Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng - Chương 13
[previous_page]
[next_page]
Editor: Weasalopes
「Yo……tto!」
Cắt đứt nhãn cành cây chắn ngang đường, Kain tiến bước.
Trong trường hợp phải băng qua một con đường núi thế này, thông thường người ta sẽ dùng một dụng cụ chuyên dụng cho dịp đó, nhưng Kain lại vung thanh kiếm cá nhân của mình――Thanh Hắc Kiếm Tilnok mà chẳng mảy may lo lắng điều gì. Đó là vì cậu biết thanh kiếm của mình sẽ chẳng hề mẻ hay sứt mẻ từ một thứ ở cấp độ này.
*Zaku zaku* Kain bước đi trong khi đặt vững đôi chân xuống mặt đất, tuy nhiên, cậu lại biểu lộ vẻ mặt bối rối.
「Điều này, thật kỳ lạ……」
Chẳng bao lâu sau, Kain lầm bầm câu đó.
Dừng chân lại, cậu nhìn về con đường mà mình đã đi qua cho đến tận lúc này……và cả nơi mà cậu sẽ tiến bước từ bây giờ trước mặt.
Phía trước cậu là cỏ cao và những cành cây. Phía sau cậu là con đường mà cậu đã mở lối và san phẳng.
Sau đó, cậu chậm rãi quan sát xung quanh, ngắm nhìn những tán cây và ngọn cỏ đang xào xạc trong gió.
Thoạt nhìn, đó là một khung cảnh núi non có vẻ bình thường. Và đó là lý do tại sao Kain nhận xét rằng nó thật kỳ lạ.
「Liệu có thực sự có Goblin, trên ngọn núi này không?」
Lầm bầm điều đó, Kain nhìn vào cành cây phía trước hướng mà cậu đang tiến tới.
Một cành cây thấp hơn tầm mắt của Kain hơi lay động như thể cản trở đường đi của cậu. Đó thực sự là dấu hiệu cho thấy đây là một vùng đất chưa khai phá.
Tuy nhiên, đây không phải là một vùng đất thích hợp cho Goblin sinh sống. Nếu Goblin đang sống ở đây, thì nó phải thế này hơn nữa――
Nghĩ đến đó, một âm thanh *gasa gasa, baki baki* có thể được nghe thấy từ bên phải của Kain.
Kain cảnh giác tự vệ nghĩ rằng đó có thể là một con Goblin trong khoảnh khắc, nhưng thứ lọt vào tầm mắt cậu lại là một thân hình khổng lồ khó tin đối với một con Goblin.
「……Nna?」
「Ah……C, chào cậu.」
Một cách vô thức, Kain đáp lại một lời chào.
Đó là một dáng người có thân hình được rèn luyện kỹ lưỡng đến mức gây ra sự sợ hãi cho cả những Mạo Hiểm Giả tự hào về vóc dáng của chính họ, mặc bộ giáp làm bằng vật liệu mang lại cảm giác khác với kim loại, và mang theo một thanh đại kiếm.
Kain nhận ra người phụ nữ lực lưỡng hơn nhiều so với một Mạo Hiểm Giả nam bình thường đó.
Người phụ nữ đó――Rosetta nhìn xuống Kain, và gật đầu với một tiếng “ahh”.
「Erm……Đúng thế nhỉ, nếu ta nhớ không nhầm, nhóc là tên nhãi ranh có những động tác dày dặn kinh nghiệm nhất dù là người trẻ tuổi nhất. Tên nhóc là gì nhỉ?」
「Cháu là Kain. Chào cô Rosetta ạ.」
「Ou, mừng vì gặp lại nhóc.」
Sau khi bẻ gãy và vứt bỏ cành cây ngáng đường đi, Rosetta tiến đến sát bên cạnh Kain.
「Chuyện này hơi đường đột nhưng. Nhóc nghĩ sao?」
「Cháu nghĩ……ý cô là sao ạ?」
「Oi oi, nhóc không đến nỗi đần độn để mà không nhận ra chứ?」
Nghe những lời của Rosetta, Kain nheo mắt sắc lại. Đó là vì cậu hiểu rằng Rosetta cũng mang cùng mối hoài nghi mà cậu có.
Và đó là lý do tại sao Kain đưa ra câu trả lời ngắn gọn mà không né tránh câu hỏi.
「Nó thật kỳ lạ. Đó là tất cả những gì cháu có thể nói chắc chắn.」
「Phải. Chắc là chẳng có con Goblin nào trên ngọn núi này đâu.」
Kain mở to mắt ngạc nhiên trước việc Rosetta đột ngột đưa ra kết luận mà không cần bất kỳ chiến lược nào.
Đối với một Mạo Hiểm Giả, trong những trường hợp như thế này, việc tiết lộ thông tin của riêng mình với số lượng nhỏ là một phần của những điều cơ bản.
Tuy nhiên, có lẽ là vì Rosetta không thích kiểu đó……hoặc có lẽ, cô ấy đang nghĩ đến một khả năng tương tự như những gì Kain đang suy nghĩ.
「Đúng vậy, cháu cũng nghĩ thế. Nhưng, vấn đề là bên phía ban tổ chức có biết chuyện này hay không.」
「……Hn, vậy đó quả thực là điều đáng ngờ nhỉ.」
「Rosetta-san, vì cô đã nghi ngờ họ, nên cô đã tìm kiếm cháu……không, là tìm những người tham gia khác đúng không ạ?」
「Hầu như là vậy. Và theo nghĩa đó, thật may mắn khi người ta tìm thấy là nhóc. Trong số tất cả mọi người, nhóc và cái tên khốn trang bị vũ khí hạng nặng đó là những lựa chọn tốt nhất.」
Nghe thấy cụm từ 「tên khốn trang bị vũ khí hạng nặng」, Kain nhớ lại kiếm sĩ hạng nặng mặc giáp toàn thân, Zegius. Chắc hẳn anh ta đang gặp khó khăn trên ngọn núi với bộ trang bị đó.
「Có một số mô hình có thể nghĩ đến. Đầu tiên, đó là khả năng chúng ta là những kẻ bị nghẹt mũi và thậm chí không thể nhận ra mùi hôi thối kinh khủng của lũ Goblin. Thứ hai, đó là khả năng chúng ta tình cờ gặp vận rủi và cuối cùng lại xuất phát từ nơi không có chút dấu vết nào của chúng cả.」
Nếu là trường hợp thứ hai, họ sẽ không may phải nhường lại các vị trí top đầu cho những người tham gia khác.
Sau khi gật đầu, Kain giơ ba ngón tay lên và tiếp lời của Rosetta.
「Thứ ba, là trường hợp thực tế là Goblin ở đây chỉ là một sự hiểu lầm phải không ạ.」
Trong trường hợp này, nó sẽ kết thúc với việc “thật tuyệt khi không có Goblin ở đây”. Có vẻ như buổi tuyển chọn cuối cùng sẽ phải dời sang ngày khác, nhưng đó là mô hình yên bình nhất có thể nghĩ đến.
Kain nói tiếp:
「Thứ tư……và đây là mô hình tệ nhất, nhưng đó là trường hợp họ biết rõ mà chúng ta vẫn bị gửi đến đây. Dù vậy……cháu không thể đoán được lý do để làm điều đó. Chúng ta sẽ cần phải thận trọng với nó, nhưng khả năng xảy ra là rất thấp.」
Kain lơ đễnh gật đầu trước những lời đó, nhưng cậu không cho rằng chuyện đó là bất khả thi.
Xét cho cùng, Kain và Ein là thuộc hạ của Công chúa Celis, đối thủ chính trị của Công chúa Narika, thậm chí còn từng được phái đi ám sát Mazenda. Lý do để trở thành mục tiêu thì có vô số kể.
「……Đúng vậy. Nhưng, cậu định làm gì với giả thiết đó chứ?」
「Hả? Để xem nào……Khẳng định rằng không có con Goblin nào thì rất dễ. Nhưng tôi sẽ chẳng thể biện minh nổi nếu rơi vào cái xác suất một trên triệu là thực sự có chúng.」
「Rồi sao nữa?」
「Cậu đoán dở thật đấy chứ. Chỉ cần có đúng một con xuất hiện thôi, cũng đồng nghĩa với việc Goblin thực sự tồn tại. Khi ấy, tôi chẳng khác nào một tên đần độn vô tích sự, còn kém cả bù nhìn rơm.」
Kain ngẫm nghĩ ý nghĩa trong lời nói của Rosetta.
Nói cách khác――
「……Ý cậu là, cậu định lùng sục cả ngọn núi này sao?」
「Đại loại thế. Dù tỷ lệ thấp, nhưng chừng nào chưa loại bỏ được khả năng thứ tư, tôi muốn tránh việc đi một mình mà lật đật tìm kiếm. Thật may là tôi đã gặp được cậu.」
Kain cười khổ trước cái gật đầu của Rosetta.
Ngay khoảnh khắc đó――*pakin*, một âm thanh như thể có thứ gì đó đang rạn nứt vang lên.
「……Hả? Uoh!?」
「Rosetta-sa……!」
Đó là thứ xuất hiện phía sau Rosetta.
Từ trong vết nứt, một bàn tay màu đen thò ra từ khoảng không mang màu sắc sặc sỡ.
Để chém đứt bàn tay đang túm lấy khuôn mặt Rosetta và cố kéo cô ấy đi, Kain vội thủ thế thanh kiếm.
「……Ara, thế thì không tốt đâu, Kain. Thiếp mời của ngươi đang ở ngay đây mà, biết không hả?」
Cùng với giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau――cơ thể Kain đã bị mấy bàn tay đen sì túm chặt.
「Ku……AH!?」
Mất đi thăng bằng, cậu chẳng thể kháng cự lại một cách đàng hoàng.
Cứ thế, Kain bị kéo ngược vào khoảng không sặc sỡ phía sau lưng.
Cứ thế, tại nơi mà tất cả mọi người đều đã biến mất, một người phụ nữ với mái tóc trắng muốt và mặc bộ trang phục trông giống như chiếc váy đỏ mỉm cười.
「……Thế là, những vị khách quý của chúng ta đã đến sảnh tiệc rồi. Fufufu, fufu! Xin lỗi nhé, Mazenda! Ta mượn họ một lát thôi! Nhưng không sao đâu, ổn cả mà! Ta sẽ làm cho mọi thứ trở nên thú vị hơn……và ngon lành hơn nữa! Vâng, ta……vốn rất giỏi khoản đó mà!」
Sau khi người phụ nữ đánh tay vào không trung như thể đang gõ cửa, nơi đó nứt toác ra và một khoảng không gian sặc sỡ hiện hình.
Khi người phụ nữ ấy lao vào mà không mảy may do dự, khoảng không nứt nẻ liền khép lại và trở lại bình thường.
――Và rồi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Mà chẳng hề hay biết gì, các kỵ sĩ ở dưới chân núi, toàn bộ các thí sinh tham gia vòng tuyển chọn cuối cùng đã biến mất khỏi ngọn núi.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...