Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 95: Slave’s Wish
[previous_page]
[next_page]
「Làm tốt lắm.」
「Tôi cũng tiện tay tống bọn chúng vào ngục rồi, không sao chứ?」
「Hửm? Sao lại thế?」
「Bọn chúng dám tấn công Chủ Nhân.」
Mira đáp lại như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Sau khi chúng ta thành lập quốc gia và ta lên làm vua, một trong những việc đầu tiên diễn ra là việc thi hành luật pháp.
Với Yuria làm trung tâm cùng sự giúp đỡ của các thị trưởng, họ đã soạn ra một bộ luật mà ta đã kiểm tra và đưa vào hiệu lực.
Nhân tiện thì ta cũng đã đưa ra khá nhiều ý kiến và góp ý trong quá trình đó nên nó khá gần với luật pháp của Nhật Bản.
Tuy nhiên, nó cũng bao gồm những điều mà ta cho là tốt và xấu.
「Điều đó là phạm pháp.」
「Ra vậy… quả nhiên tấn công người khác là phạm pháp.」
「Chưa hết đâu, tấn công Chủ Nhân còn là tội phạm thượng và phản quốc.」
「À, quên cái đó đi.」
「Hả?」
Mira tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tội bất kính. Xúc phạm và thiếu tôn trọng vị vua cai trị vùng đất này. Đó chính là điều luật đó.
Những kẻ quyết định nó lại chính là nô lệ của ta và những vị trưởng trấn mà ta từng giải cứu… thế nên ta đoán việc nó trở thành điều khoản đầu tiên cũng là điều hiển nhiên.
Thực ra nó không phải là 「Bất kính với Nhà Vua」 mà được diễn đạt theo cách thế này….「Bất kính với Akito-sama.」
Tất nhiên là ta đã gạch bỏ nó rồi. Ta không cần điều khoản đó.
「Tại sao cơ chứ!?」
「Chẳng có tại với chả không… Là bởi vì chúng ta không cần đến nó.」
Thực lòng mà nói thì ta chẳng bận tâm nếu họ bất kính với mình.
Có hai điều vô cùng quan trọng đối với đất nước này.
Thần dân và nô lệ.
Thay vì tội bất kính, ta muốn có những bộ luật bảo vệ Vĩnh Hằng Nô Lệ.
Nếu không có luật lệ nào để bảo vệ những sinh mệnh đáng yêu và dễ thương nhường ấy thì mới là chuyện lạ.
Nhân tiện thì điều đó vẫn chưa được đưa vào thi hành. Ta cảm thấy rằng nếu cứ để mặc họ tự quyết định những điều luật này, kết quả cuối cùng sẽ vô cùng kỳ quặc. Thế nên đối với việc này, ta thấy mình buộc phải tự tay làm lấy.
Đã có sẵn những bộ luật, nhưng với tư cách là Vua, ta có quyền bổ sung những điều luật mới bất cứ khi nào ta thấy cần thiết.
「Trời ạ, Chủ Nhân quá ư mềm mỏng với bọn chúng rồi.」
「Thế sao?」
「Vâng, đúng thế đấy! Ngài nên xử tử những kẻ như vậy ngay lập tức…」
「Đừng nói thế chứ. Chà, sau khi bị nhốt một ngày, chắc bọn chúng cũng đã tĩnh tâm lại rồi.」
「Chỉ một ngày thôi ư!?」
Mira càng thêm ngạc nhiên. (TN: Tôi cũng thế… đó vẫn là một tội ác nghiêm trọng chưa thành… bọn chúng đáng lẽ phải ở trọ trong đó lâu hơn nhiều.)
「Một ngày thì ngắn quá mức rồi.」
「Thế sao? Ta nói không đúng à? Ngoài việc bất kính với ta ra… thì bọn chúng đã làm được gì chứ?」
「Hả?」
「Cướp của ư? Cùng lắm thì cũng chỉ là mưu đồ. Giết người hay hành hung ư? Đó cũng chỉ mới dừng lại ở mức mưu toan mà thôi. Thực tế là chẳng có nạn nhân nào cả. Thế nên họ sẽ được trắng án.」
「………….」
Mira chết lặng.
「Chủ Nhân quá ư là mềm mỏng!」
Câm ấy suýt thì nổi giận.
Chẳng phải đây là lần đầu tiên nhìn thấy một người nô lệ của mình cư xử thế này sao?
Cảm giác ấy thật có chút mới mẻ.
Tuy nhiên, bọn họ dẫu sao vẫn là nô lệ của ta và sẽ tuân lệnh ta.
Mira thở dài một hơi thật lớn và đành miễn cưỡng tuân theo.
「Tôi hiểu rồi… ngày kia tôi sẽ thả bọn chúng ra.」
「Giao lại cho em nhé. À, và——」
「Tôi cũng sẽ hỏi xem chúng có hoạt động bình thường không. Tôi biết mà.」
Mira nói, ngắt lời tôi.
Tôi ngạc nhiên…
…nhưng đồng thời lại thấy hơi vui. Tôi nghĩ thật đáng yêu làm sao khi cô ấy hiểu rõ tôi đến mức có thể đoán trước được tôi định nói gì.
Tôi gọi với theo Mira khi cô ấy chuẩn bị bước ra khỏi phòng.
「Đợi đã.」
「Có chuyện gì vậy?」
「Cậu có bao nhiêu huy chương rồi?」
「Ể? Huy chương… ý anh là cái này à?」
Mira lấy ra một chiếc huy chương làm bằng giấy gấp.
Dù cô ấy luôn mang theo bên mình, nó vẫn phẳng phiêu không một nếp nhăn. Có vẻ như cô ấy đã nâng niu nó rất cẩn thận.
Mira vừa nói vừa lắc đầu trong hoảng hốt.
「Được rồi, vậy cậu muốn gì? Cứ nói bất cứ điều gì đi.」
「Ừm, bao nhiêu cái đ—–không, đợi đã.」
Tôi ngừng nói và lắc đầu.
Tôi lôi DORECA của mình ra và tạo ra mười mảnh giấy.
Tôi gấp tất cả thành huy chương rồi đưa cho Mira.
「Của cậu đây.」
「Ể?」
「Tôi từng hứa sẽ làm gì đó cho cậu nếu cậu thu thập đủ mười cái mà.」
「Nhưng… nhưng mà đưa một lúc thế này…」
「Có luật nào cấm tôi đưa một lúc tất cả à?」
「Cái đó——không, không có… nhưng mà…」
Đương nhiên là chẳng có luật nào như thế… nếu có, tôi đã đập nát nó từ lâu rồi.
Chà… nếu chính đám nô lệ của tôi mà đặt ra một luật lệ như thế thì tôi cũng có thể thêm ngoại lệ vào thay vì đập nát nó.
「Nhưng…… tại sao lại cho em……」
「Vậy nếu Chủ nhân của cậu muốn cho cậu thứ gì… thì cần phải có lý do à?」
Sự thật thì hơi khác so với những gì tôi vừa nói, nhưng tôi sẽ không nhắc đến làm gì.
「Không-không, không có chuyện đó đâu.」
Mira vừa nói vừa hoảng hốt lắc đầu.
「……bất cứ điều gì ạ?」
「Bất cứ điều gì.」
…….chỉ xin đừng là thứ gì tồi tệ là được.
Mira cứ cựa quậy không yên, có vẻ như cô ấy thấy khó mở lời.
Tự hỏi điều gì đang khiến cô ấy gặp khó khăn đến vậy nhỉ?
Bộ cô ấy định đòi sinh con ngay bây giờ chắc?
Đó hoàn hảo là một khả năng xét đến việc họ muốn cả hai thế hệ đều phục vụ cùng một Chủ nhân.
「Cứ nói mà không cần phải dè chừng đi. Như tôi đã hứa, tôi sẽ thực hiện nếu trong khả năng của mình.」
「Vâng…. vậy em sẽ nói nhé.」
「Được rồi.」
「Dù sao đi nữa…… em muốn anh……. biến tội bất kính thành hiện thực…… xin anh đấy.」
Mira nói với giọng điệu nhỏ dần như thể sắp tan biến vào không khí.
Đầu óc tôi bỗng trống rỗng… tôi hoàn toàn không ngờ tới chuyện này.
「………..」
「Em-em xin lỗi, quả nhiên là——」
「Nó thực sự quan trọng đến thế à?」
「Ể?」
「Tôi đang hỏi là nó có quan trọng không cơ.」
Tôi mỉm cười hỏi lại. Mira ngẩn người ra một giây, rồi cũng mỉm cười và gật đầu.
「Vâng! Dù sao đi nữa thì những kẻ dám chống lại Chủ nhân là không thể tha thứ được!」
……..thật là hết nói nổi.
Mấy cô gái này………mấy cô gái này là……..
Haaaaaaaaa…
「Ta hiểu rồi.」
Ta bật cười và gật đầu.
「Bảo Yuria soạn thảo bản nháp của bộ luật đó đi.」
「Ổn thật ạ!?」
「Ta đã nói là sẽ làm theo điều ngươi cầu xin mà. Ngươi nghĩ Chủ nhân của mình là kẻ nuốt lời sao?」
「Không không! Hoàn toàn không ạ!」
Mira mỉm cười nói.
「Này, giờ em đi gặp Yuria luôn được chứ ạ!?」
「Ừ…」
Ta gật đầu và Mira biến mất, chạy nhanh như một cơn gió.
Khoảng 5 phút sau.
—Ma lực đã được nạp thêm 2.000.000—
Xem chừng Yuria cũng thực sự rất vui mừng.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.