Hình Xăm Hoa Trà - Chương 163

Không, cô hoàn toàn chẳng thể tin nổi vào cục diện hiện tại.

“Chúng tôi sẽ ở lại đây. Đây là nhà của chúng tôi.”

“Đúng vậy! Chúng tôi không muốn rời đi. Xin hãy nói là chúng tôi không cần phải đi đi ạ.”

“Chúng tôi muốn tiếp tục sống như trước giờ vẫn sống. Trong thời khắc khủng hoảng, chúng ta càng phải giữ vững bình tĩnh, đúng không cô?”

“Nếu có con quái vật nào mà đám lính bỏ sót mò đến gần lâu đài, cô sẽ cần đến chúng tôi đấy!”

Lần này, người hầu kẻ hạ đồng loạt bước lên, mỗi người một tiếng góp vào.

Dù cho đến một chút võ vẽ họ cũng chẳng hề hay biết, nhưng những lời tuyên bố quả cảm ấy lại ấm áp đến lạ kỳ.

Hổ Phách hít một hơi thật sâu, dỗ dành trái tim đang đập liên hồi.

Cô chưa từng dự liệu hay mong đợi một tình cảnh như thế này.

Thế nhưng một khi mọi chuyện đã đến nông nỗi này, cô biết chính xác mình phải làm gì.

“Chúng ta không thể biết cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu.”

“Vâng.”

“Cho đến ngày con rồng gian ác đó bị tiêu diệt và phương Bắc được giải phóng, chúng ta phải tiết kiệm tài nguyên, chăm sóc lẫn nhau và chuẩn bị nhu yếu phẩm cho các hiệp sĩ cùng binh lính.”

“Xin cô cứ ra lệnh.”

Với một tập thể cùng chung chí hướng, tình hình này chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với việc cô phải gồng gánh một mình.

Đây là những con người đã lựa chọn ở lại, tin tưởng cô và cam kết cùng cô bảo vệ phương Bắc, vậy nên cô có thể sẻ chia kế hoạch của mình mà không chút đắn đo.

Hiên ngang đứng trước mặt mọi người, Hổ Phách đặt hai tay lên bụng.

“Trong bụng tôi là người thừa kế của phương Bắc.”

“!”

“Một người thừa kế danh chính ngôn thuận sẽ kế thừa mảnh đất này. Tôi xin các vị. Xin hãy giúp tôi bảo vệ đứa trẻ này.”

Lời thỉnh cầu từ tận đáy lòng của Hổ Phách đã chạm đến từng nhịp đập trong tim những người đang lắng nghe.

Tại sao Phu nhân lại nói những lời như vậy?

Đó là điều hiển nhiên mà!

Nếu có người thừa kế, đó phải là chuyện đáng ăn mừng, và bảo vệ người thừa kế chính là sứ mệnh chung vì tương lai của phương Bắc.

Thế nhưng, tại sao cô lại đưa ra một lời thỉnh cầu như thế?

Ai nấy đều vướng vào một mối băn khoăn xen lẫn niềm hân hoan cùng một lúc.

Và rồi thắc mắc của họ đã được giải đáp chỉ ít phút sau đó.

— Nếu muốn cứu lấy phương Bắc, hãy dâng nộp vợ và con của ngươi ra đây!

Giọng nói ấy tựa như một tiếng sấm giội xuống.

Mọi người giật mình, bịt chặt tai lại rồi ngã rụi xuống đất, duy chỉ có một người vẫn đứng vững vàng. Là Hổ Phách.

Cô đã lường trước điều này sẽ xảy ra.

Cô biết Nidhogg có thể ‘cất tiếng’… thế nên điều đó chẳng làm cô bất ngờ.

— Hãy dâng Nữ chủ của phương Bắc cùng kẻ thừa kế cho ta. Đổi lại, ta sẽ ban ban cho các ngươi mùa xuân.

Ôi, làm sao cô có thể quên được cái giọng nói lạnh đến ghê người ấy chứ?

Phần người dần tan biến khỏi tâm trí thiên hạ, chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất. Những kẻ tự cho mình là lý trí đã dùng thứ logic của riêng mình để ép buộc kẻ khác phải hy sinh.

Đó chính là Nidhogg của hiện tại.

Nói cách khác, đó chính là Đại công tước tiền nhiệm.

Tiếng gầm vang vọng hai lần ấy quá sức chấn động khiến người ta không thể coi đó là sự hiểu lầm, khiến mọi người chìm trong lặng im mà trao nhau những ánh nhìn.

Thoại Lễ đứng đằng sau bước lên, tay đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng tuốt bao hạ gục bất kỳ ai có ý định đe dọa Hổ Phách.

Cho dù Nidhogg có lảm nhảm điều gì đi nữa, Thoại Lễ cũng chỉ có một mệnh lệnh duy nhất:

Bảo vệ Hổ Phách.

Chàng không muốn vi phạm mệnh lệnh đó dẫu chỉ một lần.

Nhưng ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên.

“Làm sao chúng ta có thể tin lời của một con rồng gian ác chứ?!”

Thật kinh ngạc, La Trĩ lại là người cất lời đầu tiên giữa bầu không khí căng như dây đàn.

“Đó chắc chắn là lời dối trá! Mùa xuân ư? Nếu nó có thể ban cho, thì điều đó đã phải xảy ra từ lâu rồi mới phải!”

Trong lúc cô gái ấy giận giữ gào lên, Bích Đế lặng lẽ tiến lại gần và thì thầm với Hổ Phách.

“La Trĩ đã mất cha và em gái dưới tay con quái vật. Mối thù của cô ấy với Nidhogg sâu nặng hơn bất kỳ ai.”

“…Tôi hiểu rồi.”

Dù Hổ Phách chưa từng biết điều này, nhưng nó chắc chắn đã giúp ích cho tình thế hiện tại.

“Ăn thịt người, phái quái vật đến phá hủy quê hương chúng ta. Giờ đây nó lại muốn Phu nhân của chúng ta sao? Cả người thừa kế quý giá nữa? Rồi hứa hẹn đổi lại mùa xuân ư? Ở đây có kẻ ngốc nào tin vào điều đó không?”

Đôi mắt La Trĩ lấp lánh sự cuồng nhiệt khi cô phát biểu đầy huyết tính, tay ghì chặt lấy lồng ngực.

Một vài người vốn đang trên đà dao động liền chấn chỉnh lại bản thân và gật đầu đồng tình.

Đại đa số ngay từ đầu đã đồng cảm với suy nghĩ của La Trĩ.

“Chẳng có gì đảm bảo lời lẽ của con rồng gian ác đó là thật cả, và dẫu cho có là thật, nó cũng chẳng phải vì lợi ích của phương Bắc. Chúng ta chẳng phải đã có giải đấu trượt tuyết rồi sao?”

Bích Đế bình tĩnh lên tiếng, kiểm soát lại bầu không khí.

“Hơn nữa, chúng ta có lối sống riêng, có truyền thống và lịch sử của riêng mình. Việc dâng nộp tế phẩm để đổi lấy mùa xuân chính là một sự xúc phạm đối với những tháng ngày chịu đựng mà chúng ta đã trải qua.”

Lời lẽ của Bích Đế, được củng cố bởi sự tin tưởng và kính trọng mà cô đã gầy dựng trong lâu đài, đã chạm đến tâm khảm của tất cả mọi người.

Ngợi khen cuối cùng cho những luận điểm ấy đến từ Hựu Bồn.

“Trong những lời mật ngọt luôn ẩn chứa cạm bẫy. Những hành động phản bội lại nhân tính luôn phải trả giá. Trong từng ấy năm cuộc đời, tôi đã chứng kiến điều đó đúng như vậy. Chỉ khi một người giữ trọn nhân tính của mình, họ mới được coi là một con người.”

Với Hựu Bồn, Bích Đế và La Trĩ đều đứng về phía mình, Hổ Phách cảm thấy nước mắt chực trào khi nhìn những con người đã lựa chọn ủng hộ cô.

‘Ôi… trong quá khứ….nếu như mình hành xử khác đi dù chỉ một chút, thì đây chính là những con người sẽ luôn sát cánh bên mình.’

Suy nghĩ ấy đâm thấu tâm can cô, lấp đầy cô bằng niềm đau nhưng đồng thời cũng mang lại cho cô sự hạnh phúc.

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 88
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 463