Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 194
Số tiền thanh toán: zero.
Không gian xung quanh rơi vào lặng ngắt trước câu chuyện tôi vừa thêu dệt.
Cậu thiếu niên, người vừa là hộ vệ kỵ sĩ vừa là ‘quản lý’ của Juliet, Kizen, mặt mày xám ngoét.
“Vớ vẩn gì thế này?! Toàn bộ doanh thu thu được vẫn đang được tôi cất giữ an toàn!”
“Đúng vậy. Kizen từng nói cậu ấy sẽ tự mình quản lý riêng khoản đó để sau này khôi phục hoàng thất.”
Juliet cũng lên tiếng bảo vệ cậu ta.
Nhưng
“Thế công chúa đã bao giờ nhận được bảng kê chi tiết về việc khoản tiền đó được quản lý thế nào chưa?”
“Chuyện đó là….”
“Cách đây không lâu, một dinh thự tại Khu 1 của Tự Do Thành đã được mang ra đấu giá, và người trúng thấu tên là ‘Kizen’. Tình cờ làm sao, hắn ta cũng trạc tuổi cậu thiếu niên này—quả là một chuyện kỳ lạ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kizen rồi cất lời,
“Để mua một dinh thự tại Khu 1 Tự Do Thành, nơi ngay cả những quý tộc danh gia cũng phải e dè không dám đặt chân đến, giá bỏ thầu đã vượt quá 3 triệu Pena. Tôi tự hỏi không biết toàn bộ số tiền đó từ đâu mà ra.”
“Đ-Đó là số tiền để sau này dùng làm căn cứ khôi phục hoàng thất….”
“Câm miệng.”
“…Ngươi vừa nói gì cơ?”
“Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Ngươi tưởng ta không nhìn thấu bản chất của loại cặn bã như ngươi chắc?”
“!!”
Tôi tặc lưỡi.
Nạn bóc cấy nghệ sĩ đâu chỉ tồn tại ở Trái Đất.
Nhiêu đó, cộng thêm việc lừa gạt một công chúa ngây thơ ngây ngô như Juliet, quả thực dễ như lấy kẹo trong tay trẻ con.
“Nếu không muốn bị lột sạch tài sản rồi tống cổ khỏi đế quốc, thì liệu mà buông tay khỏi Công chúa Juliet đi.”
Khoảnh khắc khuôn mặt Kizen cắt không còn một giọt máu.
“Đủ rồi. Chuyện của Công hòa quốc tôi sẽ tự mình giải quyết, xin đừng ép Kizen thêm nữa.”
Juliet lại một lần nữa đứng ra bảo vệ Kizen.
Thật là một cảnh tượng khiến người ta tức nghẹn cổ họng.
Nhưng cũng đành chịu thôi.
‘Chắc hẳn cô ấy đã bị thao túng tâm lý quá sâu rồi.’
Chuyện những nạn nhân bị ngược đãi và bóc quấy trở nên phụ thuộc vào kẻ hành hạ mình, để rồi không thể thoát ra được là điều quá đỗi thường tình.
Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ mới gặp nhau, giữa cả hai làm gì đã có chút tin tưởng nào.
‘Dưới góc nhìn của Juliet, có khi tôi lại càng không đáng tin hơn. Sau khi cô ấy sang đế quốc tị nạn, chẳng thiếu những kẻ tiếp cận cô ấy giống như tôi rồi ra tay lừa đảo.’
Chuyện Juliet khi sang tị nạn đã mang theo một khối tài sản hoàng thất khổng lồ, để rồi bị giới quý tộc đế quốc lừa đến mức trắng tay chỉ trong vài năm vốn đã nổi danh khắp nơi.
Cô ấy phải cất tiếng hát cũng vì cần tiền để sinh tồn, thậm chí từng có lúc phải đi ăn xin trên đường phố.
Juliet phục tùng Kizen có lẽ là vì những đắng cay ngọt bùi mà họ đã cùng nhau trải qua hồi đó.
Vào thời điểm ấy, tên Kizen đó chưa trở thành loại người như bây giờ.
“Dù sao thì tôi vẫn rất cảm ơn. Có vẻ như sự lo lắng của anh là thật lòng. Dù sao tôi cũng có tài nhìn người đấy.”
“…Ý công chúa là tên đó sao?”
“Đúng vậy. Sao anh lại hỏi thế?”
“…Không có gì.”
“Á, hay là anh muốn xin chữ ký của tôi không?”
“Đột ngột thế sao? Không, tôi không thực sự cần đâu.”
“Thật sao? Cơ hội lấy chữ ký của tôi không có nhiều đâu đấy. Thực ra tôi rất nhiệt huyết và đáng ngạc nhiên, nhưng có vẻ hôm nay tôi chỉ toàn thể hiện những mặt không mấy đẹp đẽ cho anh thấy. Sớm thôi, tôi sẽ cho anh thấy nàng công chúa này xuất sắc đến nhường nào! Cứ chuẩn bị tinh thần lấy chữ ký trước đi là vừa!”
Juliet chống tay lên hông rồi hắng giọng một tiếng.
Nhân tiện, biệt danh chính thức của Juliet là ‘Nàng Thơ’, nhưng biệt danh mà người đời thực sự thích gọi cô ấy lại là một thứ khác.
Nàng Công Chúa Bốn Chiều Kỳ Quặc.
Đó là biệt danh được trao vì lối nói chuyện và hành vi kỳ lạ của cô ấy, bất chấp tài năng âm nhạc mê đắm lòng người.
‘Thật chua xát làm sao.’
Tôi cay đắng cười thầm trong lòng.
Dáng vẻ tràn đầy năng lượng này của cô ấy sẽ sớm tan biến mà thôi.
Trong số bốn nhân vật chính phụ, cô ấy là người được định sẵn sẽ sụp đổ một cách bi thảm nhất.
“Thưa Công chúa, tôi có thể mạn phép xin cô nhớ lấy một điều được không?”
“Hả?”
“Cho dù lần này chúng ta không thể bén duyên, Thương hội Vanmily vẫn luôn mở rộng cửa đón chào cô.”
Với một trái tim nặng trĩu.
Tôi tiếp lời, thầm mong số phận nghiệt ái đang chờ đợi cô ấy sẽ bớt đi vài phần đau đớn.
“Nếu như có một ngày, cô thấy mình không biết phải đi đâu, thậm chí chẳng thể tự gượng dậy đứng vững, xin hãy tìm đến tôi. Giúp đỡ và dẫn dắt học sinh là nghĩa vụ của một giáo sư như tôi.”
* * *
‘Mình không thể cứ ngồi yên chờ mọi thứ sụp đổ được, phải chuẩn bị sẵn vài biện pháp đối phó với tên nhóc Kizen đó mới được.’
Tôi quyết định tiến hành giải quyết việc này thông qua Emily.
Thế là Juliet đã đồng ý hợp tác, và các bước chuẩn bị sơ bộ đã hoàn tất.
Tôi quay trở lại Tượng Khí Thành và hội ngộ với cả nhóm.
“Giáo sư Van, cuối cùng thầy cũng đã về rồi sao?! Ôi! Hans này đã mòn mỏi ngóng chờ thầy, một mình chịu đựng cô đơn trong lúc thầy vắng mặt đấy!”
“Thôi ngay cái kiểu nói chuyện gớm giếc đó đi. Việc chuẩn bị cho tác phẩm triển lãm của cậu đang gặp trục trặc gì à?”
“Hơ hơ, thực ra thì công thức này hơi khó một chút. Em sẽ thêm tên thầy vào phần người hướng dẫn, nên là cho em xin chút gợi ý đi mà…!!”
Tôi tặc lưỡi rồi nhanh chóng giải quyết dứt điểm vấn đề.
“Joanna đâu rồi?”
“Em không biết nữa.”
“Không biết là sao?”
“Cậu ấy… cứ nhốt mình trong phòng, cơm nước cũng chẳng buồn ăn tử tế, vùi đầu vào chuẩn bị. Cậu ấy đang nghiến răng nghiến lợi quyết tâm chen chân vào danh sách được chọn đấy. Hạn nộp bài cũng sắp đến rồi, em cũng chẳng rõ cậu ấy đang chuẩn bị cái gì nữa.”
Hội chợ triển lãm vốn bị đình trệ do các cuộc xung đột của mafia, gần đây đã được mở cửa trở lại.
Đây đã là giai đoạn cuối cùng, và tác phẩm dự thi phải được nộp trong vòng vài ngày tới.
"Dạo này em ấy chưa ăn được bữa nào sao?"
Với tính cách bướng bỉnh của Joanna, nhiều khả năng đây chẳng phải lời nói dối.
Tôi mua vài món ăn vặt Joanna thích rồi đi tới phòng em ấy.
"Là tôi đây. Mở cửa đi."
Tôi cứ nghĩ em ấy sẽ không mở, nên đã tính gõ xong sẽ treo túi bánh lên tay nắm cửa rồi đi.
"...Có chuyện gì?"
Bất ngờ thay, cánh cửa lại mở ra vô cùng êm ái!
Nhưng đó chưa phải điều kinh ngạc duy nhất.
Joanna, người vốn luôn chỉnh tề, lúc này lại nhợt nhạt với mái tóc xõa tung cùng gương mặt mệt mỏi. Em ấy yếu ớt nhìn tôi rồi lên tiếng,
"Đồ ăn vặt sao? Toàn món em thích? Cảm ơn nhé."
"……"
"Sao thế?"
"Em ổn không đấy? Trông em chẳng giống bình thường tẹo nào. Tôi sẽ gọi bác sĩ tâm lý tới."
Joanna mà lại biết cất lời cảm ơn bình thường sao?
Rõ ràng là tình trạng của em ấy đã rất nghiêm trọng rồi.
"...Anh nói cái gì thế? Tôi chẳng còn sức đâu mà cãi nhau với anh. Tôi không có thời gian, làm ơn đi cho."
"Có chuyện gì làm em phiền lòng à? Tôi sẽ giúp."
"……"
Joanna im bặt.
Ánh sáng quen thuộc quay trở lại trong đôi mắt vô hồn của em ấy.
Đó là sự hung hăng.
"Đây là chuyện của tôi."
"……"
"Tôi sẽ khiến cả cha và Giáo sư Van phải ê mặt cho xem, cứ chờ đấy!"
Rầm!
Cánh cửa đập mạnh đóng sầm lại.
Thấy vẻ cộc lốc thường ngày của em ấy làm tôi nhẹ cả người, nhưng vẫn không khỏi lo lắng.
Ngay khi tôi định gõ cửa lần nữa, tôi nghe thấy tiếng em ấy lầm bầm từ bên trong.
"Mình làm được mà. Chuyện này mình cũng làm được. Chắc chắn mình sẽ thành công."
"……"
Tôi lặng lẽ hạ bàn tay đang giơ lên định gõ cửa xuống.
'Mình nên tin tưởng vào em ấy.'
Dù cho bản thân có lo âu và bồn chồn đến đâu.
Dù sao thì, lặng lẽ ủng hộ ở phía sau cũng là trách nhiệm của một người trưởng thành.
Khi đang bước đi, tôi chạm mặt Emily.
"Van, tôi đã chuẩn bị xong tất cả những gì anh yêu cầu rồi."
"Tốt lắm. Chúng ta có thể xuất phát ngay bây giờ."
"Có thể sẽ nguy hiểm đấy, anh chắc chắn là ổn chứ?"
Tôi gật đầu.
'Vùng Sói Mòn Cố Định dĩ nhiên là vô cùng nguy hiểm rồi.'
Nhưng khả năng chạm trán với quỷ cấp cao hay ma thú mạnh mẽ là rất thấp.
Mức độ cảnh báo rủi ro trên chiếc kính đơn của tôi chỉ ở màu vàng, nghĩa là xác suất thiệt mạng chỉ vỏn vẹn 20%.
"Không sao đâu. Đừng lo……"
Đột nhiên, một thông báo bật lên trên chiếc kính đơn của tôi.
[Cảnh báo! Do một biến số ngoài dự kiến, mức độ rủi ro đã được điều chỉnh lại!]
Màu vàng chuyển sang màu tím.
Xác suất thiệt mạng đã vọt lên tới 50%.
'...Dù vậy thì cũng chỉ là năm mươi năm mươi. Vẫn kiểm soát được.'
Thế nhưng, tôi cần phải tìm hiểu xem điều gì đã gây ra biến số bất ngờ này.
'Chẳng lẽ nào?'
Tôi khoanh tay lại.
Trong lòng tôi đã dấy lên một sự nghi vấn.
'Nếu suy đoán của mình là đúng, liệu mình có thể lợi dụng điều này không?'
"Tình hình khám phá thương mại của Công ty Vanmily ở Cộng hòa Ran thế nào rồi?"
"Vẫn còn trì trệ lắm."
"Là do đám mafia sao?"
"Một phần là vậy, nhưng chủ yếu là vì đế quốc của chúng ta bị coi là quốc gia thù địch. Họ có rất nhiều ác cảm."
"Nếu đó là vấn đề thì đơn giản thôi. Tôi có ý này. Hãy mở rộng quy mô những gì cô đã chuẩn bị đi."
Đôi mắt Emily mở to đầy hốt hoảng trước lời giải thích của tôi.
"Nhưng, như vậy có nghĩa là?"
"Không sao đâu."
Tôi hếch cằm lên.
Một cách ngạo mạn.
...Thực ra, không phải tôi muốn làm vậy đâu, mà là do Hắc Flam Dragon ra lệnh đấy. Thật sự luôn.
"Sau vụ này, toàn bộ người dân của cộng hòa sẽ phải kính phục cái tên Van Huyền Thoại."
Đó không phải là lời khoác hoác suông.
Nếu mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của tôi, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
* * *
Mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
Juliet và tôi bước vào Vùng Sói Mòn Cố Định.
"Ngài không sao chứ, Điện hạ?"
"Hà! Ta ổn! Ta đâu có sợ! Dù đây là đất khách quê người, nhưng mang trong mình dòng máu cao quý, ta tuyệt đối không ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của nhân dân!"
Thực ra, nhờ có lực lượng cộng hòa hộ tống, bên trong vùng xói mòn chẳng có mấy hiểm nguy.
"Loa phóng thanh đã chuẩn bị xong cả rồi. Xin hãy nhanh lên, đáng sợ lắm."
Chánh văn phòng Eckmann giục giã với gương mặt tái nhợt.
Tôi gật đầu.
Bây giờ, tất cả những gì còn lại là tôi và Juliet cùng hợp lực để thanh tẩy vùng xói mòn.
Đương nhiên, mọi chuyện chẳng thể kết thúc dễ dàng như thế.
Quả nhiên.
"Lũ tàn bạo này, ta sẽ giết sạch tất cả các ngươi. Đặc biệt là ngươi, Van Huyền Thoại, ta sẽ không để ngươi chết một cách dễ dàng đâu."
Một băng đảng tặc đồ xuất hiện!
Toàn những gương mặt quen thuộc.
Là Đại công tước Hoàng gia Rutger và đám tay chân của hắn.
'Đúng như dự đoán, lại là mấy gã này. Chẳng khác nào mình nghĩ. Nhưng sao Lindon lại ở đây? Cậu ta bảo đi làm thêm dịp nghỉ lễ, là làm cái này đấy à?'
Lindon giật mình khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, vội vã lảng tránh đi chỗ khác.
…Chuyện này tính sau vậy.
Trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn.
Khí thế của Đại công tước Rutger cùng những kẻ xuất hiện vô cùng bất thường.
Chánh văn phòng Eckmann hoảng loạn gào lên.
"Giao ước với ác quỷ?!"
"Có gì mà phải làm loạn lên thế? Maffia lập giao ước với ác quỷ thì có gì to tát chứ?"
"Đây không phải là vùng xói mòn của Gehenna sao? Sức mạnh của những kẻ khế ước với ác quỷ sẽ trở nên vô cùng kinh khủng ở đây!"
Sự thật đúng là vậy.
Đó là lý do tỷ lệ tử vong đột ngột nhảy vọt lên 50%.
"Không sao đâu."
"Cái gì cơ?"
Tôi đã liệu trước tình hình hiện tại và chuẩn bị một kế hoạch dự phòng vô cùng tin cậy.
Tôi giấu Eckmann nhưng đã âm thầm xin và nhận được sự phê duyệt bảo mật từ tổng thống.
"Nào, xin mời bước ra và giải quyết tất cả bọn họ đi ạ."
Mọi người đều ngơ ngác trước lời yêu cầu bất ngờ của tôi.
Ngoại trừ một người.
Lindon, kẻ quá hiểu tôi, nhận ra điều gì đó sắp sửa xảy ra liền vội vã nằm rạp xuống đất.
Và rồi.
Thế giới đổi thay.
Một dị tượng tôi từng trải nghiệm khi đối đầu với 'Kị sĩ Trưởng' của Vực Thẳm trước đó.
Tương tự, nhưng lại khác biệt.
Sâu thẳm đến mức không thể đong đếm.
Chẳng khác nào chìm đắm xuống đáy biển sâu.
Cấp 8.
'Lĩnh vực' của kẻ chiêm ngưỡng hướng mắt lên bầu trời bao trùm lấy toàn bộ khu vực.
Xoẹt.
Một luồng ánh sáng lóe lên, cùng lúc đó, đầu của Đại công tước Rutger bị đứt lìa và bay lên không trung.
Gương mặt hắn thậm chí còn chưa kịp nhận ra điều gì vừa xảy ra với mình.
Trước mặt hắn xuất hiện một mỹ nhân phong cách công sở trong bộ âu phục, đang tra kiếm vào bao.
Ai đó hét lên đầy hãi hùng.
"Kiếm Vương của Đế quốc!!"
Đúng vậy.
Tôi đã dùng đến đặc quyền chuyên biệt của một giáo sư.
'Có Kiếm Vương ở đây thì dù điều gì đến cũng chẳng phải lo lắng. Giờ là lúc giải quyết sự xói mòn và trở thành người hùng.'
Thế nhưng, màu sắc trên chiếc kính một mắt của tôi đột ngột thay đổi.
Khi nguy cơ đã được giải tỏa, màu sắc lẽ ra phải nhạt đi mới đúng.
[Phát hiện biến số bổ sung! Mức độ rủi ro tăng lên nhanh chóng!]
"Cái gì cơ?"
Tôi nghi ngờ chính đôi mắt mình.
Nó là màu đen.
Cảnh báo về tỷ lệ tử vong 100% bắt đầu dồn dập nhấp nháy.
Đầy lạnh sống lưng.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.