Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 50

"Tôi cũng sẽ đi cùng."

"Tại sao ông lại làm vậy?"

"Chuyện đó... Thị trưởng đã ra lệnh cho tôi giám sát Công tử."

Đội trưởng đội vệ binh Gordon ngập ngừng nói với vẻ mặt gượng gạo.

'Giám sát chỉ là cái cớ để hỗ trợ mình thôi.'

Tôi thong dong ngước mắt nhìn lên.

Trên tầng ba của tòa thị chính, ngay tại văn phòng Thị trưởng, tôi có thể thấy Mariam đang nhìn xuống.

Khi tôi nhẹ nhàng vẫy tay, Mariam giật mình một cái rồi lập tức kéo sầm rèm cửa lại.

'Lúc nào cũng cuồng anh trai đến thế.'

...Liệu cô ấy có giấu tấm hình nào của mình không nhỉ?

Trong lúc tôi đang mải nghĩ về cái ý tưởng nực cười ấy, Hiệp sĩ Gordon liền lên tiếng,

"Hai người xem ra có mối quan hệ thật tốt. Hãy năng đến thăm Thị trưởng nhé. Cô ấy thường hay làm việc quá sức, khiến tôi lo lắng lắm."

"...Tôi sẽ cân nhắc."

Tôi hờ hững trả lời.

'Sự thật thì thân thiết quá mức với Mariam chẳng phải ý hay. Cô ấy là nhân vật then chốt trong kịch bản cá nhân của Ma Kiếm.'

Kịch bản được chia làm hai loại.

Loại thứ nhất là kịch bản chính của Học viện.

Nơi toàn bộ các nhân vật chính đều trải qua những sự kiện chung.

Loại thứ hai là kịch bản nhân vật.

Đó là những kịch bản riêng liên quan đến quá khứ của từng nhân vật chính.

'Trong các kịch bản nhân vật, kịch bản của Ma Kiếm là gian nan và khốc liệt nhất. Bằng mọi giá mình phải tránh bị cuốn vào nó.'

Tự nhiên tôi cảm thấy bất an.

Đến giờ tôi vẫn chưa biết hai nhân vật chính còn lại nhập học vào Ruby là ai.

'Tầm này thì là ai cũng được, miễn không phải Ma Kiếm hay Kẻ Thảm Sát.'

Lúc này, Hiệp sĩ Gordon đứng bên cạnh cất lời.

"Ha ha, tôi rất mong chờ xem Công tử định làm gì tiếp theo đây. Chắc hẳn lại là một nghĩa cử cao đẹp khác dành cho thành phố đúng không?"

"Cũng đại loại thế. Dù sao thì cuối cùng nó cũng mang lại lợi ích cho thành phố."

"Ồ! Đội vệ binh chúng tôi có thể giúp gì cho ngài?"

"Hãy cấp cho tôi thẩm quyền bắt bớ, giam giữ và tra tấn."

"......"

Vẻ mặt Hiệp sĩ Gordon hiện rõ nét 'Liệu có phải tai mình có vấn đề?'.

Nhưng tôi thì hoàn toàn nghiêm túc.

"Chúng ta cần phải bắt một kẻ chẳng khác nào sâu bọ của thành phố, mà hắn thì nhất định sẽ tìm cách trơn tuột như chạch."

"...Ngài thật sự định làm một việc bất hợp pháp như thế sao?"

"Sao lại bất hợp pháp? Đó vốn là nhiệm vụ của đội vệ binh mà."

"!!"

Bắt bớ, giam giữ, tra tấn.

Nếu do đội vệ binh thực hiện thì hoàn toàn hợp pháp.

Có điều, đối tượng phải là tội phạm.

"Ngài có bằng chứng không?"

"Không có."

"Vậy thì làm sao?"

"Bằng chứng thì có thể tạo ra được."

Hiệp sĩ Gordon lại giật mình lần nữa.

Ông ấy đã hiểu ra ẩn ý đằng sau từ "tạo ra" của tôi.

"...Ngài?"

"Chẳng phải một sự linh hoạt có năng lực vẫn tốt hơn sự bất lực trung thực sao? Nhất là khi nó vì sự bình yên của thành phố."

Tôi cất lời như thể một ác quỷ đang buông lời cám dỗ.

"Vì tất cả là vì thành phố tự do này, xin hãy hợp tác."

Gordon nuốt ừng ực một ngụm nước bọt.

* * *

May mắn thay, Gordon đã không từ chối đề nghị của tôi.

Thực sự, nếu là để bắt kẻ gian gây hại cho thành phố, tôi sẽ tin tưởng và đi theo ngài, Van.

Sau đó tôi đến gặp một người khác.

"Ôi chao, thật là vinh hạnh khi được gặp lại ân nhân. Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất vì ân huệ ngài đã ban cho ở cao nguyên Rancel lần trước."

Mỹ nhân quyến rũ ấy, một trong những thủ lĩnh của Hang Động Rồng nơi khu ổ chuột và là người đứng đầu phe nổi dậy, chính là Lyran.

"Tôi đến vì có việc công."

"Là vì mấy con chuột cống đúng không?"

Đúng như mong đợi từ Lyran Kẻ Quan Sát.

Cô ta đã đoán được mục đích của tôi từ trước.

"Bất kể ngài định làm gì, tôi cũng sẽ dốc lòng hợp tác."

"Cảm ơn."

"Xin ngài đừng bận tâm. So với ân huệ ngài dành cho chúng tôi thì chút việc này có là gì. Ngài không chỉ cứu Thánh nữ Johan, mà còn mang lại lời chúc phúc của đại long và bảo vệ nơi định cư của chúng tôi. Thật sự, tôi không biết phải làm sao mới đáp lại hết ơn nghĩa này."

Tôi cũng không phủ nhận.

Dù sao thì cứ nhận lấy công lao khi có thể vẫn là tốt nhất.

"Nhưng ngài chắc chắn về chuyện này rồi chứ? Đứng sau lũ chuột đó là Phù Thủy Bạo Chúa đấy."

Bà ta là chủ nhân của một gia tộc pháp thuật và từng là một phù thủy cấp 7 khét tiếng lừng lẫy.

Chắc chắn bà ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Tuy nhiên,

"Không sao đâu."

“Nhiên mà?”

“Ngươi nghĩ ta cất công di chuyển chỉ để diệt vài con chuột bẩn thỉu thôi sao?”

Đôi mắt Lyran mở to vì kinh ngạc khi nàng hiểu ra ý của ta.

“Ồ hô. Quả nhiên là Ân nhân. Ta rất tò mò không biết ngài định làm gì tiếp theo đây.”

Lyran hạ thấp giọng xuống.

“Chỉ là hãy cẩn trọng. Việc Phù thủy Bạo chúa có liên kết với Vực Thẳm không phải là lời dối trá đâu.”

Lyran không chỉ đơn thuần dùng từ ‘bắt nguồn’ mà là ‘liên kết.’

Điều đó có nghĩa là nàng ta, một nữ công tước, vẫn còn dính dấp tới Vực Thẳm.

Đó là một câu chuyện đáng ngạc nhiên, nhưng lại là sự thật.

“Ta biết rồi. Luyện xong việc đó ta sẽ tự mình xử lý, nên đừng lo lắng.”

Sau khi thực hiện một vài biện pháp cần thiết, ta tiến đến điểm dừng chân tiếp theo.

Chít. Chít.

“Ư! Tại sao chúng ta lại phải đến cái nơi bẩn thỉu này cơ chứ? Ahh! Giày của tôi!! Tôi vừa dẫm phải cái gì thế này? Tôi còn chẳng thể mua đôi mới vì đang là kẻ mắc nợ nữa chứ!”

“Này! Ngươi! Ngươi nghĩ ngươi đang chạy đi đâu đấy?! Không biết đi lên phía trước thay vì tìm cách trốn thoát sao?! Thưa Thiếu gia Van, tôi sẽ dẫn đường và thắp sáng phía trước cùng với cái tên ranh con này!”

Lindon và Hans có lý do để làm ầm ĩ lên như vậy.

Một khoảng không tối đen như mực.

Mùi hôi thối nồng nặc đến xộc cả lên tận cổ họng.

Đây là đường cống ngầm, nơi bẩn thỉu nhất của thành phố tự do.

‘Ngay cả mình cũng khó mà chịu đựng nổi. Công việc này sẽ mất một khoảng thời gian, làm sao để xoay xở đây?’

Ngay lúc đó, một con rồng nhỏ đột nhiên chui ra từ trong hành lý của ta.

“Mari?”

Ta đã đặt tên cho con rồng nhỏ là “Mari.”

Cá nhân ta thấy đó là một cái tên khá lộng lẫy.

“Ngươi đang muốn nói là hãy giao việc đó cho ngươi sao?”

Rồng nhỏ Mari gật đầu mạnh mẽ rồi ợ lên một tiếng.

Vút!

Có lẽ vì nó là giọt máu của một đại hỏa long?

Kinh ngạc thay, tiếng ợ của rồng nhỏ đã gột rửa sạch sẽ sự uế tạp của đường cống ngầm!

Kyuu!! Kyuu!!

Ta xoa đầu nó khi thấy nó có vẻ như đang đòi khen thưởng.

“Làm tốt lắm, bữa tối nay sẽ là món bánh mì kẹp đặc biệt.”

…Kyuu.

“…Được rồi. Vậy thì sẽ là thăn ngoại bò nhé.”

Kyuu!!

Tiếng kêu reo vui.

Đối với một sinh vật mới sinh, đây đúng là một con rồng nhỏ biết thưởng thức vị giác khi ưa thích thịt thăn ngoại.

Nhìn biểu cảm của Mari với sự tò mò, hai người họ lên tiếng hỏi,

“Ngài Chúa tể, tại sao chúng ta lại đến đường cống ngầm này?”

“Ta có việc ở đây. Các ngươi có biết rằng toàn bộ chất thải của thành phố tự do đều chảy qua những đường cống ngầm này không?”

“Tất nhiên rồi, đó không phải là điều hiển nhiên sao? Chất thải thì phải chảy qua cống rãnh chứ. Chúng được tạo ra vì mục đích đó mà.”

“Ý ta không phải như vậy. Nhìn đi.”

Ta xòe tay phóng ra một luồng quang thuật vút lên!

Sau đó, một cảnh tượng mà ta chưa từng tính đến đã xuất hiện bên dưới mặt nước.

Có những cái xác.

‘…Thật bàng hoàng. Dù đã biết trước, nhưng tận mắt chứng kiến còn đáng sợ hơn.’

Tim ta đập liên hồi, nhưng Hắc viêm Long vẫn giữ nguyên phong thái uy nghiêm trước mặt hai người họ.

“Tất cả những hoạt động bất hợp pháp ở thành phố tự do cuối cùng đều biến thành chất thải trong đường cống ngầm này.”

“Vậy nên, ngài đến đây để tìm bằng chứng về những tội ác do Tử tước Conrad thực hiện sao?”

Lindon nghiêng đầu khó hiểu.

“Nhưng làm thế nào để tìm thấy bằng chứng trong cống rãnh cơ chứ? Đó là nơi mà ngài có thể bị lạc chỉ sau vài bước đi.”

Đường cống ngầm rất rộng lớn.

Cách đây không lâu, nơi mà Catherine, Libel và ta tiêu diệt một con quỷ chỉ nằm ở rìa ngoài của cống ngầm, một nơi mà ngay cả chính quyền thành phố cũng không dám mạo hiểm tiến sâu vào.

‘Không phải tự nhiên mà những phần sâu hơn của cống ngầm được coi là một hầm ngục không thể xâm nhập. Một khi đã đi vào, sẽ không có đường trở về.’

“Không sao đâu. Ta có cách.”

Lindon và Hans lại bắt đầu làm ầm ĩ lên.

“Chúng ta thực sự sẽ đi vào trong sao? Ahh! Tôi sẽ không đi sâu hơn vào trong đâu! Không, tôi không thể! Tôi sẽ xin nghỉ học cao học ngay lập tức!”

“Này, Lindon! Dâng hiến mạng sống khi cần thiết là nhiệm vụ của một sinh viên cao học! Còn tôi, tôi sẽ chuẩn bị một kế hoạch cứu hộ trong trường hợp Master bị lạc!”

Ta thở dài một tiếng ngán ngẩm.

“…Ai nói chúng ta sẽ đi vào trong chứ? Chúng ta sẽ không vào đâu.”

“Hả? Nhưng làm thế nào chúng ta tìm thấy bằng chứng?”

“Chúng ta sẽ tạo ra bằng chứng ngay tại đây.”

“…Tạo ra sao? Ý ngài là, thực sự ư?”

Cả hai đều chớp mắt ngạc nhiên.

Ta gật đầu như để khẳng định.

“Phải, hai người các ngươi, cuối cùng cũng đến lúc phải làm việc để đáng với đồng tiền bát gạo rồi. Đặc biệt là ngươi, Hans, vai trò của ngươi vô cùng quan trọng.”

“…Tôi sao?”

Ta nhìn Hans, người đang mang một nét mặt đầy bàng hoàng.

Mặc dù nhìn lão có vẻ giống một ông lão hói đầu hay lảm nhảm, nhưng thân phận thực sự của lão là một Đại Pháp Sư Tối Cao xếp hạng 5 sao.

Và lão còn tài năng hơn nhiều giáo sư trẻ của Học viện.

Sở trường của lão là tạo ra và thao túng các vật phẩm ma thuật.

“Chúng ta sẽ dùng ma thuật của cô để tạo ra chứng cứ giả nhằm quy tội cho đám người Conrad ngay tại đây.”

“Nh-Nhưng mà? Dù tôi có là người sáng tạo kiệt xuất đi nữa, thì làm sao có thể thao túng chứng cứ được chứ?”

Đó là một mối lo hoàn toàn chính đáng; thao túng chứng cứ bằng ma thuật chẳng phải chuyện đơn giản.

Người ta đã phát triển ra vô số kỹ thuật tân tiến chỉ chuyên dùng để phân biệt chứng cứ giả.

Nơi Tháp Pháp Sư thậm chí còn có cả một cơ quan chuyên trách việc thẩm định các chứng cứ mang năng lượng ma thuật.

Thế nhưng,

“Cô lo lắng cái gì chứ? Mới đó mà đã quên ta là ai rồi sao?”

“!!”

Tôi nhếch môi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Bất cứ điều gì cô thiếu sót, Van Ecclesia ta sẽ bù đắp tất. Vì thế, dù là Tháp Pháp Sư hay bất cứ thứ gì khác, cô cứ việc kê cao gối mà ngủ.”

* * *

Ngay lúc đó, một tiếng gào thét phẫn nộ đang vang vọng khắp nhà giam tạm thời của đội vệ binh.

“Sao các người gan to bằng trời thế hả?! Lại dám bắt cóc ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy này trong lúc ta đang ngủ? Có biết ta là ai không hả?! Ta là Nam tước Conrad, em trai của Công tước phu nhân Beth thuộc gia tộc pháp thuật đấy!”

Gordon, Đội trưởng Đội Vệ binh, lộ rõ vẻ mặt khổ sở.

‘Lại có thể bắt cóc cả Nam tước Conrad cùng bè lũ của hắn tống vào ngục vệ binh thế này.’

Khi đến nơi làm việc vào buổi sáng, ông mới bàng hoàng phát hiện Nam tước Conrad và đám tay chân đã bị ai đó bắt giam vào ngục một cách bí ẩn.

Đây chính là tác phẩm của Amanda, tộc sát thủ Hắc Điểu.

“Gan to đấy. Đội trưởng Gordon, ngươi đã chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả rồi đúng không?”

“Đúng vậy, thưa ngài. Chúng ta phải bắt hắn trả giá vì đã đối xử với ngài như thế này.”

“Ngay cả gia đình hắn cũng phải bị tống ra ngoài đường làm kẻ ăn mày.”

Chân mày Gordon giật giật.

Ông không từ chối đề nghị ngông cuồng của Van là vì bè lũ Nam tước Conrad vốn nổi danh khắp thành phố như những kẻ gian ác cực điểm.

Trái ngược hoàn toàn với Van, người chỉ đơn thuần là một trò cười, đám người này mới thực sự là thứ sâu bọ mục nát đang gặm nhấm nền móng của thành phố.

Tình cờ thay, đám học sinh từng quấy rối Libel đều là dòng dõi của bè lũ này.

“Gia công đá ma thuật trái phép.”

Nghe thấy những lời của Gordon, Nam tước Conrad cùng đám tay chân giật thót người.

Việc gia công đá ma thuật sẽ tạo ra vô số phụ phẩm độc hại.

Luật pháp Đế quốc nghiêm cấm và bắt buộc phải xử lý các phụ phẩm này, nhưng bọn chúng, dựa vào sự chống lưng của Công tước phu nhân Beth, đã hoàn toàn phớt lờ.

“…Vớ vẩn. Ngươi có bằng chứng gì không?”

Nam tước Conrad và đám tay chân nhếch môi giễu cợt.

Các phụ phẩm từ quá trình chế tác trái phép của bọn chúng vốn được xả thẳng xuống cống ngầm, bọn chúng tin chắc rằng chẳng một ai có thể truy vết ra được.

Thế nhưng,

“Bằng chứng ở ngay đây.”

“!!”

Khi bọn chúng bàng hoàng quay lại, một hình bóng uy nghiêm lẫm liệt, khoác lên mình vẻ mặt kiêu ngạo, đang đăm đăm nhìn xuống Nam tước Conrad và lũ tay chân.

“…Giáo sư Van, ý ông là sao? Ông có bằng chứng ư?”

“Chối cãi cũng vô ích. Kết quả thẩm định của Tháp Pháp Sư đã hoàn tất rồi.”

Đó là sự thật.

“Không chỉ có thế. Ta đã nắm trong tay những nhân chứng sẽ đứng ra tố cáo hành vi bất hợp pháp của bè lũ các người. Bọn ngươi đã bóc lột dân nghèo ở Căn Cứ Rồng để tẩu tán các phụ phẩm độc hại đó.”

Gương mặt Nam tước Conrad biến sắc đanh lại, nhưng rồi ngay sau đó, hắn lại bật ra một tiếng cười khẩy.

“Thì sao nào? Mấy cái chuyện 'vặt vãnh' này thì làm khó được ai chứ? Nhóc con Van, chắc ngươi không đến mức ngu ngốc tới nỗi không biết ta là ai đấy chứ?”

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 38 phút trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

313 1.3k