Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 40: Lần chơi thứ 40: Anthem
Hôm sau buổi đại hội sám hối và than vắn thở dài bên khoai lang nướng, Momiji ghé thăm xe khoai lang thì bị bác chủ quán ngạc nhiên hỏi, "Đã ăn sạch bách rồi đấy à?"
Dù đã đăng xuất để nghỉ ngơi, nhưng vì còn thời gian nên cô lại đăng nhập vào đúng lúc game hửng sáng.
"Có chút chuyện xui xở xảy ra, nên cháu mới mua khao mọi người ăn cho phấn chấn lại ấy mà."
"Thế thì đúng là một người không thể nuốt nổi ngần ấy trong một ngày rồi."
"Hết rồi nên cho cháu thêm 50 củ nữa nhé."
Bác chủ quán không hề cằn nhằn hết hàng mà vẫn nướng cho cô.
Trong lúc chờ đợi, cô hỏi chuyện thì được biết đó là loại khoai khoai lang trồng ở làng nông nghiệp gần thành phố Anthem. Dọc theo con đường lớn có rất nhiều những ngôi làng như thế nằm rải rác.
"Có giống khoai Nữ Hoàng là phẩm chất cao nhất, nhưng khó trồng lắm. Làng tôi không trồng nổi. Nhưng nghe đâu vị của nó đỉnh vô cùng."
"Ở cái thành phố ẩm thực này chắc là có đấy. Khoai lang nướng Nữ Hoàng."
"Làm gì có khoai lang nướng."
Momiji tin rằng cách ăn khoai lang ngon nhất chính là nướng, nhưng cô thừa biết không phải toàn nhân loại đều đồng tình với điều đó. Dù sao cô cũng là người trưởng thành rồi.
Món bánh khoai lang ngọt cô cũng thích.
À, món mứt khoai lang katsuo cũng thích luôn. Cả khoai lang dẻo cũng là tuyệt phẩm.
Trong lúc Momiji toàn nghĩ về các món đồ ngọt từ khoai, 50 củ khoai lang nướng đã hoàn thành.
Tuy không sợ bị nguội (vì đây là trong game), cô vẫn nhanh chóng cất gọn vào túi đồ.
Vì đã trả tiền trước, cô gửi lời cảm ơn bác chủ quán rồi rời khỏi xe hàng.
Đã công đến đây rồi, cô tiện thể đi dạo quanh các quầy hàng và chợ trời khác.
Khu huấn luyện của đội vệ binh nằm ở phía tây bắc thành phố. Nó nằm kế bên khu huấn luyện của hiệp sĩ đoàn, nhưng nghe nói chưa từng tổ chức huấn luyện chung bao giờ.
Momiji, người đã thu thập hoa Dạ Hương từ đêm qua, tiến đến văn phòng quản lý ở lối vào khu huấn luyện và trình bày nguyện vọng muốn nhận sự chỉ dẫn của giáo quan.
Đây là hình thức đăng ký trực tiếp tại đây, chứ không phải nhận nhiệm vụ từ Công hội phiêu lưu giả.
Công hội chỉ đóng vai trò thỏa thuận các điều kiện như chi phí thay cho các phiêu lưu giả mà thôi.
"Dùng hoa Dạ Hương để thanh toán cho lớp Song kiếm, đúng không?"
"Có ai khác cũng thanh toán bằng hoa Dạ Hương không ạ?"
"Có chứ. Một vài người thuộc tuýp hễ có tiền mặt trong tay là sẽ tiêu sạch bách."
"Ra là vậy."
Có vẻ những người như thế không thể trả nổi cái giá 1000 Rig.
Vì 1000 cũng là một số tiền tương đối lớn.
"Hơn nữa, những kẻ chùn bước trước chủ nhân của khu rừng thì cũng chẳng phải tuýp người nhiệt tình luyện tập đâu."
Chắc là đang nói về những phiêu lưu giả hạng C bị dậm chân tại chỗ, mãi không phất lên nổi.
Trong giới NPC, đạt đến hạng C mới được coi là thành thục một nghề, có vẻ mức đó là đủ để tự kiếm sống bằng nghề phiêu lưu giả. Dĩ nhiên khó mà gọi là giàu có.
Ý là những kẻ cứ giậm chân ở hạng C thì đời nào tự giác đi luyện tập.
Người nhân viên bảo "Xin chờ một chút" rồi đi ra ngoài. Dù văn phòng quản lý nhỏ nhưng vẫn còn một nhân viên khác nên không có vấn đề gì.
Có phải anh ta đi hỏi trực tiếp giáo quan không nhỉ, cô đang suy nghĩ thì anh ta đã quay lại.
"Nếu là hôm nay thì tròn 10 giờ bắt đầu. Còn nếu là ngày mai thì từ 2 giờ chiều. Sau thời gian đó thì phải thỏa thuận lại."
"Thế thì cho em học ngay hôm nay luôn! Trong lúc chờ đến giờ em vào tham quan được không?"
"Được chứ, không sao cả."
Ngày mai trong game rơi đúng vào tầm thời gian cô đăng xuất để ngủ. Sau khoảng đó mà phải quy đổi ra thời gian thực thì rắc rối lắm, nên được học ngay thế này thật tốt quá.
Giáo quan phụ trách Song kiếm là một người đàn ông trung niên dáng người mảnh khảnh nhưng thẳng tắp.
Tuy gầy nhưng cơ bắp lại rất săn chắc, tuy không đến mức mỹ nam nhưng lại tỏa ra khí chất điềm tĩnh, phong trần của một thúc thúc ngầu lòi.
Tóm lại Momiji nghĩ bụng, trông ông chú này chắc là đào hoa lắm đây.
"Giáo quan trước đây từng là phiêu lưu giả ạ?"
"Ừm. Nhiều kẻ trở thành hiệp sĩ hay vệ binh mà không trải qua nghề phiêu lưu giả, nhưng lượng và chất kinh nghiệm thu được sẽ khác hẳn. Muốn mạnh lên thì phải bước ra ngoài."
Giọng nói cũng vô cùng trầm ấm quyến rũ, khiến cô nghĩ không biết đây có phải sản phẩm từ sở thích của nhà phát triển nào đó không.
Ông chú này đem lại cảm giác giống một NPC quan trọng có liên quan đến cốt truyện chính. Mặc dù chắc là chẳng liên quan gì đâu.
Thế nhưng các giáo quan khác cũng toàn là những thúc thúc ngầu lòi đầy cá tính, khiến cô cảm thấy thấp thoáng chút mùi hủ nữ. Cô muốn tin rằng đó chỉ là do mình tưởng tượng ra.
"Còn những kẻ phá phách ở đấu trường thì sao ạ?"
"Ta không nhớ là mình từng phá phách, nhưng cũng ghé qua đó khá thường xuyên. Đấu đối kháng thì ở đó là học hỏi được nhiều nhất."
"Đúng như em nghĩ. Em cũng muốn đến đó."
"Bá Vương hiện tại mạnh lắm đấy. Vì người đó là một trong những người thuộc hạng S đương nhiệm."
Bá Vương nghe nói là danh hiệu trao cho người mạnh nhất ở đấu trường. Giống như Thánh Nữ, đó không phải là một nghề nghiệp.
Hạng S cũng là danh hiệu chỉ trao cho tối đa 100 người trên thế giới, tuy bên trên còn có hạng SS, nhưng đẳng cấp đã hoàn toàn khác biệt so với phiêu lưu giả thông thường.
Nhưng điều đó không có nghĩa là không có những cao thủ tuyên bố giải nghệ, trả lại hạng mục và ẩn mình khắp nơi trên thế giới.
Nổi tiếng nhất là tổ đội Bậc Thầy Vô Song đã giải nghệ, nên hiện tại họ không có hạng.
Nghe nói ngay cả Thánh Nữ cũng từng là hạng SS.
"Em phải luyện tập bao lâu nữa thì mới có thể chuyển sang thực chiến ở đấu trường ạ?"
"Nền tảng của cô đã vững đến mức ta chẳng còn mấy điều để dạy. Dù ta không biết cô đã trải qua những trận chiến thế nào ở quê hương của những người di dân."
Gọi là quê hương chứ thực chất là đang nói về thế giới game khác.
Cô đã từng chiến đấu qua biết bao nhiêu thế giới rồi cơ mà.
"Ngược lại, những kẻ đến cả căn bản của căn bản cũng không nắm rõ, ta còn đang thắc mắc liệu chúng có tỉnh táo không khi đi chiến đấu với ma thú, thì lại là những kẻ chẳng chịu luyện tập nhất. Ta có nghe về đặc tính của người di dân, nhưng thế thì ta vẫn nghi ngờ sự tỉnh táo của chúng."
"Ưm, chuyện đó thì..."
Momiji cũng nghĩ bụng, ít nhất thì cũng phải tập luyện chiến đấu một chút đi chứ.
"Rốt cuộc thì bị cặp song kiếm xoay cho dập mật, té ngã chổng gọng một cách thảm hại, rồi lại quay sang bảo song kiếm là cái vũ khí phế thải. Ta mới bảo có vẻ hắn hợp với rìu hoặc búa đấy. Ta vốn chỉ định mỉa mai thôi."
"Thế mà người ta đổi nghề thật luôn rồi ạ..."
Có vẻ người đó đã chọn rìu, và kết quả là bị giáo quan phụ trách môn Rìu mắng cho một trận. Đó là một giai thoại khá hóm hỉnh của vị giáo quan Song kiếm.
Vừa trò chuyện vừa tiếp tục luyện tập như thế trong khoảng 2 tiếng. Việc được một người vượt trội hơn hẳn chỉ dẫn là một khoảng thời gian vô cùng vui vẻ đối với Momiji.
Sau buổi luyện tập vẫn còn thừa thời gian trước khi đăng xuất, cô bèn ghé vào một quán cà phê ẩn mình gần khu dân cư để thư thả đọc sách.
Đọc một cuốn sách nhảm nhí trong khoảnh khắc chiều thu thanh nhã đúng là tuyệt vời nhất (đó là cảm nhận cá nhân).
Cuốn sách cô chọn ngày hôm nay tuy khá mỏng nhưng lại không phải là tập truyện ngắn, nên nội dung mang lại cảm giác khá dầy dặn.
Cô chọn nó vì nhận ra bối cảnh là thành phố Anthem, câu chuyện kể về một sự cố xảy ra với gia tộc thương nhân Elves đại gia, một điều khá hiếm hoi ở đất nước lắm người Human này.
Một vụ án kỳ lạ, cùng những hiện tượng quái đản, mang đậm không khí trinh thám và kinh dị, với sự hoạt động tích cực của nhân vật chính là cô tiểu thư Elves hống hách kiểu tiểu thư phản diện cùng ông lão quản gia vốn là cựu phiêu lưu giả.
「Quản gia bí ẩn quá mức」
「Ơ, sách về ngài Sebastian ạ? Dựa trên câu chuyện có thật đấy, dạo trước từng rất hot đấy ạ」
Nhận ra tiếng lẩm bẩm của Momiji, người phục vụ đang rót thêm trà liền lên tiếng.
Nhân tiện, đồng phục trông có vẻ giống trang phục hầu gái, nhưng lại theo kiểu người hầu làm việc trong một dinh thự lớn nào đó.
「Người nổi tiếng à?」
「Ngài Sebastian xuất thân là mạo hiểm giả hạng S đấy ạ. Nghe nói ước mơ từ nhỏ của ngài ấy là trở thành quản gia. Vị thư quan của vị lãnh chúa thanh mai trúc mã đã từng phàn nàn rằng 'Thằng đó từ nhỏ chỉ toàn đánh nhau, phép tắc ứng xử cơ bản một chút còn chẳng biết thế mà'」
「Toàn thấy những điều bí ẩn không từ người quản gia ấy nhỉ」
Hay nói đúng hơn, dù thành phố Anthem vẫn luôn tự nhận là chốn quê mùa, nhưng chẳng phải có quá nhiều hạng S hay SS hay sao. Dù không phải hạng S thì các huấn luyện viên cũng toàn là những kẻ có thực lực cỡ A+ trở lên.
「Thêm nữa, nếu mang cuốn sách đó cùng hoa dạ hương đến gặp ngài Sebastian thì ngài ấy sẽ ký tên cho đấy ạ. Miễn bàn chuyện sách vở, nghe nói fan của ngài ấy đã tranh nhau đi xin chữ ký đấy ạ」
「Nghe cũng hơi muốn có đấy chứ」
Hơn hết là muốn được gặp thử một lần.
Momiji thầm nghĩ lúc nào rảnh rỗi sẽ thử ghé qua xem sao.
Truyện liên quan
Biện Pháp Chống Xâm Nhập: Tường Bảo Vệ
Có được game robot đối chiến VR mới nhất, anh ta lập tức bắt đầu chơi.
Thực Tế Về Các Cặp Vợ Chồng Bách Hợp
Hơn ba năm là vợ chồng ảo, từ nay sẽ vun đắp tình yêu ngoài đời thực – nếu cặp ...
Trạng Thái Của Senri-Kun Có Gì Đó Kỳ Lạ?
Đây là câu chuyện kể về nhân vật chính bị ép mặc nữ trang và tận hưởng thế giới VRMMO.. ...
【Cập Nhật Bất Thường】All Free Online ~ Người Chơi Mạnh Nhất Tài Năng Tầm Thường Tự Xưng Là Kẻ Đạo Đức Giả Trong Vrmmo ~
Tân cốt truyện (tạm thời). Một thiếu niên vô cùng bình thường bắt đầu chơi VRMMO mang tên 『AllFreeOnline』.
Hai Rondo
VRMMO game『Nine Online』mà cậu học sinh trung học Nagira Kazuto chơi, một ngày nọ đã gặp bạn cùng lớp Mochizuki ...