Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 113: Slave Kids
[previous_page]
[next_page]
「Đường cao tốc sao?」
「Ừm, một con đường. Ta không thực sự rõ nó là gì... nhưng mà là đường cao tốc. Tự hỏi không biết nó là gì nhỉ?」
[System: Menu Mở.]
Ta lôi chiếc DORECA của mình ra và kiểm tra.
Đoạn video minh họa cho thấy mặt đất trông giống như nhựa đường.
Ra vậy, đường cao tốc.
Lúc này, phần lớn các con đường, kể cả những con đường ở thủ đô Ribek của ta, đều là đường sỏi đá.
Ta không biết cái nào tốt hơn cho thế giới điêu tàn này, nhựa đường hay sỏi đá, nhưng thành thực mà nói, ta tin rằng nhựa đường sẽ ưu việt hơn.
「Vật liệu này là…………bechim? Cái đó là gì vậy?」
「Nó là thứ rơi ra từ quái vật. Nó không xuất hiện ở loài quái vật cụ thể nào cả, tỉ lệ xuất hiện khoảng một trên ba.」
「Ta hiểu rồi.」
Ta trầm ngâm một lát rồi cất lời:
「Liên lạc với Martha ở Kazan, bảo họ thu thập nó. Ơ mà, hãy ban hành một thông cáo đến toàn thể dân chúng. Bảo họ cũng thu thập nó luôn. Yuria sẽ quyết định số lượng bao nhiêu.」
「Chúng ta đang làm đường cao tốc sao?」
「Ừ, trước mắt chúng ta sẽ rải nó khắp Ribek.」
「Vâng.」
Một con đường nhỉ?
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như ta mong đợi, thì bằng việc rải nó đi, chúng ta có thể đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng và phát triển.
Mức độ thậm chí khiến ta muốn đầu tư phần lớn nô lệ của mình vào dự án này.
「Chủ thếu」
Một giọng nói non nớt cất lên.
Cánh cửa mở ra và một cô bé nhỏ nhắn chập chững bước vào.
Con bé sở hữu mái tóc vàng óng ả và đôi tai nhọn giống như mẹ mình, trên cổ đeo một chiếc vòng cổ gắn viên ngọc không màu cùng bộ váy liền dành cho nô lệ.
Chasri, chưa đầy một tuần kể từ khi con bé ra đời vậy mà trông nó đã lớn như đứa trẻ lên ba.
Con bé cẩn thận bước về phía ta hết mức có thể.
Nó đang bưng một chiếc khay với chiếc cốc chông chênh trên đó.
Dáng đi có chút loạng choạng…….nhưng lại vô cùng đáng yêu.
Mira và ta cùng dõi theo con bé.
「Đây ạ, xin ngài nhận cho ạ.」
Con bé đã đến được bên ta một cách an toàn và giơ cao chiếc khay cùng chiếc cốc.
Con bé quá lùn nên không với tới mặt bàn, đành giơ ra để ta cầm lấy.
「Làm tốt lắm, con giỏi lắm.」
「Ehehehe」
Ta khen ngợi và xoa đầu con bé.
Chasri nở một nụ cười ngây thơ thắp sáng cả căn phòng.
「Risha đâu rồi?」
「Con bé đang làm việc ở Bisk.」
「Ta hiểu rồi.」
「Xin hãy cho Chathri… một chút việc nữa nhé?」
「Chắc chắn rồi.」
Ta vừa xoa đầu con bé vừa trầm ngâm suy nghĩ. Ta trao đổi ánh mắt với Mira.
Công việc.
Dù chỉ là một đứa trẻ nhưng Chasri không nghi ngờ gì chính là một Nô Lệ Vĩnh Cửu.
「Thưa Chủ Nhân.」
「Ta hiểu rồi. Có những việc làm còn hơn cả việc phụ giúp loanh quanh.」
—Ma lực đã được nạp thêm 10.000—
Mira mỉm cười.
Đó thậm chí không phải con ruột của nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy hạnh phúc.
「Có chuyện gì sao? Hừm, ước gì có Yuria ở đây thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn.」
「Cái biểu đồ kìa.」
「À đúng rồi.」
Tôi nhìn lên mục 「Yếu phẩm」 được viết trên tấm bảng đen.
Nhu cầu về 「thực phẩm」 của Ribek đã tăng thêm một từ hôm qua.
Tôi lấy ra một mẩu giấy và bắt đầu viết.
Tôi phác thảo một tấm bản đồ từ cung điện đến kho lương thực gần nhất.
Tôi đưa nó cho Chasri.
「Đây nhé Chasri. Em có biết chỗ này không? Cái nhà kho lớn ấy?」
Chasri ngẩn người ra ngắm nghía một lúc rồi gật đầu thật mạnh.
「Dạ!」
「Vậy, hãy đến đó và làm một ít pushinee đi. Làm đủ để bổ sung vào kho ở trọ nhé.」
「Bọn mình làm cái này á?」
Con bé vừa chỉ vào tấm thẻ nô lệ vừa hỏi.
「Đúng vậy. Em có làm được không?」
「Cứ để cho em. Em có thể làm bất cứ việc gì cho Chủ Nhân!」
Con bé vừa nói vừa đấm ngực độp một phát rồi chạy vụt đi.
「Mọi người ơi, đi thôi!」
Con bé hét lên và khi cánh cửa đang khép lại, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân lúp xúp của bọn trẻ đang chạy đi.
Chasri và năm đứa Nô Lệ Vĩnh Cửu nhỏ tuổi khác.
Đội quân nô lệ tí hon đã xuất phát.
「…………phụt.」
Tôi không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Tôi có thể hình dung ra cảnh bọn chúng dùng đất cát để làm pushinee.
Đó là phép thuật tạo ra pushinee nhưng bạn vẫn cần phải có đất.
Nếu nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ chỉ thấy lũ trẻ đang chơi đùa với cát và đất mà thôi.
Đó sẽ là một khung cảnh ấm áp lòng người chẳng thể nào thay thế được.
Thế nhưng——.
「Thật đáng yêu làm sao…….dù còn nhỏ xíu thế mà đã có việc làm rồi.」
Mira nói với vẻ mặt đầy ghen tị.
Cũng không có gì là lạ.
Pushinee là một trong những trụ cột của quốc gia tôi.
Nó khá dễ làm nên tôi mới giao cho bọn trẻ, nhưng đó chắc chắn là 「công việc đàng hoàng」.
「Em đang ghen tị với con gái mình đấy à?」
「Chỉ là…….」
「Được rồi, tôi cũng có việc cho cô đây.」
「Thật á!?」
—Ma lực đã được nạp thêm 50,000—
Hãy đến chỗ Nina. Xem thử cô có thể làm ra một phiên bản kiên cố hoặc cứng cáp hơn cho con đường cao tốc mà cô vừa phát triển không.
Asphalt thì cũng ổn đấy, nhưng tôi muốn có thể tạo ra cả bê tông nữa.
Cả hai đều có những công dụng khác nhau nên tôi muốn có cả đôi bên.
「Hiểu rồi!」
Trong một khoảnh khắc, gương mặt cô ấy thoáng hiện vẻ khó chịu, nhưng rồi cô vẫn tuân theo mệnh lệnh của tôi và rời khỏi cung điện.
Tôi bị bỏ lại một mình trong phòng làm việc. Tôi đứng dậy và hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi thấy đoàn diễu hành của những nô lệ tí hon.
Nô lệ thứ bảy của tôi, Chasri, đang dẫn đầu đoàn người với những bước đi lững chững.
Vừa đáng yêu lại vừa đáng tin cậy.
「Mở Menu.」
Tôi cúi xuống nhìn chiếc DORECA của mình.
Số lượng nô lệ của tôi đã tăng lên 12 và ma lực vẫn đang sát nút giới hạn.
Đất nước này vẫn đang tiếp tục lớn mạnh.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.