Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 215

Căn phòng chìm vào khoảng lặng ngắn ngủi đầy gượng gạo.

"Bọn em? Tranh cử chủ tịch hội học sinh sao? Thầy chắc là đang nói đùa chứ."

"Haha, chuyện này có chút..."

"...Nếu là mệnh lệnh của giáo sư, em sẽ cố hết sức. Dù em nghi ngờ mình chẳng nhận nổi dù chỉ một phiếu..."

Mọi người đều phản ứng như thể đó là điều vô lý.

Cũng phải thôi.

Họ là những kẻ đứng ngoài lề lớn nhất ở Ruby.

Bạn bè chẳng có lấy một ai, vậy mà giờ lại phải trở thành chủ tịch sao?

'Nhưng điều đó là cần thiết.'

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Hồng Pháp Sư.

Tôi không biết tương lai nào đang chờ đón chúng tôi.

Hồng Pháp Sư chỉ nói rằng 'tuyệt vọng', hay nói cách khác, một trong những 'kết cục tồi tệ' đang đến gần.

Dù sao đi nữa, nếu cái kết đang đến nhanh hơn, đó sẽ là một vấn đề lớn.

'Mấy đứa trẻ sẽ không có đủ thời gian để trưởng thành.'

Chẳng có thong dong nào để ngồi chờ đợi trong vô vọng.

Đúng như Hồng Pháp Sư đã đề cập, chúng tôi cần hoàn thành những 'vật chứa' càng nhanh càng tốt.

Cuộc bầu cử hội học sinh sẽ mang lại lợi ích rất lớn cho ba người này.

"Vì quy định của học viện không cho phép thành viên hoàng gia trực tiếp làm chủ tịch, Catherine, em nên ra ứng cử đi."

"Nhưng..."

"Em sợ sao? Nếu sợ thì em không cần phải làm đâu."

Catherine cau mày.

"Rõ ràng là thầy đang cố khích tướng em đúng không? Được thôi. Em sẽ làm. Đối thủ là ai không quan trọng, miễn là em thắng. Này, Libel. Mau đi theo tôi. Cậu lo mấy việc vặt đi. Điện hạ, xin hãy giúp một tay nữa."

Quả nhiên, Catherine đã thay đổi.

Khi mới gặp nhau, cô ấy chẳng thể lấy đâu ra lòng dũng cảm như thế.

'Dù thắng hay thua, đó cũng sẽ là một trải nghiệm tốt. Đặc biệt là với Catherine.'

Dĩ nhiên, tôi chẳng có ý định để cô ấy thất bại.

Nếu 'kế hoạch' của tôi đi đúng hướng, Catherine sẽ được bầu làm chủ tịch ngay trong năm đầu tiên.

Sau khi mấy đứa trẻ vội vã rời đi, tôi đảo mắt nhìn sang.

Ngoài ba người họ ra, vẫn còn những thành viên khác trong câu lạc bộ.

"...Sao em lại ở đây?"

"...Em đã tham gia trước khi thầy quyết định làm cố vấn đấy, Giáo sư."

Một diện mạo bình thường.

Nhưng đó chỉ là lớp ngụy trang trước mặt người khác.

Bên trong, cô ta che giấu một nỗi kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi.

Đó là Sylphin, Nữ Pháp Sư Đồ Sát.

'Mọi học sinh ở Ruby đều phải tham gia một câu lạc bộ. Chẳng có gì kinh ngạc khi Sylphin chọn Câu lạc bộ Ẩm thực.'

"Sao thế? Em cũng nên đi ra ngoài sao?"

"Không, không cần phải vậy đâu. Chúng ta hãy cùng nhau đi ăn món gì đó thật ngon nhé. Em có hứng thú với món tráng miệng nào không? Đi ăn mừng nào."

"Mừng cái gì cơ chứ?"

"Hả?"

"Thầy cứ nói thế mãi. Thầy đang thương hại em đấy à?"

"!!"

Tôi cau mày.

'Cô ta lại làm sao nữa đây?'

Đây không phải lần đầu tiên Nữ Pháp Sư Đồ Sát trở nên nhạy cảm như vậy.

Đôi khi cô ấy đón nhận lòng tốt của tôi, nhưng lúc khác lại xù lông một cách thất thường.

'Hẳn là do sự hỗn loạn trong lòng cô ấy.'

Tôi hiểu được sự giằng xé nội tâm của Nữ Pháp Sư Đồ Sát.

Khi nhận lấy lòng tốt của tôi, trái tim chai sạn của cô ấy bắt đầu tan chảy.

Cô ấy dường như đang tự trừng phạt trái tim mình, sợ rằng bản thân sẽ quên đi mối thù hận với loài người.

'Ừm. Rắc rối thật. Nhưng mình không thể cứ để mặc cô ấy như vậy.'

Cũng giống như bạn không thể phớt lờ một chú mèo đang giơ nanh múa vuốt xè móng giận dữ, điều tương tự cũng áp dụng với Nữ Pháp Sư Đồ Sát.

Trong lúc tôi đang cân nhắc một phương án mềm mỏng hơn, một giọng nói thản nhiên xen vào.

"Người ta có ý tốt mời cô ăn đồ ngon, cô bị làm sao thế? No bụng rồi à?"

"!!"

Là Ma Vương!

Cô ta trách mắng Nữ Pháp Sư Đồ Sát một cách đầy tự nhiên.

"...Cô thì biết cái gì?"

"Rằng cô là kẻ sống sót duy nhất của Tộc Đá Quý sao? Có gì to tát lắm đâu?"

"!!"

"Giáo sư Van đâu có tiêu diệt tộc của cô, sao cô lại trút giận lên thầy ấy?"

Tôi giật mình.

Ma Vương đang đứng ra bảo vệ tôi sao? Không, không phải như vậy.

Ánh mắt của Ma Vương lúc này chỉ toàn là sự khinh bỉ.

"Tôi thấy cô chỉ đang trút bỏ sự vô dụng lên đầu thầy ấy vì thầy ấy hiền lành và dễ tính thôi. Cô làm gì có đủ sức mạnh để trả thù những kẻ thù thực sự của mình."

"!!"

Nữ Pháp Sư Đồ Sát bật dậy khỏi ghế.

Một luồng áp lực mạnh mẽ bùng phát.

Với tư cách là một nhân vật phản diện chính, Nữ Pháp Sư Đồ Sát có thể bộc phát sức mạnh tiệm cận Cấp 7 khi bộc phát toàn bộ.

Ở trạng thái hiện tại của Ma Vương, cô ta không thể nào chống đỡ nổi điều đó.

chú thích người dịch: nhắc lại cho mọi người nhớ, 'Ma Vương' là nữ nhé...

"Lần này ngươi định trút giận lên đầu ta đấy à? Thật thảm hại."

Ma Vương không phải kẻ biết lùi bước.

Trên hết, ả thực sự cảm thấy Pháp Sư Đồ Sát thật thảm hại.

Ma tộc tôn thờ sức mạnh, và Ma Vương chính là đỉnh cao của niềm tin đó.

"Nếu ta là ngươi, ta sẽ không lãng phí thời gian vào mấy trò trả thù vặt vãnh mà sẽ làm mọi cách để chạm tới kẻ thù thực sự. Với bản lĩnh hiện tại, ngươi thậm chí còn chẳng thể hạ gục nổi tên khốn Roshran đó đâu."

Công tước Roshran, kẻ cực đoan của Ma Giới.

Hắn cũng là một trong những kẻ tham gia vào vụ diệt tộc Bảo Thạch.

Pháp Sư Đồ Sát run rẩy giận dữ, trừng mắt nhìn Ma Vương trước khi đùng đùng rời khỏi phòng câu lạc bộ.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, không biết phải làm sao.

"Còn đứng đó làm gì? Mau đuổi theo mà mắng cho cô ta một trận đi."

"Mắng sao?"

"Phải, trách nhiệm của một giáo sư như ngươi là chỉnh đốn lại cái con bé bướng bỉnh đó."

Ả đang bảo tôi đi chăm sóc cho Pháp Sư Đồ Sát.

Tôi nhận ra Ma Vương không chỉ đơn thuần là muốn cay nghiệt; ả đang cân nhắc đến hoàn cảnh của tôi và tạo ra cơ hội này.

"Cảm ơn cô."

"Hừ, đừng có hiểu lầm. Ta chỉ là không chịu nổi mấy lời cằn nhằn thôi."

Dáng vẻ cằn nhằn của ả làm tôi nhớ lại kịch bản từng thấy.

Tôi làm điều này chỉ vì không thể chịu nổi mấy sinh vật đến từ thế giới khác.

Nghĩ lại thì, Ma Vương luôn đóng một vai trò vô cùng quan trọng.

Sống trong cô độc, chưa từng nhận được tình yêu thương của bất kỳ ai, nhưng vẫn lặng lẽ hoàn thành trách nhiệm của mình.

Chính vì vậy.

Tôi mới nảy ra suy nghĩ này.

"Tôi sẽ không quên chuyện này và sẽ đáp lễ cô. Nhân danh Van the Legend."

Tôi quyết định sẽ dành cho Ma Vương một món quà thông qua chiến dịch lần này.

* * *

Tôi đi theo Pháp Sư Đồ Sát.

Những lời Ma Vương nói rất có lý, và trong kế hoạch lần này, Pháp Sư Đồ Sát cũng có vai trò riêng của mình.

"Thầy đến đây làm gì?"

Cô ta đón tiếp tôi bằng ánh mắt đầy ngỗ ngược.

Pháp Sư Đồ Sát đã thay đổi.

Trước đây, hẳn cô ta sẽ nói mấy câu kiểu như, 'Ôi, Giáo sư, hôm nay là một ngày tuyệt vời để nhìn thấy máu đấy.'

Ma Vương gọi đó là cằn nhằn, nhưng tôi lại coi sự gắt gỏng của cô ta là một sự thay đổi tích cực.

Có vẻ đã đến lúc thích hợp để đề cập đến chuyện mà tôi từng trì hoãn.

"Tôi đến để giao việc cho em."

"Đột ngột vậy sao?"

"Đã đến lúc em bắt đầu cuộc trả thù của mình rồi."

"!!"

Ánh mắt cô ta biến đổi.

"Trả thù. Hừ, phải rồi. Tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Tôi sẽ không tha thứ cho bất kỳ kẻ nào trong số chúng. Tôi sẽ khiến kẻ thù của mình phải chết một cách thảm khốc hơn bất kỳ ai."

Sát khí lạnh lẽo lóe lên.

Nhưng tôi không bỏ lỡ sự do dự giấu sau ánh mắt ấy.

"Em có tự tin không?"

"!!"

"Em biết kẻ thù của mình là ai rồi đúng không? Chẳng phải em do dự vì chưa thể chắc chắn sao?"

Pháp Sư Đồ Sát im lặng.

Trái tim của tộc Bảo Thạch là chất dẫn ma lực tốt nhất.

Nó không chỉ có tính dẫn cao, mà còn hoạt động gần như một chất siêu dẫn, thách thức mọi logic phép thuật để tạo ra những phép màu.

Ngay cả những tồn tại siêu việt cũng thèm khát nó.

Nhiều tồn tại siêu việt đã liên minh với nhau để tiêu diệt tộc Bảo Thạch và chia nhau trái tim của họ.

Nói cách khác, đối thủ của Pháp Sư Đồ Sát chính là những tồn tại siêu việt đang thống trị thế giới này.

Dù cô ta có mạnh mẽ đến đâu với tư cách là một học sinh phản diện, cô ta cũng không thể tự mình đánh bại chúng.

"Trước hết, tôi muốn hỏi em. Em có thực sự khao khát trả thù không?"

"Thầy hỏi câu đó mà nghe được à...?"

"Đến mức em có thể từ bỏ bất cứ điều gì chứ?"

Nhận ra sự nghiêm túc trong câu hỏi của tôi, nét mặt Pháp Sư Đồ Sát đanh lại.

"Ý tôi là, chẳng hạn như lòng hận thù của em đối với con người."

"!!"

"Tôi biết em đã giao ước với một tồn tại vĩ đại đến từ thế giới khác. Để đổi lấy sức mạnh, em đã nhận lấy lòng hận thù vô tận đối với con người."

Đúng vậy.

Đây chính là nguồn gốc sức mạnh của Pháp Sư Đồ Sát.

Đối với cô ta, đó là một bản hợp đồng có lợi.

Cô ta tin rằng lòng hận thù với con người sẽ làm bùng cháy thêm động lực trả thù trong mình.

"Nhưng trên thực tế, lòng hận thù với con người lại đang chèo lái em rời xa cuộc trả thù thực sự. Nếu thực sự muốn trả thù, em phải từ bỏ giao ước đó ngay bây giờ."

Nhân tiện, giao ước với tồn tại vĩ đại từ thế giới khác không giống như hợp đồng ràng buộc với ma quỷ; nó có thể được hủy bỏ như thế này.

Pháp Sư Đồ Sát không trả lời.

Từ bỏ giao ước với tồn tại vĩ đại sẽ khiến sức mạnh của cô ta suy giảm đáng kể.

Quan trọng hơn, nếu lòng hận thù với con người vốn là động lực thúc đẩy cô ta biến mất, cô ta sợ hãi không biết mình sẽ trở thành thứ gì.

"Chính em cũng biết điều đó, đúng không? Rằng sức mạnh được ban cho bởi tồn tại vĩ đại đến từ thế giới khác không phù hợp với em."

"!!"

Đó không phải là lời nói dối.

Lớp nhân vật của Sylphin là Ma pháp sư Luyện kim.

Cô kết hợp luyện kim với ma pháp để sử dụng sức mạnh từ vị đại thực thể, nhưng đó không phải lớp nhân vật thực sự phù hợp với cô.

Họa sĩ Luyện kim.

Những người dùng luyện kim để tạo ra nghệ thuật.

Đó mới là lớp nhân vật hợp nhất với Sylphin.

‘Trong kịch bản từng có những chi tiết gợi ý về năng khiếu nghệ thuật của Sylphin.’

Trong kịch bản gốc, Sylphin chưa từng chuyển sang làm Họa sĩ Luyện kim.

Cô không bao giờ từ bỏ khế ước với đại thực thể, tiếp tục rực cháy ngọn lửa hận thù với con người và cuối cùng là diệt vong.

Nhưng tôi tin lần này mọi chuyện sẽ khác.

Vì sao ư?

Vì đã có tôi ở đây.

“Tôi là giáo sư của em. Hãy tin tôi.”

“!!”

“Tôi sẽ dẫn đường cho em.”

Sylphin cắn chặt môi, rồi biến mất trong một luồng sáng chói! mà không đưa ra câu trả lời.

Có lẽ cô cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng vỗ tay.

“Haha, sự quan tâm của Giáo sư Van dành cho học sinh thật khiến người ta ấn tượng. Tôi thực sự xúc động đấy.”

“!!”

Tôi đột ngột quay lại và nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang đứng đó.

Một quý tộc đẹp trai khoác trên mình toàn đồ xa xỉ từ đầu đến chân.

“Bá tước Milo.”

Hắn là người đứng đầu Hiệp hội các Gia tộc Quý tộc.

Gia chủ của gia tộc Art lừng danh.

Hắn đã gạt bỏ người đứng đầu khoa Hỗ trợ tiền nhiệm để tiếp quản vị trí trưởng khoa mới.

“Haha, cứ yên tâm. Tôi không bất lịch sự đến mức đi nghe lén cuộc trò chuyện giữa giáo sư và học sinh đâu.”

“…….”

“Dù sao thì đây cũng là lần đầu chúng ta chính thức ra mắt nhỉ? Thật vinh hạnh khi được gặp Giáo sư Van danh tiếng của gia tộc Ecclesia lẫy lừng. Tuy chẳng thể sánh bằng Ecclesia, nhưng tôi hiện là gia chủ của gia tộc Art.”

Giọng điệu của hắn lộ rõ sự bận tâm đến Ecclesia.

‘Mục tiêu tối thượng của giới quý tộc Tân Thành là đặt chân vào Cựu Thành.’

Ecclesia, gia tộc trị vì trên đỉnh cao của giới quý tộc Cựu Thành, chính là đối tượng để giới quý tộc Tân Thành ngưỡng mộ, đố kỵ và khao khát hướng tới.

Nhưng

‘Hắn đang diễn thôi. Hắn bận tâm quái gì đến chuyện đó.’

Đúng là mục tiêu của Hội đồng Quý tộc là thăng tiến trong xã hội.

Nhưng kẻ này thì khác.

Hắn ấp ủ những dã tâm hoàn toàn khác biệt.

Những dã tâm sẽ sớm gây ra một trận cuồng phong đại biến.

Toàn bộ Hội đồng Quý tộc chỉ đang bị hắn lợi dụng.

‘Mình cần phải ra tay trước.’

Tôi quyết định đưa ra một lời cảnh báo ngầm.

“Tôi cũng rất vinh hạnh khi được gặp gia chủ của gia tộc Art.”

“Hừm, vậy sao?”

“Vâng, như ngài đã biết, gia tộc Ecclesia vốn nổi tiếng là thiếu hòa thuận. Trái lại, gia tộc Art lại nổi danh nhờ tình cảm gia đình ấm áp, chẳng phải vậy sao?”

“!!”

Sắc mặt Bá tước Milo cứng đờ.

Lý do khiến biểu cảm của hắn trở nên sững sờ như vậy.

Là vì người nhà của Bá tước Milo đều đã chết.

Nhưng không một ai biết về sự thật đó.

Hơn nữa,

“Gần đây tôi có đọc một bài báo viết về việc ngài cùng gia đình đi xem biểu diễn ở nhà hát opera. Thật sự khiến người khác phải ghen tị đấy.”

“Ha… ha.”

Những người thân đã chết của hắn vẫn công nhiên xuất hiện trước công chúng.

Lý do rất đơn giản.

Tôi nhìn xoáy vào Bá tước Milo giờ đây đã tái nhợt mặt mày và lên tiếng.

“Ngài sẵn sàng làm mọi thứ vì gia đình mình, đúng không Bá tước? Thật đáng khâm phục.”

Bá tước Milo chính là một tín đồ của ‘Trật Tự.’

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

313 1.3k