Hình Xăm Hoa Trà - Chương 154
Lũ quạ vốn là những sinh vật quái gở, ngay cả khi chỉ có một con. Sự tinh ranh và xảo quyệt của chúng thường mang lại không ít rắc rối cho con người.
Thế nhưng giờ đây, có bao nhiêu con quạ đang tụ hội về đây?
Bầu trời bị che phủ bởi một đàn quạ đen kịt, một cảnh tượng hãi hùng đến nghẹt thở.
Ngay cả Jean cũng tái mét mặt mày, đăm đăm nhìn khối mây đen ấy đáp xuống, chỉ có hai người là Igmeyer và Raphael vẫn giữ được sự bình thản.
Quạc, quạc!
Đàn quạ lượn vòng trên không, tạo nên một cơn lốc bóng tối.
Một con quạ có ba chân và ba mắt sà xuống, đậu gọn trên tay Raphael.
Rõ ràng con vật này chẳng phải loài cầm thú bình thường.
"Vậy ra ngươi là kẻ dẫn đầu. Ta muốn ngươi đọc ký ức của ta rồi tìm cô ấy."
Con quạ kêu lên một tiếng, như thể đã hiểu thấu lời thỉnh cầu của Raphael.
Thanh âm nó phát ra tựa như tiếng người ta đang cười hô hố, khiến ai nấy đều nhăn mặt và vội lấy tay bọc tai lại. Con quạ đầu đàn có vẻ khoái chí, nó cất tiếng kêu đầy phấn khích rồi lại vút bay lên không trung.
Liệu đàn quạ này có thực sự tìm thấy Phu nhân?
Mọi người nín thở nuốt nước bọt, hai tay chắp chặt vào nhau.
Làm ơn, xin hãy tìm thấy cô ấy.
* * *
"……Hả!"
Cô đã thiếp đi sâu đến mức nào? Hay đã bao lâu rồi?
Sau khi nghe thấy tiếng quạ kêu từ đâu đó, Amber sực tỉnh giấc, thấy bên ngoài trời vẫn tối mịt thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra thời gian trôi qua vẫn chưa nhiều.
Khi đầu óc đã tỉnh táo trở lại, cô cảm thấy mình có thể lên đường ngay lập tức.
"Ôi, bánh mì… may quá."
Cô từng lo lắng mình sẽ chẳng có gì bỏ bụng, nhưng may mắn là không phải vậy.
Nicolas đã chuẩn bị sẵn một chiếc túi với đủ lương thực để lấp đầy cái dạ dày đang cồn cào của cô.
Trong lúc xé từng mảnh bánh mì nhỏ để ăn, Amber chợt thấy có thứ gì đó lấp lánh trong màn đêm.
Cô nghiêng đầu, hơi lùi người về sau, và luồng sáng lấp lánh ấy lại càng tiến đến gần hơn.
Amber giật mình đứng khựng lại, nhưng may mắn thay, sinh vật đó khá nhỏ bé.
"Cái… cái gì thế này?"
Dường như đó là một con vật nào đó.
Đúng lúc ấy, một dải ánh trăng rọi xuống, thắp sáng không gian quanh cô.
Nương theo ánh trăng, Amber chớp mắt vài lần để nhìn cho rõ, và cuối cùng cô nhận ra sinh vật kia là một con quạ.
"Mày đói à?"
Dù bản thân cũng đang đói cồn cào, Amber vẫn luôn sẵn lòng chia sẻ bất cứ thứ gì mình có.
Con quạ nghiêng đầu như hiểu được câu hỏi của cô rồi cất tiếng kêu ngắn.
Amber liền xé ngay một miếng bánh mì đang ăn dở rải xuống đất.
Cô vốn muốn đưa tận tay cho con quạ, nhưng kích thước của nó khiến cô có chút e ngại.
Sau khi chia sẻ phần bánh mì, Amber cảm thấy khát nước nên gồng mình đứng dậy. Ngạc nhiên thay, con quạ vỗ cánh rồi đáp đậu ngay trên vai cô.
"Hở? Mày muốn đi cùng tao sao?"
Một lần nữa, con quạ lại đáp lại bằng một tiếng kêu, như thể nó hiểu hết những gì cô nói.
Amber nhẹ nhàng khẽ hình đầu nó rồi cẩn trọng bước ra khỏi hang đá.
Thật may mắn, con ngựa cô buộc vào gốc cây vẫn còn đó. Amber nắm lấy dây cương rồi hướng về phía dòng nước.
Cô tính uống nước xong sẽ tiếp tục men theo dòng suối mà đi.
'Trăng đã tà. Chắc sắp dâng sáng rồi.'
Phải đi bao xa nữa thì mới thoát khỏi phương Bắc đây?
Có lẽ vì quá mệt mỏi nên đầu óc cô cứ mơ mơ màng màng.
Amber xoa xoa cái bụng rồi khép mắt lại trong chốc lát.
Quả thực, khát khao lớn nhất của cô lúc này là được nép mình trong lòng chồng.
Đè nén cảm giác ấy xuống thật là chua xát.
* * *
"…Ư."
Ở một nơi cách khá xa vị trí của Amber, Raphael lấy tay che một bên mắt, người hơi choạng vạng.
Thế nhưng anh nhanh chóng xóc lại vóc dáng, đứng thẳng lưng.
"…Tôi tìm thấy cô ấy rồi."
"Ở đâu?"
"Cô ấy vừa bước ra khỏi một hang đá. Phía tây nam tính từ đây, hang thứ mười lăm trong rừng Krenthal."
"Ta biết chỗ đó."
Igmeyer nhếch môi cười khẩy.
Đây chẳng phải lời nói đùa hay khoác khoác, hắn thực sự thuộc từng tấc đất vùng phương Bắc này.
Vấn đề không phải là không biết Amber đang ở đâu, mà là liệu hắn có thể thực sự đến tìm cô hay không.
"Đừng để ai đi theo. Ta sẽ đi một mình."
"Rõ."
Vừa dứt lời, bóng dáng của Igmeyer đã biến mất hút.
Hắn lao nhanh về phía trước và dừng lại ngay trước cửa rừng.
"Phù."
Vào thời khắc này, ngay trước khi bình minh ló rạng, cả thế gian vẫn chìm ngập trong bóng tối.
Nếu bây giờ hắn xuất hiện trước mặt Amber, chắc chắn cô sẽ giật mình hoảng sợ. Cô thậm chí có thể hoảng loạn mà tìm cách bỏ chạy.
'Chuyện đó không thể xảy ra. Tuyệt đối không được.'
Rắc!
Gốc cây mà hắn vừa tựa vào đổ gục xuống đất một cách bất lực.
Nhìn cảnh đó, Igmeyer hít một hơi thật sâu rồi thả lỏng nắm tay.
Hắn cần phải làm dịu đi những thớ cơ đang căng cứng. Hắn phải giãn cơ mặt và xoa dịu nét dã tính đang vương trong mắt mình.
Chàng không thể để nàng chạy trốn ngay khi vừa nhìn thấy chàng.
Dù sao thì, nếu nàng cố trốn chạy rồi trượt chân vấp ngã, chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ?
‘Xin em đừng bỏ rơi tôi, Amber.’
Đừng buông tay.
Dù mơ hồ đoán được lý do nàng muốn rời đi, chàng vẫn nén lại khát khao đoán già đoán non.
Chàng muốn chính miệng nàng nói ra điều đó.
Chàng muốn thấu hiểu lý do đằng sau ánh mắt nàng mỗi khi nhìn vào mắt chàng.
Thế nên chàng sẽ không vội kết luận hay tự đưa ra giả định nào cả.
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".