Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 55: Lần chơi thứ 55: Ruruye
Thành phần hoàng gia của vương quốc Brozest bao gồm quốc vương, vương phi, đệ nhất vương tử và đệ nhị vương chúa.
Đệ nhất vương chúa chỉ là đã đi lấy chồng. Xem chừng vẫn còn những người khác mang dòng máu vương tộc, nhưng với một kẻ ngoại đạo như Momiji thì chỉ cần biết đến chừng đó là đủ.
Cô đã trổ tài biểu diễn Lưu Tinh trước bốn người hoàng gia đó, đặc biệt là vị vương chúa cứ liên tục reo hò thích thú: "Dễ thương quá", "Đáng yêu quá".
Nhân tiện, vì quốc vương cứ làm ầm lên đòi "Muốn có" với "Nhường lại cho trẫm" con Nguyệt Nha được triệu hồi, nên nó đã bị Lưu Tinh ghét cay ghét đắng.
Gác lại chuyện của quốc vương sang một bên, vì đó chỉ là một phản ứng thông thường và mọi chuyện kết thúc mà không phát sinh rắc rối nào nên Momiji đã thở phào nhẹ nhõm.
"Vấn đề không phải ở chỗ đó."
"Cuối cùng là có chuyện xảy ra à?"
"Không có xảy ra, chỉ là tớ biết được một sự thật chấn động thôi! Dù rằng nó rất nổi tiếng ở thế giới này!"
Vài ngày sau chuyến thăm lâu đài, vì bị Tagu cất lời hỏi "Thế nào rồi?", nên cả hai đang ngồi trên chiếc ghế dài ở quảng trường trước võ đài để trò chuyện.
Hôm nay trên tay cả hai người đều cầm một xiên thịt gà nướng.
"Đội trưởng lại là một cao thủ hạng S..."
"Tên đẹp trai vô dụng đó á?!... Không, ở độ tuổi trẻ như vậy mà đã làm đội trưởng. Chắc chắn rất mạnh nhỉ."
"Hơn thế nữa, ở vương quốc này còn có một vị đại nhân siêu phàm hạng SS..."
"Một cao thủ thực thụ, người mà trên thế giới chỉ có 10 người!"
Đó là một kỵ sĩ rồng thực thụ, kẻ đang thuần hóa một con ma thú mang tên Thủy Long.
Lloyd, đội trưởng Đội Kỵ sĩ Thủy Long. Đó là tên của vị kỵ sĩ mạnh nhất đại vương quốc này.
"Hơn nữa, người đó đẹp trai tuyệt mỹ đến mức khiến đội trưởng trông chỉ như một nhân vật quần chúng. Thông số quá mức hoàn hảo."
"Đội trưởng là nhân vật quần chúng."
"Đã ở độ tuổi 30 và đã có vợ con, vợ lại còn là cựu đệ nhất vương chúa nữa. Quá mức hoàn hảo không có lấy một điểm yếu."
Không biết là ai đã phóng đại mọi chuyện lên đến mức đó.
Cảm giác như mọi thứ đã bị thổi phồng quá đà.
"Vương phi thì là một mỹ ma nữ, vương tử và vương chúa thì là mỹ thiếu niên và mỹ thiếu nữ. Thế nhưng tất cả đều bị lu mờ."
"Đối thủ của họ quá tệ mà."
Dù còn rất nhiều điểm đáng chú ý khác như lâu đài với bức tường trắng mái xanh rất đẹp, khu vườn rộng lớn ngập tràn hoa lá rực rỡ, nhưng tất cả đều không thể sánh bằng sức ảnh hưởng của hạng SS.
Vương đô cũng là một nơi vô cùng hoa lệ.
"Và rồi, ừm, có một kỵ sĩ bình thường thuộc hạng A, cũng lại là một kỵ sĩ mỹ nam."
"Cậu gặp bao nhiêu kẻ đẹp trai ở đó thế hả."
"Đúng là có rất nhiều kẻ đẹp trai, nhưng mức độ phải đem ra làm chủ đề thì chỉ có đến đây thôi. Chuyện là thế này, đó là một mỹ nam có cảm giác không bằng kẻ mạnh nhất vương quốc, nhưng vì đội trưởng cứ đẩy việc bắt tớ đưa cậu ta về, nên tớ đành phải chịu trận để cậu ta hộ tống từ lâu đài đến thần điện."
"Tính cách cậu ta tệ lắm à?"
"Cậu ta là một kẻ cứng nhắc và cực kỳ nghiêm túc cơ. Vấn đề không nằm ở bản thân cậu ta."
Momiji nhớ lại và cảm thấy chán nản.
Đó là khoảnh khắc ngay sau khi tên nghiêm túc đó để lại câu chào "Vậy xin hãy cẩn thận" rồi rời đi.
"Vừa nói kiểu 'Hai người có quan hệ thế nào thế hả—' vừa bu lại lũ con gái tự nhận là fan hay gì đó của tên nghiêm túc ấy, chúng tra hỏi tớ đủ điều! Hơn nữa lại còn kéo đến ngày một đông, chẳng có chút kẽ hở nào để trốn thoát cả! Sao mà lắm kẻ hâm mộ thế chứ! Chia bớt cho đội trưởng đi chứ lị!"
"Trò này chẳng khác nào phim kinh dị cả...?"
"Thà là phim kinh dị còn hơn ấy!"
Hóa ra Sieg, cái tên nghiêm túc đó, dường như là kỵ sĩ được các cô gái săn đón nhiều nhất ở vương đô.
Bởi vì kẻ mạnh nhất vương quốc đã có vợ con rồi mà.
"Chẳng lẽ đó là nhân vật dành cho người chơi nữ à? Vương đô đó được thiết lập là một thị trấn để tận hưởng game otome sao?"
"Cậu có thể tận hưởng nổi trong hoàn cảnh đó à?"
"Sức chịu đựng của những người yêu thích game otome lại ở một tầm khác hay sao ấy... Hoặc là phụ nữ thật đáng sợ..."
Chỉ cần là vì người mình ái mộ, cô có cảm giác mình có thể chiến đấu đến cùng ở cái thị trấn đó. Momiji thà ở võ đài còn hơn.
"À, đừng có đi hỏi những người như thế xem họ nghĩ gì về đội trưởng đấy nhé. Cậu chắc chắn sẽ cảm thấy bi thương cho mà xem."
"Tớ không đời nào đi hỏi đâu..."
Nghĩ lại thì, cô chợt nhận ra đội trưởng ngày càng ế ẩm hơn.
"Không biết có thị trấn game galgame nào ở đâu đó không nhỉ."
"Đàn ông là sinh vật có những hành động trực diện hơn đấy. Nghe chừng có vẻ máu chảy thành sông ấy chứ..."
"Quả đúng là vậy..."
Cuộc chiến giữa những người đàn ông xoay quanh mỹ nhân.
Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến nơi đó trở thành thành phố số một mà cô không muốn đặt chân đến rồi.
Momiji và Lưu Tinh, những kẻ đã tích lũy kha khá chiến thắng, giờ đây thỉnh thoảng đã có thể bước ra sân đấu chính.
Tuy nhiên, vì số điểm vẫn còn quá xa so với phần thưởng giá trị là tấm bảng dịch chuyển, nên họ thấu sắc nỗi lòng của những người chơi cứ cằn nhằn rằng ban quản lý vốn chẳng có ý định cho họ đổi thưởng.
"Nếu cứ cày cuốc ngoài đời thực khoảng một năm, khéo mới đổi được ấy chứ nhỉ?"
"Ở đây vui thật đấy, nhưng tớ bắt đầu thấy thèm cày cấp rồi. Rougai từng nói là nếu có cấp độ khoảng 50 thì có lẽ sẽ lên được hạng A đấy."
"Vui thật. Tớ cũng muốn đấu đơn nữa. Nhưng mà cày cấp với thăng hạng thì..."
Vì Tagu đã có vẻ muốn lên đường, Momiji cũng ngẫm nghĩ xem mình nên làm gì. Cô đã trở nên thân thiết với những người chơi suốt ngày vùi đầu vào võ đài, cảm giác sống ở đây cũng rất thoải mái.
Nhưng cô không hề có ý định sống ở đây trọn một năm.
"Phải rồi. Vương quốc này cũng có biển thích hợp để cày cấp đúng không nhỉ. Tớ nhớ mang máng là tầm cấp 50 là có thể khế ước với kỵ thú biển rồi!"
"Kỵ thú biển á. Suýt nữa thì quên mất..."
Momiji cũng vừa mới nhớ ra chuyện đó.
"Tớ nhớ họ nói vị trí là vùng biển lân cận của hòn đảo lớn thứ hai, có một cuộc đại phiêu lưu ngoài biển khơi thì có vẻ cũng tuyệt đấy."
"Nhắc mới nhớ, không phải cậu nên đi tìm mấy nhiệm vụ giới hạn cho Triệu Hồi Sĩ sao? Trên bảng thông tin không có thêm tin tức gì à?"
"Ừm. Quên mất tiêu..."
Bởi vì cô là người sử dụng song kiếm dưới cái mác Triệu Hồi Sĩ nên cứ thế lơ đễnh quên mất. Với lại võ đài quá đỗi thú vị mà.
Thành phố R'lyeh nơi có võ đài cũng tồn tại các cơ sở như Hiệp hội Mạo hiểm giả và Thần điện, thế nên cả hai quyết định trước tiên sẽ đi điều tra thử.
Họ đến Hiệp hội, tra cứu từ đầu đến chí cuối về vùng xung quanh hòn đảo tại phòng tài liệu ở tầng 2, bao gồm các hầm ngục, trùm khu vực và cấp độ khuyến nghị của ma thú xuất hiện.
Cảm giác chung là khu vực này có cấp độ khá cao.
"Ồ, hầm ngục này có cấp độ khuyến nghị là 45. Trông có vẻ ổn phết nhỉ?"
"Hơn nữa đây hình như là nơi có cấp độ thấp nhất ở quanh đây rồi."
Nếu cày cấp trên hòn đảo này, có lẽ họ cũng có thể hướng tới mốc cấp độ 50.
"Được rồi, vừa cày cấp vừa lui tới võ đài! Còn gì tuyệt vời hơn thế nữa chứ!"
「Có vẻ như chúng ta sắp định cư vĩnh viễn ở đây rồi nhỉ」
「Tag đang định đi du lịch ở đâu thế?」
「Tất nhiên là cày cấp ở đây rồi chứ sao!」
Tôi đành nuốtn lấy câu "Cuối cùng thì cậu cũng thuộc phe định cư vĩnh viễn à" xuống bụng. Vì bọn tôi cùng một loại với nhau mà.
「Nhưng mà có vẻ vất vả để lấy lại cảm giác chiến đấu dưới nước nhỉ」
「Vẫn đỡ hơn cái hồi phải mò mẫm từ đầu. Gì chứ, bảo là phải đọc sóng ấy hả」
「Là lời khuyên mà anh chàng mặc quân phục đã cho tớ đấy. Nhắc mới nhớ, vị quân nhân đó cũng khá là đẹp trai đấy chứ」
Tôi có nhận thức được là đẹp trai thật, nhưng vì không có hứng thú nên chẳng bận tâm. Lại chẳng có đứa bạn nữ game thủ nào để mà cùng vui mừng về chủ đề trai đẹp cả.
「...Hả! Bạn bè là nữ game thủ của mình cho đến giờ vẫn là con số không tròn trĩnh ư!?」
「Ở đây, dù có người chơi thì toàn là con trai không...」
「Tại sao tỷ lệ nam giới lại đạt mức 100% đáng sợ thế này chứ! Nếu là một cô gái thích chiến đấu thì chắc chúng ta đã hợp cạ rồi!」
Cũng một phần là vì tổng số lượng người chơi quá ít. Ngoài đấu trường ra thì còn rất nhiều nơi vui vẻ khác, nên có lẽ họ đã tản mác đi mất rồi.
Tiện thể thì khoảng 3000 người chắc đang trong quá trình chịu phạt thanh tẩy.
「Sao lúc đó mình lại không kết bạn với mấy cô bé đầu bếp ở Vista, những người đã nói là định chuyên tâm làm bánh ngọt cơ chứ... Dù đó là những người chơi an toàn, từng nói là đã đặt chỗ cho cửa hàng ở khu đắc địa cơ mà...!」
「An toàn là thế nào」
「Không hề có chút hơi hướng của Mục Giới」
Đó là điểm quan trọng của Momiji.
Bọn đàn ông thì không cần phải bận tâm, hơn nữa vì thế nên cũng dễ nói chuyện hơn một chút.
「Vương đô của đất nước này là Brom đúng không? Ở đó không có hơi hướng của cái gọi là Fukai sao?」
「Thiên đường trai đẹp...」
Không phải game thiếu nữ mà lại là hướng đó á!? Momiji run rẩy.
「Tớ nghĩ là có khả năng đó đấy. Sáng sợ quá...!」
「Vất vả ghê taー」
Tag cứ nói cứ như chuyện của người ngoài ấy, nhưng tôi rất muốn nói "Cậu cũng là mục tiêu của bọn chúng đấy!" mà lại chẳng thể thốt nên lời.
Vì giải thích lười lắm.
Truyện liên quan
Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~
Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...