Lớp Học Cô Dâu - Chương 42
※ Sách có chứa các tình tiết giam giữ, các hành vi ép buộc hoặc nghi ngờ cưỡng ép do chênh lệch địa vị và quyền lực. Xin vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Rosen giật mình tỉnh giấc khi bàn tay to lớn đang âu êm xoa nhẹ dưới rốn cô chợt trượt dần xuống giữa hai chân. Chính xác hơn là khi giọng nói đầy tiếc nuối của Iscarion lọt vào tai cô.
"… Xem ra mong chờ có thai ngay lập tức thì hơi quá rồi."
"Cái gì cơ?"
Ngay khi sắp chìm vào giấc ngủ, Rosen liền ngoảnh đầu lại đầy kinh ngạc. Trái ngược với vẻ mặt bàng hoàng của cô, Iscarion đang nằm nghiêng, chống một tay tựa đầu, vẫn thản nhiên như không.
"Thấy máu thế này nghĩa là em chắc chắn không có thai rồi."
"Huynh! Huynh nói thế là ý gì? Chẳng lẽ huynh…!"
Rosen vẫn luôn đinh ninh rằng Iscarion có dùng biện pháp phòng tránh. Vấn đề người thừa kế vốn rất nhạy cảm, nhất là với giới quý tộc thượng lưu. Luật pháp Đế quốc quy định chỉ có con do vợ chính thức sinh ra mới được thừa kế gia tộc, nhằm tránh những rắc rối từ con ngoài giá thú. Dĩ nhiên cũng có vài gã đàn ông khoe khoang việc nuôi hai tay hai nhà với nhân tình và con riêng, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ Iscarion lại là loại người đó.
"Bấy lâu nay huynh không dùng biện pháp tránh thai sao?"
"Tránh thai?"
Khi Rosen bối rối hỏi lại, Iscarion nhìn cô trố mắt như thể vừa nghe thấy điều gì hoàn toàn không tưởng.
"Sao em lại nghĩ vậy? Chẳng phải em từng bảo muốn sớm có em bé sao?"
"Em nói thế bao giờ chứ!"
"Lúc Ngài Leonore bế con sang chơi, em không nhớ à?"
"……"
Rosen lặng người vì kinh ngạc. Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi Ngài Leonore, một hiệp sĩ cấp cao của Hiệp sĩ đoàn Lutèce, cùng vợ và đứa con nhỏ nhất đến thăm lâu đài. Đó là lần đầu tiên Rosen được ngắm nhìn một đứa trẻ sơ sinh ở khoảng cách gần đến thế, cô đã thấy bé cưng ấy thật kỳ diệu và đáng yêu làm sao.
Vào thời điểm đó, Rosen vừa mới chớm biết đến những rung động của tình yêu và đang ôm nỗi đau giằng xé trong lòng vì Iscarion. Nhìn thấy vị Ngài Leonore vốn ít nói thường ngày lại dịu dàng trìu mến với gia đình, trái tim cô không khỏi xao xuyến.
Hình ảnh ba người họ, được gắn kết bằng một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cô. Cô từng khát khao một ngày nào đó cũng sẽ có được mối quan hệ như thế với Iscarion.
Dù cô từng tưởng tượng về việc có một đứa con và một gia đình hạnh phúc bên anh, nhưng đó là khi cô tin rằng họ sẽ kết hôn. Cô chưa bao giờ có ý muốn sinh ra một đứa trẻ không được chúc phúc trong khi bị giam cầm trên giường của anh…
"Một đứa trẻ giống em nhất định sẽ vô cùng đáng yêu."
"Đừng có nực cười! Tại sao em phải sinh con cho huynh chứ!"
Lời bộc phát gay gắt của Rosen khiến đôi mắt anh nheo lại. Thế nhưng, cô không thể ngăn nổi niềm oán hận trong lòng mà gắt lên lần nữa.
"Chắc chắn sẽ có người phụ nữ khác trở thành Đại Công nương. Huynh hãy sinh con với cô ta đi."
"Hả, người phụ nữ khác sao?"
Iscarion thoáng ngẩn ngơ như không thể tin nổi, rồi nét mặt anh chợt đanh lại đầy vẻ đe dọa.
Tông giọng anh trở nên trầm đục áp lực khi cất tiếng hỏi:
"Nếu một người phụ nữ khác mang thai con của ta, em sẽ làm gì?"
"Chúng ta chẳng là gì của nhau cả, nên dĩ nhiên em sẽ ra đi… Á!"
Rosen chưa kịp nói hết câu. Bàn tay Iscarion siết chặt lấy vai cô như muốn bóp nát. Anh ghì chặt khiến cô không thể ngồi dậy, rồi đăm đăm nhìn xuống.
"Sao, em định sinh con cho gã đàn ông khác nếu rời khỏi nơi này à?"
"Buông ra! Á… ừm!"
Rosen không thể hiểu nổi vì sao anh lại giận dữ đến thế. Trước khi cô kịp phản đối, môi anh đã đè chặt lên môi cô, chiếc lưỡi nóng hổi xông thẳng vào khoang miệng. Cô liều mạng cào cấu và đấm vào người anh, nhưng cơ thể cứng như đá kia chẳng hề lay chuyển.
Trong lúc cô vật lộn tìm không khí, chiếc chăn lông vũ mềm mại rối tung lên. Bàn tay to lớn của Iscarion vén váy cô lên, thô bạo tách rộng hai bên đùi mềm mại rồi chen vào giữa. Cú siết chặt của anh lên lớp vải dày giữa hai chân khiến cô có cảm giác như nó sắp bị xé rách đến nơi.
"Ah…"
Nghĩ rằng anh sẽ thả cô ra khi đã chán ngấy cô quả là quá ngây thơ. Nếu không cẩn thận, một điều không thể cứu vãn có thể sẽ xảy ra. Cô từng cho rằng anh sẽ gặp rắc rối nếu cô mang thai, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Nhiều quý tộc phụ nữ không coi nhân tình hay con ngoài giá thú là vấn đề nghiêm trọng, thậm chí còn gạt đi như một trò tiêu khiển thuần túy.
Rosen không còn là đứa trẻ tin rằng chỉ cần nắm tay người đàn ông trưởng thành trên giường là sẽ có baby nữa. Lần này cô may mắn thấy kinh nguyệt, nhưng tháng sau cô hoàn toàn có thể thụ thai. Chu kỳ của cô rất đều đặn. Với tần suất họ ân ái thế này, chuyện đó chỉ là vấn đề thời gian…
Mình phải nhanh chóng trốn khỏi đây thôi.
Suy nghĩ đó đâm thấu qua tâm trí cô như một gáo nước lạnh.
Truyện liên quan
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".