Hãy Giết Tôi - Chương 51

Thế nhưng, cô lại chẳng thể lơ là việc giám sát. Điều đó đồng nghĩa với việc Olga không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cắt giảm giấc ngủ để khớp với giờ giấc của Yekaterina.

Trong một hoàn cảnh khác, Leonid có lẽ đã ra lệnh luân phiên trực giám sát, nhưng gia nhân khác trong dinh thự lại không đủ đáng tin để giao phó nhiệm vụ này.

– “Dù sao thì có vẻ tiểu thư cũng khá khéo giao tiếp. Hay là có điều gì đó đặc biệt gắn kết cô ấy với những người cô ấy tiếp xúc nhỉ?”

– “Miễn là cô ấy hòa nhập tốt thì được rồi. Còn gì nữa không?”

– “Chà, phần lớn chắc ngài đều đã biết vì ngài ở bên cô ấy gần như cả ngày rồi còn gì.”

– “Cũng đúng. Chẳng khác biệt là mấy.”

Lịch trình hàng ngày của Yekaterina chỉ quanh quẩn với ba hoạt động chính: ăn, đi dạo và ngắm đồ đạc, mà phần cuối chủ yếu là sự can thiệp của Leonid vào giờ ăn sáng, nên tính ra về cơ bản chỉ có ăn và đi dạo.

Thỉnh thoảng, cô sẽ đến sân tập để giãn cơ, nhưng việc đó cũng được xếp vào loại đi dạo.

Cô miệt mài dạo quanh khu vườn: một lần sau khi thức dậy, một lần nữa sau bữa ăn, một lần vào buổi chiều trên lưng ngựa, và thêm một lần nữa trước khi đi ngủ.

Sự gắn bó của cô với khu vườn là điều rất đáng chú ý.

– “Có người lại tưởng trước đây cô ấy sống trong một dinh thự không có vườn đấy.”

– “Có lẽ cô ấy thích ra ngoài chăng? Ở trong nhà mãi cũng bí bách mà.”

– “Cũng có khả năng.”

Liệu đó có thực sự là lý do?

Trong lúc Leonid còn đang trầm ngâm, giọng nói vui vẻ của một gia nhân cùng tiếng ngựa đang được chuẩn bị bên ngoài đã phá tan sự tĩnh lặng.

“Tiểu thư, tôi đã chuẩn bị xong cho buổi đi dạo rồi!”

“Tôi ra ngay đây.”

Trước khi ai kịp phản ứng, Yekaterina đã đặt con gấu bông xuống rồi đứng dậy bước đi, Olga vội vã đặt mấy món trang sức ngọc trai xuống để đuổi theo cho kịp.

Có vẻ như anh chàng gia nhân với vẻ ngoài thân thiện vừa gọi cô cũng khá thân thiết với cô, bởi họ dễ dàng trò chuyện cùng nhau khi bước ra ngoài.

Dù cuộc trò chuyện phần lớn là người gia nhân nói và Yekaterina đáp lại, nhưng điều quan trọng là sự tương tác giữa họ trông rất đỗi tự nhiên.

Leonid nheo mắt nhìn cảnh tượng này, rồi xoay người về phía Stepan, người đang thay chiếc kính một tròng.

“Stepan, tên gia nhân đó tên là gì?”

“Anh thanh niên tóc nâu đó sao? Đó là Nikolai. Tên đó là con trai của người quản lý trang trại ngựa, khá siêng năng và tử tế.”

Leonid chẳng buồn quan tâm việc Nikolai có tử tế hay không.

“Có vẻ hắn ta khá thân thiết với Yekaterina.”

“Thì, tiểu thư vốn thích cưỡi ngựa mà đúng không? Cô ấy có nói là không quen cưỡi ngựa, nên tôi đoán họ trở nên thân thiết hơn khi anh ta giúp đỡ cô ấy. Như ngài đã biết, chuồng ngựa của chúng ta không có con nào phù hợp cho quý cô cưỡi cả.”

Các quý cô thường thấy bất tiện khi cưỡi ngựa vì vây áo xòe rộng nên hay cưỡi những con ngựa đã được huấn luyện để đi chậm và êm. Nếu con ngựa không được huấn luyện theo cách này, phải luôn có ai đó ở bên cạnh giữ dây cương, và có vẻ như Nikolai đã đảm nhận vai trò này.

“Tôi thấy họ ở bên nhau khá thường xuyên, trông có vẻ rất thân mật.”

Nhìn Yekaterina được đỡ lên xuống ngựa, đôi khi còn được bế xuống, khiến Stepan bật cười nhẹ.

“Thấy họ hòa hợp thế này cũng tốt mà.”

“…Ừ, tốt đấy.”

Nếu cô ấy đã tìm thấy niềm hứng thú với việc cưỡi ngựa, thì có lẽ tất cả những sự náo loạn này không hoàn toàn là vô ích.

Leonid dõi theo cho đến khi Yekaterina, người đang ngồi trên lưng ngựa, khuất khỏi tầm mắt từ cửa sổ, rồi mới quay đi.

‘Dù cô ta có thích cưỡi ngựa hay không.’

Đã đến lúc thật sự ngừng bận tâm rồi.

“Có vẻ cô khá thích cưỡi ngựa đấy, Yekaterina,” Leonid nói.

Yekaterina quay đầu lại.

Như thường lệ, những quyết tâm lại cứ đi lệch sang một hướng khác.

Ban đầu, Leonid tự tin rằng mình có thể ngừng bận tâm đến Yekaterina.

‘Dù sao thì cô ta cũng chẳng gây thêm rắc rối nào nữa.’

Cứ mặc kệ cô ta. Đó là kế hoạch, anh muốn tập trung giải quyết việc của gia tộc.

Vấn đề là, mỗi lần hạ quyết tâm, anh lại nhận ra mình đang nghĩ về Yekaterina.

Gương mặt không chút thay đổi của cô dù được trao cho bất cứ điều gì. Những cuộc trò chuyện dở dang và những khoảnh khắc Yekaterina khép mắt lại trước mặt anh.

Khoảnh khắc ấy giống như thoáng nhìn thấy một mảnh vụn của cái chết.

Nó khiến Leonid cảm thấy ngột ngạt đến mức phải day đi day lại cổ mình vài lần.

Thật sự, đây là một chuyện phiền phức không hồi kết.

‘Rốt cuộc là tại sao?’

Nhìn ra ngoài cửa sổ, bản thân Yekaterina trông có vẻ hoàn toàn mãn nguyện. Cưỡi ngựa và hòa theo nhịp điệu ồn ào của Olga. Cô không gây thêm rắc rối hay van xin cái chết nữa.

Thế thì tại sao, chỉ riêng ký ức về những biểu cảm đó lại khiến anh cảm thấy như cái chết của Yekaterina đang hiện hữu ngay trước mắt?

Chỉ đến lúc đó Leonid mới nhận ra anh không hề biết lý do tại sao Yekaterina lại muốn chết.

Đó là điều lẽ ra anh đã phải nghi vấn từ lâu. Nhưng anh đã cố tình tránh né việc tìm hiểu sâu hơn, không muốn phải đối mặt với nó.

Anh biết rõ lý do tại sao.

‘Nó gợi lại những ký ức về cái chết.’

Hồi tưởng lại vô số cái chết mà anh đã chứng kiến trong cuộc đời chưa phải là dài của mình, và những mảnh vỡ của chính bản thân anh đã bị xé tạc đi.

– “Tôi không muốn chết, Leonid…”

– “Tôi chỉ muốn tìm lại sự bình yên. Hãy để tôi chết có được không? Anh là người duy nhất có thể…”

Yekaterina đã chạm vào những ký ức về cái chết một cách dễ dàng, những ký ức mà ngay cả Stepan, người đã biết anh từ khi còn rất nhỏ, cũng không hề hay biết.

Đó là lý do tại sao Leonid không muốn biết thêm bất cứ điều gì về Yekaterina.

Truyện liên quan

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ Hoàn thành Hàn Quốc

Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ

Web Novel
Cập nhật: 1 giờ trước

Tóm tắt. Tôi sinh ra trong cảnh nghèo khó.

293 265