Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 117: Are You God?
[previous_page]
[next_page]
「Capi thấp rồiiii! Vuela biến mất rùi!」
「Ối, Vuela á?」
「Tớ tìm khắp nơi, mọi người cũng tìm, nhưng tụi tớ không thấy cậu ấy!」
Chasri hấp tấp nói.
Tôi xoa đầu con bé để trấn an.
「Vuela đi làm việc rồi.」
「Hả?」
Chasri ngạc nhiên, cùng lúc đó bốn đứa trẻ khác ló mặt ra và nhìn về phía này.
「Với tư cách là người đưa tin. Em ấy mang tin nhắn cho Maya. Thế nên em ấy không mất tích đâu, đừng lo——」
「「「「「Bất công!」」」」」
Tôi giật mình.
Giọng của năm đứa hòa quyện hoàn toàn vào nhau. Tiếng hét đồng thanh của chúng mang theo một sức mạnh đáng kinh ngạc.
「Bất công?」
Tôi hỏi lại và Chasri đáp lời.
「Đúng vậy, Vuela tự đi nhận việc luônnn… bất công quá.」
「À, ra là vậy…」
Dù còn nhỏ nhưng chúng là Nô Lệ Vĩnh Cửu. Chúng cảm thấy như con bé đã đi trước một bước khi nhận được việc làm ở nơi khác.
Đúng là tính cách của tụi nhỏ.
Mà, thành thật thì phản ứng của chúng khác hẳn các bà mẹ.
Dựa theo hiểu biết của tôi về các mẹ chúng… họ sẽ cảm thấy hạnh phúc, chúc phúc cho người được giao việc và kiên nhẫn chờ đợi tôi phân công.
Họ là những người nô lệ như thế đấy.
Dù sao đi nữa, tụi nhỏ vẫn thật đáng yêu và dễ mến.
「Đừng lo, tất cả các em cũng có việc để làm mà.」
J「Thật ạ!?」
Chasri ní chặt lấy tôi trong khi bốn đứa còn lại chạy ùa ra khỏi nhà.
—Ma lực đã được nạp thêm 3.000—
—Ma lực đã được nạp thêm 5.000—
—Ma lực đã được nạp thêm 7.777—
—Ma lực đang được nạp—
—Ma lực đã được nạp thêm 4.000—
Giọng nói ấy vang lên bận rộn trong đầu tôi.
****************************************
Những đứa trẻ nô lệ chạy khắp thị trấn và tiếp tục tạo ra mọi thứ.
Chúng chạy đôn chạy đáo làm đủ mọi việc khiến chúng trông giống như những koro-pok-guru hay các nàng tiên nhỏ.
Ngắm nhìn chúng thực sự rất đỗi cuốn hút.
Cảnh chúng chạy đi chạy lại sau khi hoàn thành công việc rồi ngước lên chờ đợi được khen ngợi mới đáng yêu làm sao. Dễ thương đến mức khiến người ta mất tập trung.
「Ừm……… Bệ hạ?」
Anna bước đến bên cạnh tôi và rụt rè lên tiếng.
「Có chuyện gì thế?」
「Em có chuyện muốn thưa với ngài……」
「Hửm?」
Trông có vẻ như là một chuyện nghiêm túc.
「Được rồi. Chasri.」
「Dạaaaa~」
「Ta có chút việc phải đi bàn bạc. Ta giao nơi này cho em nhé.」
「Rõ thưa ngài!」
Con bé vui vẻ đáp lời.
Chúng tôi bước đến một nơi vắng bóng người.
Tuy nhiên, vì ngôi làng này vốn dĩ đang trong đà lụi tàn… gần như chỗ nào cũng vắng vẻ biệt lập.
Chúng tôi di chuyển cho đến khi không còn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của lũ trẻ nữa thì tôi dừng lại, quay sang nhìn Anna.
「Ở đây được chứ?」
「D-Dạ được.」
「Được rồi. Em muốn nói chuyện gì nào?」
「Umm. Bọn em muốn trở thành một phần trong vương quốc của bệ hạ.」
「Được chứ, chuyện đó không vấn đề gì đâu.」
Ta đã có ý định đó ngay từ đầu rồi.
Đó là lý do tại sao ta đã dùng DORECA của mình để nâng tiêu chuẩn của ngôi làng này lên theo thông số kỹ thuật của vương quốc ta.
Sẽ thật rắc rối nếu họ lại bảo rằng “xét cho cùng thì chúng tôi không cần mấy thứ này đâu”.
Nhưng, nghĩ lại thì thế cũng có cái dễ hơn theo cách riêng của nó.
「Umm…….ưm……….」
「Hửm?」
Anna cứ ngượng ngùng vặn vẹo cơ thể và gặp rất nhiều khó khăn để nói ra điều gì đó.
Ta tự hỏi đó là chuyện gì nhỉ.
「Bọn em không biết…….liệu rằng…….bọn em có thể nộp thuế nổi không…..」
「Ồhhhhhhh」
Thì ra là thế.
Ta hiểu rồi. Anna——và những người dân làng đang lo lắng.
Ngôi làng đang chết dần với số ít người như thế này… thông thường mà nghĩ thì sẽ rất khó để nộp thuế.
Nếu chỉ có vậy thì cuộc nói chuyện sẽ kết thúc nhanh chóng thôi.
「Ngoài ra, bọn em cũng không biết liệu mình có thể…..trả tiền sửa chữa cho ngôi làng hay không…」
「Đừng bận tâm về điều đó. Ta không thể để các em không phải trả chút gì vì như thế sẽ tạo ra một tiền lệ xấu, nhưng nếu thực sự không thể trả thì chúng ta sẽ tính cách khác.」
「Khác là sao ạ?」
Ta sẽ không bóp nặn các em đâu. Đó là lời hứa của ta. Ta đảm bảo những điều kiện cơ bản nhất của cuộc sống. Ta đảm bảo thức ăn, nhà ở và quần áo. Nếu đó là những nhu cầu cơ bản, các em có thể yêu cầu bất cứ lúc nào mà không mất tiền. Đó là những gì ta đang làm bây giờ đây.
「M-Miễn phí ạ?」
Anna hoàn toàn bị sốc.
「n? Ta chưa nói với các em à?」
「Umm……….ưhhhhhhhhh…….」
Anna hoàn toàn bối rối. Ta mỉm cười với cô bé.
「Mọi chuyện là thế đấy. Đừng lo lắng.」
Anna mở to đôi mắt và một lúc sau biểu cảm của cô bé trở lại bình thường.
Đó là một khuôn mặt cho thấy cô bé đang chậm rãi tiếp thu những gì ta nói.
Cuối cùng, nó đọng lại thành một biểu cảm phức tạp với lòng biết ơn hòa lẫn với một vài thứ khác.
「Bệ hạ…….người là thần linh sao ạ?」
Cuối cùng cô bé cũng thốt lên câu hỏi đó.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.