Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Bá chủ (tí hon)
"――――……Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, nhưng trông mặt cậu còn tỉnh táo hơn cả lúc vừa qua buổi trưa đấy?"
"À, vâng. Tôi vừa chợp mắt một chút."
Thế là thời gian đã tiến gần đến năm giờ chiều. Giải đấu "Triangle Duo" tưởng như dài mà lại ngắn cuối cùng cũng chạm tới chương trình giai đoạn ba, bắt đầu từ trận bán kết đầu tiên…… Và từ đây, một chặng đường dài đằng đẵng với vô vàn nội dung dồn dập lại chính thức bắt đầu.
Thành thật mà nói, dù chỉ ngủ được một tiếng ngắn ngủi nhưng quả là may mắn. Dù chưa thể khôi phục hoàn toàn, nhưng so với trước khi nghỉ ngơi, đầu óc tôi đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tạm thời không bàn tới cái "gối"…… Dù sao cũng phải gửi lời cảm ơn chân thành tới vị "thần báo thức" đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đúng như lời hứa.
Thế nhưng, đời nào tôi lại đi khai ra mấy chuyện đó, đành phải đáp lại bằng một câu qua quít. Nhờ vậy mà chị Hina chỉ lướt qua với câu "Thế à", coi như xong được một vả.
Nhưng vấn đề nằm ở đoạn sau.
Giống như khi hết giờ nghỉ trưa, lần nữa tiến vào hội trường (đăng nhập), nơi chúng tôi được dẫn đến vẫn là phòng chờ. Mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán, đối thủ của trận tiếp theo cũng ở chung phòng……
"――――Thằng cha này, tự dưng tay nghề lại lên trình làm cái quái gì không biết……!"
"…………Tại sao cả tôi cũng bị lôi vào chứ."
Trên chiếc sofa đối diện. Để tránh cái bối cảnh ầm ĩ đầy dự đoán kia xảy ra, hai nhóc tỳ đã bị khống chế hoàn toàn bằng "chỉ". Haha, chịu chết đi, ta đã học được tuyệt kỹ của tiền bối rồi.
Đứa bên màu đỏ thì đương nhiên bị quấn chặt như đòn bánh tét không cần bàn cãi, còn đứa bên màu xanh dù sao cũng bị ghim nhẹ lên ghế sofa. Tuy phải hứng chịu những lời cằn nhắn và khuôn mặt bất mãn phóng tới, nhưng mong hãy tha lỗi cho tôi.
Bình thường tôi cũng chẳng để tâm lắm đâu…… Nhưng mà, làm sao nhỉ.
Những đụng chạm thân mật vừa rồi vẫn còn in đậm trong ký ức, thậm chí cảm giác trên da thịt vẫn chưa tan, nếu cứ để em ấy cọ xát theo thói quen thường ngày thì lương tâm tôi thật sự sẽ cắn rứt lắm――――
"Chuyện nhỏ nhặt thì gạt sang một bên đi."
"Đấy không phải câu mà kẻ vừa gây ra hành vi bạo lực được phép nói đâu nhé!"
"Chuyện nhỏ nhặt cứ gạt sang một bên đi đã."
"Xử lý tôi giống hệt Miina thế này thì tôi không phục đâu."
"Riina-chan~???"
"Tóm lại là, gạt hết sang một bên."
"…………Em mạnh mẽ lên rồi đấy, Haru-kun."
Chuyện đó là hiển nhiên rồi chị Hina ơi. Ở cái phe của chúng ta ấy, nếu đôi lúc không phớt lờ hoàn toàn chuyện tiền bối hay hậu bối để đứng ra chèo lái, thì con thuyền này làm sao mà đi thẳng nổi.
"Trước mắt thì, câu chuyện là chúng ta 'nên làm thế nào đây'. Cả bên này lẫn bên kia đều nắm rõ bài của nhau rồi, nhưng tôi chưa từng trực tiếp hay gián tiếp chiến đấu với hai người bao giờ cả."
"Thế cơ à?"
"Anh trai với Miina ngày nào mà chẳng chiến nhau."
"Những ngày tháng chiến đấu liên miên. Đúng là phong cách Istia, tuyệt lắm còn gì!"
"Chữa thẹn kiểu đấy thì thôi khỏi đi ạ."
"Phản ứng lạnh lùng thế!!!"
"Hay là không cần giữ hình tượng nữa, quấn luôn cả miệng lại nhỉ……?"
"Hứ, ngon thì vào đây, đây là vụ việc nghiêm trọng đấy nhé, để tớ đi mách Sora-chan cho xem!"
"…………Câu chuyện chẳng tiến triển chút nào. Là tại tôi sao?"
"Ừm…… Chắc là tại hai người kia chỉ cần một câu trêu đẹo là đã rôm rả lên rồi. Chị nghĩ giải thích thế là hợp lý đấy."
Giọng điệu uể uả, phiền phức của Riina hòa cùng giọng nói tràn đầy sự che chở, mỉm cười dõi theo của chị Hina. Nếu được thì tôi cũng muốn đứng về phía bên kia lắm, nhưng nếu không để mắt tới một chút thì cái chị tiền bối rắc rối này sẽ dỗi ngay lập tức, khiến tôi rơi vào cảnh tiến lui đều khó.
Và rồi, điểm đảo chiều trong những tình huống thế này bao giờ cũng chỉ có một.
"――――Mấy chuyện đó sao cũng được mà, nhỉ?"
Đó là khi cái đứa màu đỏ kia đã thỏa mãn với màn đùa giỡn và chuyển sang chế độ nghiêm túc.
Bởi vậy, dù vẫn đang bị quấn chặt bằng những sợi chỉ bóng tối, em ấy vẫn tỏ ra đầy thong dong. Vừa đung đưa đôi chân, em ấy vừa cất lời như thể kết cục của trận đấu này đã được định đoạt từ trước.
"Hina-chan thì không nói, nhưng về cơ bản thì anh trai (bên đó) là kẻ thách thức đúng không――――Để đại tiền bối đây chơi đùa mà không nhượng bộ chút nào nhé, cứ dốc toàn lực ra mà khiêu chiến đi!"
Lời tuyên bố ấy đi kèm một nụ cười không chút cợt nhả.
Hiện lên trên má em ấy không phải sự trêu chọc, mà là sự tự tin tuyệt đối. Với tính cách thường ngày của em ấy, đây chắc chắn là hành vi khiến người ta phải ngứa mắt, nhưng khổ nổi về chuyện này thì……
"Thì, đúng là vậy thật……"
"Ufufu…… Chúng ta hãy cố gắng với tinh thần học hỏi nhé?"
Cả tôi và chị Hina đều chẳng thể làm gì khác ngoài gật đầu đồng ý. "Đôi Cánh Phương Đông" hoàn toàn sở hữu thực lực tương xứng với lời tuyên bố ngông cuồng đó, và nói thẳng ra thì hiện tại chúng tôi chẳng nhìn thấy mấy tương lai chiến thắng.
Mấy cái đứa này, ngoài việc không thể di chuyển ra thì chẳng có chút kẽ hở nào để khai thác cả……
Quy tắc thông thường rằng kẻ xả phép (Caster) sẽ gặp thiên địch là những chiến binh cơ động cao áp sát cực nhanh hoàn toàn vô tác dụng với hai người bọn họ. Dù là cự ly gần, cự ly trung bình hay cự ly xa, chỉ cần nằm trong tầm mắt thì họ là vô địch――――Đó chính là "Pháo đài hỏa lực mạnh nhất Arcadia".
Ngay cả Ashe cũng chỉ dám mò lại gần hai người họ trong những cuộc đại hỗn chiến quy mô hàng trăm người, điều đó đã thể hiện một cách quá rõ ràng cái mức độ đe dọa điên rồ của họ.
Tóm lại, trong một trận đấu hai đấu hai ở khu vực giới hạn, độ khó để vượt qua họ đã đạt tới mức vô lý.
Hai năm trước, tại kỳ TraDuo đầu tiên, họ tham gia với tư cách không thuộc diện đặc biệt và đã bị cặp đôi tàn bạo khó tả gồm 【Kiếm Vương】&【Thành Chủ】 chặn đứng, nhận thất bại ngay từ vòng đầu. Thế nhưng tại kỳ thứ hai năm ngoái, họ đã áp đảo hoàn toàn và cướp lấy chiếc cúp vô địch một cách ngoạn mục. Phong thái của họ hoàn toàn ở một đẳng cấp khác.
À thì, dù cái bản mặt thường ngày vẫn chỉ là mấy nhóc tỳ thôi nhưng mà……
"……Tính ra thì, cái việc cố định cặp đôi này chẳng phải là ăn gian quá sao? Không phải nên đảm bảo tính công bằng à?"
Bỏ qua chuyện đó, tóm lại là họ cực kỳ đáng sợ. Trận tứ kết bảng D vẫn còn mới nguyên trong ký ức. Cặp đôi 【Chân Dài & Tự Động】 vốn dĩ sở hữu số lượng đòn đánh vượt trội áp đảo, vậy mà đã bị đè bẹp dí bởi hỏa lực còn mang tính hủy diệt hơn thế nữa, một cảnh tượng địa ngục kinh hoàng.
Thế nên khi tôi thốt ra một câu đùa nửa thật nửa đùa, phản ứng nhận lại đến cùng một lúc từ hai phía.
"Bọn này là đồng tâm nhất trí mà!"
"Tôi thì thế nào cũng được."
Một khuôn mặt đắc thắng và một khuôn mặt uể uả, dù trái ngược nhau nhưng thời điểm lại ăn khớp hoàn hảo. Dù trông như thần giao cách cảm, nhưng việc thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện thế này có lẽ cũng là một nét cuốn hút của họ.
Một đứa màu đỏ đang trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn sang đồng đội với vẻ "Cái gì???", còn đứa màu xanh thì phớt lờ một cách đầy thần thái và bắt đầu nhai rôm rốp chiếc bánh pretzel nhặt từ bàn tiệc.
Thật là thư thái làm sao. Trong lúc đầu óc tôi đang thả lỏng nhờ cảm giác thư giãn tuyệt vời sau đủ mọi chuyện……――――Một màn hình bỗng thắp sáng giữa hư không. Tức là, giờ hẹn đã đến.
"Để quý vị phải chờ lâu rồi, trận bán kết xin được phép bắt đầu!!!!! Mọi người hãy cùng cháy hết mình nào!!!!!!!"
Cùng với giọng nói náo nhiệt như thường lệ của người dẫn chương trình, bốn bóng người đã xuất hiện trên sân đấu.
Truyện liên quan
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...