Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Chương 179

Toàn bộ tập 1-4 và ngoại truyện của DMS đã có bản không che trên ko-fi! ※ Tác phẩm có miêu tả quan hệ cưỡng ép, ngôn từ nhạy cảm và nội dung bạo lực. Cần cân nhắc trước khi đọc.

Cửa sổ lớn ngập tràn ánh nắng thu hút ánh nhìn của cô. Những tia nắng vàng gạt qua lớp rèm mỏng trông thật ấm áp và mời gọi.

Theo bản năng, cô bước về phía đó. Ghé người ra ngoài để làn gió lướt qua làn da, cô vừa mở cửa sổ thì—giật mạnh!—một lực lượng mạnh mẽ đột ngột kéo cô về phía sau.

Trái tim cô sụt giảm trước hành động đột ngột của hắn, và cô mở miệng gắt lên—Anh đang làm cái quái gì thế?!—nhưng hắn đã nhanh hơn cô, giọng nói sắc lẹm.

“Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?”

Sửng sốt đến không nói nên lời, cô chỉ biết chằm chằm nhìn. Từ khi nào việc mở cửa sổ hít thở không khí lại là cái tội?

Bực mình, cô cựa quậy để thoát ra, nhưng vòng tay hắn chỉ siết chặt lại như những gông sắt quanh cô. Áp lực đè nén khiến cô đẩy hắn bằng tất cả sức lực—nhưng hắn không nhúc nhích. Ngay cả khi cô đá, giãy giụa và đấm hắn bằng tất cả những gì mình có. Bàn tay hắn giữ chặt eo cô không hề lay chuyển.

Sợ hãi và ức chế dâng trào cho đến khi cô cuối cùng hét lên:

“Buông ra! Anh làm tôi đau đấy!”

Hắn cứng người, rồi thả lỏng tay vừa đủ để giảm bớt sự ngột ngạt. Cô giật mình lùi ra, cắn chặt môi. Vùng eo đau nhói như thể sắp gãy làm đôi.

“Cái gì vậy hả?” cô đòi hỏi, giọng run run vì giận dữ nén chặt.

Bờ vai hắn giật nhẹ.

“Tôi chỉ muốn hít tí không khí! Có cần phải thô bạo với tôi thế không?”

Ánh mắt cô như muốn thiêu cháy hắn. Cơn giận làm đục ngầu suy nghĩ của cô thành một ngọn lửa trắng. Đúng, cô có toàn quyền tức giận—nhưng cơn thịnh nộ này cảm giác như núi lửa bùng phát.

Lại nữa sao? Anh nghĩ dùng sức mạnh là câu trả lời à? Mơ đi mà thay đổi tính nết!

Hậm hực, cô quay lại phía cửa sổ, sập mạnh nó lại. Nhưng khi ánh mắt cô hạ xuống phía dưới, một cơn ớn lạnh kỳ lạ bò dọc sống lưng.

…Điều gì sẽ xảy ra nếu mình nhảy xuống?

Cắm đầu xuống—liệu thế có đủ để chết không?

Mình sợ. Mình ghét sự đau đỡn. Nhưng nếu muốn chạy trốn khỏi hắn, đây có thể là cách duy nhất. Mình không muốn sống nữa. Không còn lý do gì để tiếp tục.

Như bị ma xui quỷ khiến, Jaha đưa tay về phía cửa sổ đang hé mở, những ngón tay chạm vào khoảng trống. Nhưng ngay trước khi cô kịp hành động, sự tỉnh táo ập đến như một gáo nước đá.

‘Mình vừa tính làm cái quái gì thế này?’

Nhảy xuống? Tại sao chứ?

Chắc chắn thái độ hống hách của Rikanan làm cô tức điên, nhưng về mặt lý trí, điều đó không đủ để đẩy ai đó đến nước tự sát.

Đầu óc cô quay mòng mòng. Cô không hài lòng với cuộc sống hiện tại, nhưng cô chưa bao giờ—dù chỉ là bộc phát—nghĩ đến việc kết thúc nó. Vậy tại sao lại là bây giờ?

Làn sóng lạnh sống lưng khiến cô đứng khựng lại tại chỗ. Rồi Rikanan lên tiếng.

“Lại đây.”

Giọng hắn mỏng mỡnh, không vững vàng.

Jaha quay lại.

Người đàn ông đang nhìn cô trông như sắp gục ngã, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Tuyệt vọng. Cầu xin.

“Lại đây nói chuyện với tôi. Xin cô.”

Đó thực sự là một lời van nạo. Như thể hắn đã nhìn thấy xung động đen tối suýt chút nữa đẩy cô lao qua cửa sổ.

Cô quan sát hắn hồi lâu trước khi thả tay khỏi cửa sổ và tiến về phía hắn. Hắn vươn tay ra như muốn bắt lấy cô, rồi lại siết chặt nắm đấm, kìm kẹp bản thân.

“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ—tôi nghĩ có chuyện gì đó sẽ xảy ra với cô. Cửa sổ… nó nguy hiểm. Vì thế nên tôi mới làm vậy.”

Mất bình tĩnh một cách bất thường, hắn nói năng thao thao bất tuyệt.

Mặt Jaha nóng bừng vì xấu hổ trước xung động thoáng qua của chính mình, nhưng thừa nhận nó chẳng khác nào đầu hàng.

“Tôi đâu phải trẻ con. Tôi là người lớn rồi—sao phải lo lắng về mấy chuyện như thế?”

“Bởi vì—”

Đôi môi hắn mở ra rồi lại khép chặt. Hắn có điều muốn nói. Nhưng hắn đã không nói.

Ngay khi Jaha định mắng hắn vì can thiệp quá trớn, ánh mắt cô bắt gặp đôi bàn tay đang run rẩy của hắn—những đầu ngón tay đeo găng rung lên nhè nhẹ.

Cô lại nhìn kỹ gương mặt hắn. Lúc nãy cô đã nhận ra sắc mặt tái nhạt, nhưng giờ ở khoảng cách gần, rõ ràng có điều gì đó không ổn. Những giọt mồ hôi lạnh bám trên da hắn, nét mặt của một kẻ đang bị giằng xé bởi một ký ức kinh hoàng, ám ảnh—

Một giả thuyết đột ngột lóe lên trong đầu cô, làm cô đóng băng tại chỗ. Phản ứng thái quá của hắn ngay khoảnh khắc cô mở cửa sổ…

‘Lẽ nào…?’

Có phải ai đó thân thiết với hắn đã gặp tai nạn ngã xuống? Hắn đã tận mắt chứng kiến, để lại vết thương tâm lý nặng nề?

Điều đó sẽ giải thích cho mọi thứ. Rikanan mà cô biết vốn không vô lý đến mức này.

Cơn giận của cô tan biến như sương mờ. Điều làm cô phát tiết là lực lượng phi lý của hắn, nhưng nếu có một lý do—nếu nó xuất phát từ nỗi đau—cô có thể hiểu được.

“Tôi đi tắm đây,” cô nhẹ nhàng nói. “Anh cũng vậy đi. Sau đó chúng ta sẽ ăn sáng.”

Hắn gật đầu chậm rãi. Trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ đến việc ôm hắn trước khi vào phòng tắm, nhưng cô gạt đi suy nghĩ đó. Cô chưa muốn an ủi hắn. Chưa phải lúc này.

Và rồi—

“Gieo nhân nào gặp quả nấy. Đây là quả báo của chính ngươi.”

Giọng nói của một người phụ nữ, lạnh lẽo và mỏng như hơi thở, luồn lách qua không trung.

Jaha quay ngoắt lại, nhưng ngoài Rikanan ra, căn phòng trống rỗng. Không thể là hắn—tông giọng rõ ràng là của phụ nữ.

Ảo giác sao?

Nắm lấy cái cổ đang nổi giận gà, Jaha vội vã bước vào phòng tắm, giọng nói đó vẫn vảng vất như một bóng ma bên tai cô.

Truyện liên quan

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử Hoàn thành Hàn Quốc

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử

Web Novel 18+
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt nội dung. Vì người cha mải mê cờ bạc mà bỏ mặc gia đình, tổ ấm của Marie ...

112 376
Dù Có Phải Tan Vỡ Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Có Phải Tan Vỡ

Web Novel 21+
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. [XIN HÃY CHÚ Ý! Cảnh báo nội dung: Chứa các yếu tố ép buộc, quan hệ với động ...

40 212