Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 51: Lần chơi thứ 51: Ruruye
Việc muốn làm ở đất nước Miutera đã xong xuôi, vở kịch cũng đã thưởng thức, Momiji quyết định lên đường.
Không phải vì sợ đám đông fan đang lùng sục bộ ảnh không bán được của nam diễn viên nổi tiếng.
Cũng chẳng liên quan gì đến chuyện có lẽ đã bẻ gãy trái tim của Gijin-kun.
Cứ cho là vậy đi, cô rời khỏi thành phố. Chắc sẽ không quay lại đây cho đến khi mọi chuyện lắng xuống.
Cô triệu hồi Nguyệt Nha, cỗ thú cưỡi, cùng Lưu Tinh, cỗ thú triệu hồi, êm ái vuốt ve chán chê rồi mới xuất phát. Những chuyến du ngoạn cùng bầy sói cưng luôn luôn thú vị.
Điểm đến là vương quốc Brozest, nơi được mệnh danh là cường quốc đại dương, nhưng vì phải quá cảnh qua vương quốc Narmea và vương quốc Snoleria nên hơi xa một chút.
Dọc đường cô lên thuyền đi đường biển và ghé vào cảng vương đô Brom, nhưng đích đến lại là hòn đảo nằm tít phía bên kia biển.
R’lyeh, hòn đảo giải trí có sòng bạc và võ đài.
Momiji nghĩ rằng nếu không có tinh thần muốn đi thì việc hướng đến đó khá là phiền phức.
Tuy nhiên, đây chắc chắn là nơi đáng để chịu đựng chuyến đi dài.
"Mình đến võ đài rồi đây—!"
Cứ thế, sau vài ngày, cô đã đến đảo R'lyeh.
Khi gửi tin nhắn cho những người bạn lẽ ra phải ở đây, cô liền nhận được hồi âm từ Raian ngay lập tức. Một ý kiến rất hợp lý là hãy xem các trận đấu trước khi khiêu chiến.
Raian nói rằng cậu ấy cũng đang xem đấu, nên họ quyết định hẹn gặp nhau ở khán đài.
Võ đài có vẻ gồm một hội trường chính lớn nhất và vài hội trường nhỏ. Mục tiêu của khách là hội trường chính, thế nên để có thể thi đấu ở đây, họ phải tích lũy kha khá trận thắng.
Momiji cũng mua vé vào cửa để tham quan hội trường chính trước đã.
Nơi này đông đúc hơn cô tưởng, cô vừa đi vừa ngắm các trận đấu, nhưng chẳng mấy chốc đã hội ngộ với Raian cùng đồng bọn.
"Từ đó đến nay cậu vẫn ở đây à?"
"Làm gì có chuyện đó. Tớ quay lại Alvina để khế ước với Thần Sấm Elemental, rồi đến Hatroval học hướng dẫn chiến đấu dưới nước và cày cấp nữa chứ."
"Nhưng ngoài ra thì bọn tớ chẳng đi đâu cả, nên ở đây là lâu nhất đấy."
"Kiếm chút chác ở võ đài rồi sang sòng bạc... có tính gây nghiện cao lắm đấy."
"Nghe cứ như lời tâm sự của một kẻ bị mắc kẹt trong vòng xoáy tội lỗi ấy!"
Đáng lẽ phải kể cho nhau nghe tình hình gần đây, thế mà lại giống như lời thú tội của một người bị cầm tù trong vòng luẩn quẩn tiêu cực.
Cô nghĩ cứ làm những gì mình thích mà chơi là được, nhưng cô muốn nói rằng vẫn còn rất nhiều điều khác muốn làm, rất nhiều thứ thú vị cơ mà.
Nhưng nếu họ thấy vui thì đành chịu vậy.
Không phải là cô thấy việc thuyết phục là phiền phức đâu nhé.
"Đấu thủ toàn là NPC nhỉ?"
"Ở hội trường chính hiếm khi thấy người chơi lắm."
"Nhóm chuyên cày cuốc chắc là phái ổn định kiểu bỏ qua bảng xếp hạng ở chỗ này nhỉ?"
"Ở đây có tăng cấp được đâu. Cậu không nghĩ là nếu sa chân vào thì sẽ rớt khỏi tuyến đầu à?"
"Chà, dù có nghiêm túc chiến đấu thì NPC cũng quá mạnh, leo lên top bảng xếp hạng đúng là game bất khả thi mà."
"Họ không có ý định cho người chơi thắng nhỉ. Nhất là Bá Vương ấy."
Bá Vương là danh hiệu được trao cho kẻ đứng đầu võ đài.
Cô nghe nói đó là một chiến binh hạng S dũng mãnh.
"Dù sao thì cũng mạnh thật. Bá Vương còn vượt qua cả cái đó nữa sao— Khi nào thì được xem trận đấu đây?"
"Lịch trình có thể xem ở lối vào đấy. Hỏi nhân viên lễ tân là họ sẽ chỉ cho lịch của Bá Vương thôi."
"Ra là vậy. Lát nữa phải hỏi mới được."
"Nhưng mà đông lắm đấy, chuẩn bị tinh thần đứng xem đi nhé."
Trận đấu của Bá Vương đông đến mức vượt qua cả chỗ ngồi, có vẻ như sẽ chen chúc đến mức khách đứng xem cũng bị đẩy văng ra ngoài.
Đông đến thế cơ à, Momiji không sao tưởng tượng nổi và rùng mình.
Lại càng thấy mong chờ hơn.
Cứ thế, cô dành thời gian quan sát một lúc, nhưng tất cả các võ sĩ xuất hiện ở hội trường chính không một ai là không phải cao thủ.
Điều đó khiến Momiji cũng muốn nâng cao thứ hạng để có thể thỏa sức chìm đắm trong những trận chiến ở đây.
Sau khi xem thi đấu, Momiji quyết định đi tham quan cơ sở còn lại.
Dù rằng cô chỉ đi theo vì Raian và những người khác bảo đi thôi.
"À, đợi chút nhé. Tớ sẽ trổ tài biến hình có được ở đất nước Miutera cho xem."
"Cậu thành nữ pháp sư luôn rồi à?"
"Được phu nhân thiết kế cho đấy."
Ngay gần lối vào sòng bạc, nhân tiện dịp nên Momiji đã diện trang phục dạ hội cho mọi người xem. Cô chỉ thay nhanh ở góc hành lang thôi, nhưng đây là bộ đồ mặc khi đi xem kịch ở đại nhà hát.
Chính vì thế, đối với sòng bạc thì có lẽ nó hơi trang nhã một chút, nhưng cũng có những tiểu thư nhà giàu đến đây chơi nên trông không đến mức lạc lõng.
"Thế nào nào."
"Biến chất rồi."
"Biến thành người khác luôn rồi á!?"
"Phụ nữ tụi tôi nhờ trang điểm mà muốn biến thành ai chẳng được."
Đúng như dự đoán, cô đã khiến họ ngạc nhiên, và Momiji rất hài lòng.
Nhưng phản ứng của Raian lại vượt ngoài dự liệu.
"Tớ ấy, cực kỳ yếu lòng trước kiểu chênh lệch này luôn đấy—! Á à, dễ thương quá đi—! Momiji-tan làm vẻ mặt kiêu kỳ đáng yêu quá đi mất!"
"Momiji-tan..."
"Không, tỉnh lại đi mấy cậu."
"Không phải cậu đến đây để gặp thỏ ngọc à."
"Hay là mặc lại đồ cũ nhỉ..."
Momiji ngay lập tức quay trở lại phong cách nhà thám hiểm chỉ trong một nốt nhạc.
Cứ thấy tiếc nuối thế nào ấy.
Cô miễn cưỡng lôi kéo Raian đang suy sụp lết vào trong hội trường. Cô dùng tiền mua xu chơi sòng bạc để làm phí vào cửa.
Cô nghe giải thích sơ lược tại quầy lễ tân và kiểm tra danh sách phần thưởng. Vì chưa nghe về những món khác ngoài giải đặc biệt, nên cô vừa xem vừa thấy có chút thú vị.
"Cả đồ đạc cũng có nữa kìa. Ờm, nhưng mà chưa xây nhà thì chưa dùng đến đâu."
"Nhà thì bọn tớ chưa chuẩn bị sẵn rồi."
"Vũ khí và giáp cũng phong phú thật đấy."
Nhưng mà đúng là một dàn sản phẩm khiến người ta nghĩ thôi khỏi cần. Không phải là đồ yếu, nhưng không phải thứ chỉ số mà Momiji đang muốn.
"Phụ kiện thì có kèm kỹ năng à. Toàn kỹ năng chưa từng thấy ở cửa hàng bao giờ."
「Vì để kích hoạt được kỹ năng hiếm thì cần đến nguyên liệu hiếm mà」
Nhân viên hướng dẫn trông giống một quý ông trung niên lịch thiệp ở quầy lễ tân đáp lại một cách vô cùng hiển nhiên. Ý anh ta hẳn là tất cả phần thưởng ở đây đều là hàng hiếm.
「Điểm của đấu trường có cộng dồn hay đổi chác gì được không?」
「Dạ được, nhưng xin quý khách vui lòng lưu ý là tỷ giá quy đổi sẽ hơi thấp một chút」
Đối với Momiji, người dự định sẽ tập trung chơi ở đấu trường, thì việc điểm của sòng bạc không bị lãng phí khiến sự sụt giảm đôi chút chẳng khác nào sai số cả.
Nghĩ vậy, cô liền cảm thấy có chút hứng thú muốn thử la cà ở sòng bạc một chút.
Nhóm Raiami, những người đã quen lui tới đây, đang chơi ở gần đó trước nên Momiji cũng nhập bọn với họ. Trông có vẻ như họ đang chơi roulette.
「Ồ—, mọi người chơi thận trọng hơn tớ tưởng đấy chứ」
「Mấy cái này ngoài kiểu cược hai cửa ra thì đời nào trúng được」
「Còn slot game thì đúng là con quái vật nuốt chửng xu với tốc độ chóng mặt」
「Kiếm chút lời từ xu ở đây, rồi chơi poker các thứ xong là vừa đẹp」
Xong ở đây có nghĩa là hết sạch xu và không thể chơi tiếp được nữa.
Không biết cái vòng lặp đó có thực sự cuốn hút đến mức nghiện ngập hay không.
「Cậu có muốn thử cầm Gậy Đạo Tôn May Mắn này không?」
「Ể, không phải cậu đã nộp nó trong nhiệm vụ rồi à?」
「Hôm xuất phát tớ đã có một trận chiến chia tay, và hắn ta tặng thêm cây thứ hai để làm quà tiễn biệt. Tên đó là boss khu vực kết bạn được với tớ ở thế giới này đấy」
Dù hơi thất vọng về chú chim quái dị đó, nhưng bản thân trận chiến rất vui nên cô đã xí xóa cho qua chuyện.
「Cái đó làm tăng độ may mắn hả?」
「Làm gì có chỉ số luck (may mắn) nào chứ」
「Nhưng chắc là có dữ liệu ẩn đấy」
「Không, item hiếm rơi ra từ boss khu vực thì đúng là hiếm thật, ý tớ là chỉ cần cầm trên tay thôi cũng thấy như được ban phước rồi」
Momiji vẫn giữ quyền sở hữu nhưng thay đổi cài đặt để người thứ ba cũng có thể chạm vào rồi đưa ra. Đó vừa là biện pháp chống trộm, vừa để việc mua bán vật phẩm diễn ra thuận lợi hơn.
Một người cầm lấy nó lên, trầm trồ thán sát vì nó thực sự có sáu góc, rồi ngắm nghía xung quanh và vung thử.
「Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tụi mình được cầm vũ khí hiếm của boss khu vực đấy!?」
「Cảm giác cứ là đồ hiếm thì thế nào cũng mang lại điềm lành, tớ bắt đầu hiểu ra rồi đấy」
「Chỉ là vấn đề tâm lý thôi chứ gì—? Nhưng cậu không thấy nó hợp với tớ à?」
「Không thấy hợp tẹo nào」
「Cậu chỉ muốn cầm cho oai thôi chứ gì」
Mấy người bọn họ làm ồn đến mức thu hút cả sự chú ý của đám NPC, nhưng vì không làm phiền đến trò chơi nên nhân viên không hề bay tới nhắc nhở.
Bỏ qua chuyện ơn huệ của chiếc gậy đạo tặc, Momiji gặp vận may của người mới hoặc chỉ trúng mấy vặt nhỏ nên thắng khá nhiều, số xu cũng nhỉnh lên một chút.
Xem ra roulette cũng có những ngày vận xui đeo bám khiến xu cứ thế trôi đi.
「Nhưng mà cái hôm xịt liền 10 ván liên tiếp, chắc lúc đó cậu tuyệt vọng buông xuôi luôn quá nhỉ」
「Lúc đó tớ chỉ muốn hỏi là mấy cậu cố tình đánh trượt đấy à」
「Làm tớ cười bể bụng luôn ấy」
Momiji cũng rất muốn được tận mắt chứng kiến cảnh đó.
Sau đó, ngoài poker ra thì vẫn còn vài trò chơi bài khác nên cô đã thử thêm mấy trò nữa, nhưng kết quả là tất cả đều đồng lòng nướng sạch xu rồi giải tán.
Qua đó, cô đã hiểu thấu đáo rằng việc kiếm xu ở đây là điều hoàn toàn bất khả thi.
Truyện liên quan
Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~
Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...