Lớp Học Cô Dâu - Chương 36

※ Cuốn sách này có chứa các miêu tả về sự giam cầm, các hành vi đồng thuận nghi vấn và/hoặc không đồng thuận do thứ bậc và quan hệ quyền lực gây ra. Xin vui lòng cân nhắc điều này khi đọc.

Từng chinh chiến nơi chiến trường ngay cả trước khi trưởng thành, anh đã quá quen thuộc với mùi máu. Nó thoang thoảng gợi nhớ đến mùi sắt từ những lưỡi kiếm. Thong thả hạ tầm mắt, anh nhanh chóng nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

“……”

Anh vốn đã nghi ngờ thời khắc này sẽ sớm đến, khi chứng kiến sự lớn lên gần đây của Rosen. Những đường nét trên cơ thể cô đã mềm mại hơn, và đôi dái tai nhỏ nhắn, chiếc cổ, đôi gò má cùng những huyệt mạch khác đều ửng lên sắc hồng do thân nhiệt tăng cao.

Mới tối qua, cô còn bảo mình bị sốt nhẹ và đau bụng, nên anh đã nhẹ nhàng xoa bụng dưới cho cô trước khi cô chìm vào giấc ngủ.

“E-Em xin lỗi! Em ngủ sâu quá, em thật sự không biết… hức…”

Rosen cực kỳ hốt hoảng và không biết phải làm sao. Cô trông như sắp khóc, gương mặt tràn ngập sự xấu hổ. Vì trời vẫn còn tối, cô không thể nhìn thấy màu sắc đã làm ướt đẫm ga giường và cứ ngỡ mình đã dầm kề.

Biết cô sẽ còn hoảng sợ và rối trí hơn nữa nếu nhìn thấy vệt máu đỏ tươi, anh kéo cơ thể nhỏ nhắn của cô vào lòng thay vì bật đèn.

“Lại đây nào, Rosie.”

“Anh ơi! K-Không được đâu! Bẩn lắm…”

“Suỵt, không sao đâu. Không có gì phải giấu giếm hay xấu hổ cả.”

Rosen thổn thức cố đẩy anh ra, nhưng Iscarion vẫn ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng và thì thầm khe khẽ.

“Đó là điều đáng để ăn mừng đấy.”

“Điều đáng ăn mừng… ạ?”

“Ừ, đặc biệt là đối với anh.”

Băn khoăn không biết nên giải thích thế nào để cô không sợ hãi, Iscarion kéo chiếc dây chuông bên giường để triệu tập quản gia trưởng.

Khác với bạn bè cùng lứa có thể được mẹ hoặc chị gái giảng giải cho những chuyện như thế này, Rosen lại chẳng có ai để chỉ bảo. Người vú nuôi già chăm sóc cô từ nhỏ đã nghỉ việc về quê, còn Iscarion thì tự mình quản lý mọi khía cạnh trong việc giáo dục cô thay vì thuê gia sư.

Anh từng cân nhắc đến việc đánh tiếng cho quản gia trưởng hoặc gia nhân chuẩn bị tâm lý cho cô, nhưng ham muốn sở hữu đã ngăn anh lại. Anh không đành lòng buông bỏ khoảng thời gian mà cả thế giới của Rosen chỉ thu nhỏ lại vừa vặn trong vòng tay anh.

Được ngắm nhìn chú chim nhỏ trong lòng mình lớn lên từng ngày thật mãn nguyện, nhưng đôi khi cũng đong đầy trong anh một niềm sợ hãi bớt chợt. Anh khiếp sợ ngày cô có thể rời xa vòng tay anh để khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia với niềm khao khát.

Dĩ nhiên, anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra, nhưng chỉ riêng việc Rosen có những ý nghĩ như vậy thôi cũng đã là điều không thể chịu đựng nổi. Iscarion không chỉ muốn chiếm đoạt cơ thể cô, mà còn muốn sở hữu từng mảnh nhỏ trong trái tim cô.

“Đến kỳ kinh nguyệt có nghĩa là em đang lớn lên một cách khỏe mạnh. Nó cũng có nghĩa là cơ thể em giờ đây đã có thể mang thai.”

Trong lúc quản gia trưởng đi chuẩn bị băng vải, đồ dùng cá nhân và nước tắm theo lệnh anh, Iscarion ôm lấy Rosen và giải thích bằng những lời lẽ đơn giản, điềm tĩnh. Nhẹ nhõm vì biết đó không phải là nước tiểu, Rosen giữ yên lặng lắng nghe, đôi mắt cô mở to khi nghe nhắc đến chuyện sinh con.

“…Mẹ tròn con vuông ạ?”

Khi Rosen từng hỏi làm thế nào để có bé con, anh đã bảo cô rằng nếu một người đàn ông và một người phụ nữ trưởng thành nắm tay nhau cùng ngủ, một đứa trẻ sẽ được sinh ra. Nhớ lại đêm qua mình đã nắm chặt tay anh thế nào trước khi chìm vào giấc ngủ, Rosen nấc lên một tiếng đầy lo lắng. Cô dường như đang sợ rằng mình đã mang thai mất rồi.

“Đừng lo, em vẫn chưa có thai đâu.”

Iscarion bật cười khẽ khi thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô lo âu chạm vào bụng dưới.

“Để có baby, những bộ phận khác trên cơ thể em cần phải phát triển thêm nữa… nên em sẽ phải đợi thêm một thời gian đấy.”

Anh liếc nhìn vệt máu đỏ trên giường mình trước khi lên tiếng lần nữa, lần này thâm trầm hơn.

“Từ giờ trở đi, chúng ta cần phải ngủ riêng.”

“……”

“Chúng ta đâu thể mạo hiểm để em mang thai ngay lúc này, đúng không?”

Nhìn gương mặt ngây thơ đượm buồn của cô, Iscarion lên tiếng an ủi.

“Anh vẫn cần phải chăm sóc em mà, Rosen.”

Dù lộ rõ sự thất vọng, Rosen không tranh cãi. Đứa trẻ thì rất đáng yêu, nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng để nuôi dưỡng một đứa bé.

“Em giận sao?”

“Vâng…”

“Mỗi đêm anh sẽ sang phòng em, Rosie.”

Iscarion mỉm cười dịu dàng, dỗ dành cô.

“Anh sẽ ở bên em cho đến khi em ngủ thiếp đi… và cũng sẽ nắm tay em nữa.”

“Nhưng, nếu em mang thai thì sao…”

“Sẽ không sao đâu miễn là chúng ta không nằm chung một giường.”

Anh thì thầm dịu dàng, đặt một nụ hôn lên vầng trán trắng ngần của cô dưới ánh trăng êm đềm.

“Hãy nhớ rằng, chúng ta không hề xa cách. Ngày chúng ta trở thành vợ chồng đang đến rất gần rồi.”

“……”

“Trở thành vợ chồng nghĩa là chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi. Vì vậy đừng buồn, được không?”

Làn môi từng hôn lên sống mũi cô giờ di chuyển sang đôi gò má ửng hồng như quả đào. Hôn là một lời chào hỏi thông thường giữa các thành viên trong gia đình và là một biểu hiện tình cảm chấp nhận được dành cho trẻ nhỏ.

Nhưng không hiểu sao, những gì vốn rất bình thường cho đến sáng nay giờ đây lại mang đến cảm giác thân mật đến ngại ngùng, khiến khuôn mặt Rosen đỏ bừng khi cô lặng lẽ gật đầu.

Truyện liên quan

Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

79
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 462