt của anh ta. Mọi nỗi sợ hãi rằng người đàn ông này có thể là kẻ nguy hiểm đều bị gạt phắt đi, lúc này đây trong mắt Roel, anh là hy vọng duy nhất của cô.
“Tôi, cổ chân tôi hình như bị trẹo rồi. Tôi sợ mình sẽ chấn thương nặng hơn nếu cố đi xuống núi trong tình trạng này…”
Roel ấp úng thốt ra lời nói dối tuyệt vọng.
“….”
Người đàn ông hơi nhíu mày rồi nghiêng đầu. Anh tỏ vẻ khó chịu trước sự chần chừ của cô. Dù sao thì cô cũng chỉ là một kẻ khách không mời mà đến.
Gương mặt cô ửng hồng vì sự bực bội hiện rõ của anh, nhưng cô vẫn kiên trì, tuyệt vọng không muốn bị đuổi đi. Thà rằng van xin rồi ôm lấy chân anh còn hơn là bị tống ra ngoài trời giá lạnh. Đứng trên bờ vực, cô nuốt chửng sự xấu hổ cay đắng để tiếp tục lời nói dối của mình.
“Tôi có thể ở lại cho đến khi cổ chân đỡ hơn được không? Chỉ một hai ngày thôi, tôi nghĩ mình sẽ mau lành thôi.”
“…Thở dài”
Thở dài một tiếng nặng nề đè nén Roel một cách nhẫn tâm. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc anh sẽ đuổi cô ra ngoài ngay lập tức, bảo cô hãy biến đi mà không gây thêm phiền phức. Nhìn cơn gió mùa đông gầm hú bên ngoài, cô cảm thấy một sự sợ hãi kinh hoàng.
Làm ơn, làm ơn hãy cứu tôi. Roel chắp hai tay vào nhau, tha thiết cầu xin.
“Đổi lại, tôi sẽ giúp việc nhà. Tôi chưa thể xuống núi ngay, nhưng tôi có thể di chuyển chậm rãi…”
Ánh mắt thản nhiên của anh lướt qua cô. Mặc cho dáng vẻ run rẩy, đáng thương của cô, nét mặt anh vẫn không chút biến chuyển. Rõ ràng anh cảm thấy sự xâm nhập này thật phiền phức.
Rầm, cơn gió dữ dội đóng sầm cửa lại thật mạnh. Bờ vai Roel run lên vì nhẹ nhõm khi cái lạnh cắt da cắt thịt ngừng lại.
‘Mình sống rồi.’
Sự căng thẳng rút cạn khỏi cơ thể cô, cảm giác như thể cô vừa đứng trên bờ vực thẳm và vừa bước lùi lại nơi an toàn.
“Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”
Roel liên tục cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn.
“Chẳng được bao lâu đâu.”
Câu nói bâng quơ của anh khiến Roel gật đầu lia lịa. Cô đã có thêm vài ngày để sống.
Roel thận trọng quan sát anh, biết rằng mình cần phải chứng minh giá trị của bản thân để được ở lại. Bị coi là vô dụng đồng nghĩa với việc có thể bị đuổi đi ngay ngày hôm sau. Roniti thường xuyên phàn nàn về sự vô dụng của Roel mặc cho cô đã làm việc chăm chỉ từ sáng sớm đến tận đêm muộn.
Nhưng Roel chưa bao giờ dám cãi lại vì cô chẳng còn nơi nào khác để đi. Bị Roniti buộc tội làm hỏng việc nhà do sự vụng về của mình, chẳng có quý bà nào khác giao cho cô những công việc như vậy nữa.
‘Mình phải làm gì đó thôi.’
Cảm nhận được sự cấp bách khi sự sống được kéo dài, cô cảm thấy nôn nóng. Roel tự hỏi mình có thể làm gì để tránh bị chỉ trích.
“Anh đã ăn sáng chưa?”
Nhận ra sự thiếu vắng của bất kỳ mùi thức ăn nào, Roel thận trọng hỏi. Tuy nhiên, người đàn ông gật đầu.
“Rồi.”
“Anh ăn rồi sao?”
“Nếu cô đói thì ăn đồ trên bàn đi.”
Anh hất hàm về phía chiếc bàn, nơi có một miếng thịt khô và ổ bánh mì lúa mạch đen cứng ngắc.
“Bữa sáng của anh chỉ có thế này thôi sao…? Còn món súp thì sao?”
Giữa mùa đông lạnh giá, làm sao anh có thể làm việc sau khi chỉ ăn thịt khô? Roel biết một người đàn ông với vóc dáng như anh cần nhiều thức ăn hơn cô.
Trước câu hỏi của cô, người đàn ông thở dài rồi tiến lại gần. Để nhìn rõ mặt anh, Roel đã phải ngửa đầu lên.
Anh gõ mạnh xuống bàn và cất lời cảnh báo.
“Chỉ có thế thôi. Có than phiền gì thì để dành về nhà mà than.”
Truyện liên quan
Phu Nhân Công Tước Rồng
Tóm tắt. [Một quý ông giàu có đang tìm kiếm một cô dâu.
Sống Sót Trong Một Game Tình Cảm Dành Cho Người Lớn
Tóm tắt. Một món đồ Huyền thoại cấp SS tình cờ nhận được từ lượt rút miễn phí.
Droit Du Seigneur: Quyền Đêm Tân Hôn Của Lãnh Chúa.
Tóm tắt. Mang trên mình món nợ cha mẹ để lại khi qua đời và cô em gái nhỏ cần ...
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...