Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 90: A Man’s Romance
[previous_page]
[next_page]
「Quả nhiên là ngươi.」
Kẻ xuất hiện trước mặt ta chính là Nữ thần.
Kẻ đã triệu hồi ta đến thế giới này và ban cho ta ma pháp sáng thế —chiếc nhẫn DORECA—, kẻ chủ mưu.
「Ta đã nghĩ ngươi sẽ triệu hồi ta đấy.」
「Ngươi đoán trước được sao?」
「Phải, là về Seiya phải không?」
「Đúng vậy.」
Nữ thần gật đầu.
Ta đã nghĩ chuyện này thể nào cũng xảy ra.
Suy cho cùng, cả ta và Seiya đều được triệu hồi đến đây cùng một lúc. Thế nhưng, Seiya lại bị tiễn về chầu trời………bính tay ta.
Ta đã tự hỏi liệu có chuyện gì xảy ra không đây…
「Ngươi thực sự đã làm vậy sao.」
「Vậy à?」
「Ngươi không thể làm cách khác được sao?」
「Có thể chứ.」
Ta gật đầu, đúng như lời nàng nói, vẫn có khả năng ta đã có thể hành xử khác đi.
Nhưng… ta đã không làm thế.
「Ta muốn có Raisa, và vì thế Seiya đã trở thành vật cản.」
「Ta hiểu rồi……..ngươi đã trở nên mạnh mẽ thật đấy.」
「Hửm?」
「Ngươi đang mang gương mặt của kẻ có quyền năng. Một kẻ đã quen với việc sai khiến sức mạnh và không mảy may hoài nghi năng lực của chính mình.」
「Đó không phải là một lời khen đâu nhỉ?」
「Không, không, ta đang khen ngươi đấy chứ. Nếu ngươi không phải là một con người như thế thì việc hồi sinh thế giới này là điều bất khả thi.」
Quả thực, ta đã được giao phó nhiệm vụ đó bởi vị Nữ thần này.
Nhiệm vụ hồi sinh thế giới đã bị xé nát thành từng mảnh bởi một vị thần tà ác.
Đó là mệnh lệnh của nàng và cũng là mục tiêu của chính ta.
Đó là lý do tại sao ta cũng đã tiên liệu trước được điều này.
Ta nghĩ rằng nàng sẽ không làm lớn chuyện hay quá cay nghiệt về việc loại bỏ Seiya, kẻ chẳng hề bỏ một chút công sức nào vào công cuộc khôi phục thế giới.
「Thêm nữa…」
「Hửm?」
「Ánh mắt của ngươi kìa. Thông thường, những kẻ có quyền năng sẽ trở nên ngạo mạn và ích kỷ.」
「Ta vốn ích kỷ mà. Ta đã dùng vũ lực biến nô lệ của hắn thành của riêng mình cơ mà.」
「Ngươi không bóc lột người dân, và ngươi làm mọi thứ không chỉ vì sự thỏa mãn của riêng mình.」
「Chà, ta đâu cần phải làm những chuyện như thế. DORECA hiệu quả hơn nhiều so với việc đi bóc lột.」
Hơn nữa, trong suốt quá trình đó, ta còn được yêu thương các nô lệ của mình và ngắm nhìn nụ cười của họ.
Được cả chì lẫn chài. Chẳng có lý do gì phải đi bóc lột dân chúng với thứ này cả.
「…….Ta rất vui vì đã triệu hồi ngươi.」
Ta không thực sự hiểu lắm, nhưng vị nữ thần đang mỉm cười dịu dàng.
Tuy nhiên, phản ứng này của nàng đồng nghĩa với việc ta chẳng có gì phải lo lắng cả.
「Vậy… còn thứ này thì sao.」
Ta lấy chiếc DORECA ra khỏi túi áo.
Đó từng là của Seiya và giờ thì nó thuộc về ta, một Thẻ Thông Thường.
Ta giơ nó lên cho Nữ thần xem.
「Ta nên xử lý thế nào với nó đây? Trả lại cho ngươi nhé?」
Thành thật mà nói, ta chẳng cần đến nó.
Ta đã nghĩ đến việc đưa nó cho các nô lệ của mình, nhưng thực lòng thì những tấm thẻ nô lệ của họ là quá đủ rồi.
Chẳng có nhu cầu thực tế nào để phải mang theo một tấm thẻ thứ hai cả.
「Cứ giữ nó đi. Sẽ có ngày nó hữu dụng đấy.」
「Vậy sao? Được rồi, tôi sẽ mang theo nó.」
Tôi đút chiếc DORECA thứ hai vào túi áo.
Tôi chẳng có lý do gì thực sự để mang nó theo, nhưng cũng chẳng có lý do gì để từ chối làm điều đó cả.
Miễn là cuối cùng nó hữu ích, tôi cứ cầm lấy đã.
「Hôm nay thế là hết rồi chứ?」
「Ngài đã lập nên một đất nước. Số lượng thần dân đã vượt qua con số 10.000.」
「Ừ, đúng vậy đấy.」
Khoảng 10.000 người.
Nếu nghĩ rằng 10.000 là đã đủ cho một quốc gia, thì đó quả thực là một vương quốc tuyệt vời.
「Khi ngài đạt đến 100.000, ta sẽ cho ngài một thứ tốt lành.」
「Gì cơ?」
「Đó vẫn là một bí mật. Ta sẽ gọi cho ngài thêm lần nữa khi ngài đạt mốc 100.000.」
「Chắc là vậy rồi nhỉ…….」
100.000 người ư?
Dù cô ấy có nói rằng tôi sẽ nhận được một thứ tốt đẹp, nhưng kì lạ thay nó chẳng khiến tôi hừng hực khí thế gì cả. Dù sao đi nữa, tôi vẫn sẽ tiếp tục làm những gì mình vẫn làm, và khi thời điểm đó đến, tôi sẽ nhận lấy nó.
「Xin ngài…」
Nữ thần nhìn thẳng vào tôi trong lúc nắm lấy đôi bàn tay tôi.
Cô ấy khẩn khoản nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Ta trông cậy vào ngài đấy.」
Lờiài nài nỉ của Nữ thần.
Đó không phải là một cảm giác tồi tệ.
*****************************
Trước khi kịp nhận ra, tôi đã ở trong phòng của mình.
Bên trong căn phòng của tôi tại Thủ đô Hoàng gia Ribek.
Tôi bất chợt vùng dậy, nhưng lại cảm thấy bình thường.
「Đó là……. một giấc mơ sao?」
Tôi không sao kìm được suy nghĩ ấy.
Thế nhưng, có vẻ như sự thật không phải vậy.
Tôi vẫn có thể cảm nhận được xúc giác trên đôi tay mình.
Cảm giác bàn tay Nữ thần đang siết lấy đôi tay tôi.
「Nó thực sự rất mềm mại…….. và cô ấy thơm nữa.」
Cảm giác còn vương vấn ấy thuyết phục tôi rằng cuộc gặp gỡ nữ thần là có thật.
Thực ra, nó cũng hơi kích thích một chút.
Khoảnh khắc cô ấy nắm chặt lấy đôi tay tôi ở đoạn cuối.
Đó là… một cảm giác thật kỳ lạ——.
*Cốc cốc*
Có tiếng gõ cửa vang lên.
Cánh cửa mở ra ngay sau đó. Ở đó, tôi thấy Risha đang thò đầu vào qua khe cửa.
「A, Chào buổi sáng Chủ nhân.」
「Chào buổi sáng. Vào đi em.」
Nhận được sự cho phép của tôi, Risha bước vào.
「Chào buổi sáng Chủ nhân.」
「Ừ, buổi sáng tốt lành. Có chuyện gì thế? Có chuyện gì đang xảy ra à?」
「Hả?」
「Khuôn mặt em đã tố cáo tất cả rồi kìa.」
Risha chạm tay lên mặt như thể đang muốn cảm nhận xem mình đang làm nét mặt gì.
「Ưm……. thay vì có điều muốn nói, thì có một thứ em muốn Chủ nhân xem qua cơ.」
「Thứ em muốn ta xem? Ở đâu thế?」
「Ưm, ở bên trong phòng làm việc ạ.」
「Biết rồi. Giúp ta chuẩn bị để bắt đầu ngày mới đi.」
「Vâng ạ.」
Risha gật đầu và túm lấy quần áo của tôi.
Tôi nhìn đôi bàn tay đang cầm lấy y phục của mình.
Bất giác, tôi vươn tay ra và nắm lấy bàn tay cô ấy.
「H-Hả, Chủ nhân?」
「…….…」
Tôi lặng lẽ siết chặt tay cô ấy.
「Risha.」
「Vâng!」
「Hãy nắm lấy tay ta.」
Tôi buông ra rồi ra lệnh.
Risha nghiêng đầu khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo.
Cô ấy nắm lấy bàn tay tôi.
「C-Có chuyện gì vậy ạ, Chủ nhân?」
「Hừm…」
Tôi rụt tay lại và đưa lên ngửi.
Đó là một mùi hương lạ lẫm... thứ chẳng thể đem ra so sánh với bất kỳ điều gì khác.
Nhưng nó thực sự rất dễ chịu.
「Chủ nhân!?」
「Mùi thơm thật đấy.」
「Ểhh?」
「Mùi hương của một nô lệ...」
「Chuyện đó... là vì em dẫu sao cũng chỉ là một người nô lệ mà.」
Khuôn mặt cô ấy tựa như đang hỏi “Thì sao chứ?”.
「Không có gì đâu. Giờ thì, bắt đầu làm việc thôi nào.」
「Vâng ạ!」
Risha mỉm cười gật đầu, viên ngọc trên chiếc vòng cổ dường như lóe sáng.
Tôi đã tự nhủ với lòng mình.
Tôi yêu những nữ nô của mình hơn cả bất kỳ vị Nữ thần nào.
***************************************
Tôi bước đến văn phòng và nhìn thấy Nina đang đợi sẵn ở đó.
Nina trông thấy tôi liền chạy ào tới.
「Thiếp đã rất mong được gặp ngài, thưa Bệ hạ! Ngài xem, ngài xem này! Đây là bản thiết kế mới đấy. Đây là bản thiết kế mà thiếp cùng Nữ nô Đầu tiên đã cùng nhau thực hiện vì ngài đấy ạ!」
「Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào... bản thiết kế ư? Nữ nô đầu tiên... ý em là Risha sao? Rút cuộc là thế nào vậy?」
「Thứ mà chúng thiếp đã tạo ra vì Bệ hạ—phụt——」
Khi đang nói, sự phấn khích của cô ấy đã chạm đến cực hạn và chiếc mũi bắt đầu rỉ máu.
Không hiểu sao tôi... đã lường trước được điều này và kịp né tránh để không dính trọn lên trang phục.
「Được rồi, được rồi, bình tĩnh lại đi. Cùng với Risha giải thích cho ta nghe xem nào. Em có thể thay đồ sau.」
Dẫu sao thì cô ấy chắc sẽ cần thay nhiều hơn một bộ quần áo mất.
Risha gật đầu và bắt đầu lên tiếng giải thích.
「Ừm, ngài còn nhớ lần trước ngài từng kể cho chúng em nghe về chiến hạm chứ, thưa Chủ nhân?」
「Hử? Ừ, ta có nhắc tới, nhưng ta chỉ vẽ phác trên mặt đất để cho hai em xem thôi mà. Em đã chép lại nó phải không?」
「Vâng ạ. Em và cô ấy đã cùng nhau hợp tác để biến nó thành một khả năng thực tế. Kết quả đều nằm trên bản thiết kế này đây ạ.」
Risha nói và chỉ tay về phía tờ giấy trên bàn làm việc của tôi.
Tôi liếc nhìn sang đó.
Có một bản thiết kế chi tiết hơn rất nhiều so với bức vẽ đơn sơ mà tôi từng phác thảo trên mặt đất.
Nó chi tiết đến mức tôi chẳng thể tài nào hiểu nổi.
Nó chỉ vừa đủ ở mức độ để tôi có thể nhận dạng đó là một 「chiến thuyền」.
「Fumu, vậy đây là...?」
「Một chiến hạm có thể càn lướt trên mặt đất và—phụt——」
「Không sao đâu, cứ để Risha giải thích đi.」
Tôi đã nghe Risha giải thích sự việc.
Tuy nhiên, chỉ qua một câu của Nina là tôi đã có thể nắm bắt được đại khái tình hình.
Nó rất lớn với nhiều nitoka được gắn vào và một khẩu cải tiến dùng làm pháo chính.
Đúng vậy, đó chắc chắn là một chiến hạm.
「Ra vậy. Em đã làm rất tốt khi nghĩ ra điều này.」
「Chủ nhân rất mạnh nên ngài vốn không cần đến thứ như thế này đâu ạ.」
「Không, em làm rất tốt lắm. Cả cảm ơn em nữa nhé, Nina.」
「phụt——」
Mũi con bé xì ra một tiếng rồi ngã gục xuống.
Khuôn mặt ấy trông như thể con bé đã đắc đạo thành tiên vậy.
「Được rồi, vậy chúng ta chế tạo nó thôi.」
「Hả?」
Risha ngạc nhiên thốt lên.
「Sao em lại ngạc nhiên thế?」
「Dạ………」
Risha bứt rứt không yên và có vẻ như không muốn nói.
「Nói cho ta nghe đi.」
「Vâng. Ưm, lượng ma lực cần thiết để kiến tạo nó……. sẽ rơi vào khoảng 10.000.000.」
「Ồ….」
10 triệu ư? Quả là một con số không nhỏ chút nào.
「Và tất nhiên, Chủ nhân rất mạnh nên ngài không cần đến thứ như——」
「Risha.」
「Vâng!」
Giật mình, con bé thẳng lưng lại ngay lập tức.
「Ta giao cho em trọng trách chế tạo thứ này. Em có thể tùy ý sử dụng ma lực.」
——Đã rõ ạ.
Con bé chần chừ một thoáng, nhưng với tư cách là cô gái trung thành của tôi… Risha không hề từ chối mà đón nhận trách nhiệm đó.
Một chiến hạm cơ à? Tôi thực sự rất mong chờ đây.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.