Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 45: Lần chơi thứ 45: Đô thị mê cung Barowa
Momiji, Tagu và Rougai đã khiêu chiến thủ lĩnh tầng năm!
Momiji và Tagu và Rougai đã thua thủ lĩnh tầng năm!
──Nhưng không có dòng thông báo nào như vậy hiện lên, cả ba người chỉ lặng lẽ quay về thị trấn để chuẩn bị tái chiến.
Chắc là phải xem xét lại từ những việc có thể làm được rồi.
"Chỉ mang phụ kiện hô hấp dưới nước không có chút tác dụng nào, đúng là khinh địch quá mà."
"Đồ trang sức, nhóc thực sự không mang theo gì cả hở."
"Đúng vậy, trước tiên phải tới cửa hàng mua trang sức đã... Ấy? Mình quên mất gì rồi sao?"
"Nếu nói về trang sức thì…… Nhiệm vụー!"
"Ra thếー!"
"Hừm. Pha thu cờ hiệu thật xuất sắc."
Rougai cười một mình, nhưng Momiji và Tagu, những người đã quên sạch sành sanh trong lúc thám hiểm hầm ngục, chẳng tìm được lời nào để đáp lại.
Đầu tiên có lẽ họ nên tự ý thức được việc mình rất hay quên. Dù rằng họ sẽ quên ngay cả điều đó.
Nếu còn nhớ được thì tức là chưa quên rồi! (Chân lý)
"Làm sao đây? Trang sức nhận từ nhiệm vụ có hữu dụng không?"
"Dù có đính kèm kỹ năng hiếm, nhưng ta nghĩ lần này không có món nào hữu ích đâu."
"Đồ được cho miễn phí mà lỵ."
"Nếu ghi vào ghi chú, liệu tương lai tôi có nhớ ra được không nhỉ?"
"Cậu cứ viết đầy đủ ra, đừng có tóm tắt. Rằng hãy nhận nhiệm vụ đặc biệt ở Công hội để lấy trang sức ấy."
"Có dài đến mức phải tóm tắt đâu chứ."
Momiji vừa nói vừa ghi chú lại.
"Còn nữa, ừm, tương lai tôi không biết khi nào mới nhớ ra sự tồn tại của tờ ghi chú đây..."
"Chuẩn luôn."
Đã mất công ghi chú rồi mà lại chẳng có thói quen xem lại. Ý nghĩa của việc ghi chú đâu rồi chứ.
Thế là, theo đúng dự định ban đầu, họ tiến thẳng đến cửa hàng trang sức.
Người chế tạo trang sức là thợ kim hoàn, nhưng thợ mộc cũng có thể làm ra một vài món. Vì dẫu sao cũng trùng lặp, nên tìm đến thợ kim hoàn vẫn là nhanh gọn nhất.
Cửa hàng của NPC cũng được đấy, nhưng cả ba quyết định kiểm tra hàng do người chơi tự chế tạo trước đã.
Bắt buộc phải trò chuyện tránh chạm đến vụ việc kia, nhưng chắc là sẽ ổn thôi.
Họ dạo quanh các quầy hàng và hàng quán ngoài trời ở quảng trường trước hầm ngục. Cửa hàng NPC cũng có bày bán, nhưng toàn là đồ dành cho mạo hiểm giả.
"Cũng có nhiều người bày bán nguyên liệu nhỉ."
"Chắc là vì giới sản xuất cũng tụ tập lại đây mà."
Đông đảo giới sản xuất nhắm đến nguyên liệu hầm ngục. Việc có kiếm được lời hay không thì tùy thuộc vào bản lĩnh mỗi người.
Chắc là quanh vùng kia, vừa nhắm chừng vừa tiến lại gần sạp hàng, họ nghe thấy đoạn trò chuyện giữa hai người giữ sạp hàng cạnh nhau.
"Quả nhiên đại lộ phía Nam mới là chân ái nhỉ."
"Gần công hội các thứ chắc là khu chiến tranh khốc liệt, nhưng mà chiếm được thì lời to, đây là lúc phải tung hết sức rồi đấy."
Tại sao lại đúng lúc này mà lại bàn chủ đề đó chứー!? Cả ba thầm nghĩ, đành lướt qua.
"À, tớ có chuyện muốn hỏi thợ thuộc da."
"Ầy, đợi một lát cũng được mà."
"Tôi không dùng áo giáp da nên không rành lắm."
"Phái áo giáp kim loại toàn thân ha."
"Ta thì một phần làm bằng đồ da. Dù chủ yếu là nhờ thợ may chế tạo hơn."
Trang bị cũng có nhiều loại và tùy theo sở thích.
Momiji thuộc phái trang bị nhẹ.
Tại sạp của một thợ thuộc da ở gần đó, Momiji hỏi về hiệu quả khi sử dụng nguyên liệu thủ lĩnh để làm trang bị. Sức mạnh không được ban phuộc như vũ khí, nhưng nghe nói sẽ có các đặc tính như kháng thuộc tính ○.
"Nếu là loại có thuộc tính thì quái thường cũng có, nhưng thủ lĩnh sẽ cho hiệu quả lớn hơn. Ví dụ như thủ lĩnh tầng năm của hầm ngục này, dùng nguyên liệu Chúa tể khu rừng sẽ có hiệu quả cộng dồn vào phòng thủ vật lý, nên giảm được lượng sát thương nhận phải khá nhiều, đang rất được ưa chuộng đấy."
"Người bạn chí cốt của tôi, chẳng phải quá mức ưu tú rồi sao!?"
"Đi hỏi thợ may đi."
"Tôi đi chỗ thợ rèn đây."
Với thông tin bất ngờ, Rougai và Tagu lủi thủi tản ra.
Nếu thiếu nguyên liệu thì chia cho họ vậy, Momiji tiễn đưa bằng ánh mắt.
"Thủ lĩnh tầng năm là Minotaur đúng không nhỉ. Không dùng phép thuật nhỉ."
"Nghe nói vậy. Dù đúng là kinh điển thật."
"Thông tin bây giờ nổi tiếng lắm trên bảng tin hả?"
"Mấy kẻ chủ ngữ to tát đang làm âmm ĩ trên bảng tin toàn đổ xô ra biển, rồi vẫn đang la oai oái vì không thể cử động bình thường dưới nước, nên tớ nghĩ số người đến đây vẫn còn ít lắm. Có người đăng bài rồi, nhưng cứ thế trôi đi mà phản ứng thì nhạt thếch."
Thợ thuộc da ở đây hình như cũng chỉ nghe từ những người bạn dự định sẽ cùng lập bang hội. Mang bản tính thương nhân nên việc thu thập thông tin trên bảng tin đối với họ giống như sở thích vậy.
Đúng là có kiểu người như thế nhỉ, Momiji thầm gật đầu.
"Cậu có rành thông tin công lược (phá đảo) hầm ngục không?"
"Dường như đám chuyên phá đảo không đăng bài lên bảng tin đâu, nên vẫn chỉ đang ở mức tin đồn thôi. Xem ra số người có thể vượt qua tầng năm vẫn còn ít lắm."
Dù vẫn đang ở giai đoạn có khả năng là tin vịt, nhưng việc thủ lĩnh là Minotaur và hiệu quả từ nguyên liệu Chúa tể khu rừng là thứ không thể chối cãi. Độ tin cậy chắc là cao.
"Nếu làm trang bị cho 5 chỗ, cần bao nhiêu nguyên liệu thủ lĩnh?"
"Số lượng khá lớn đấy nhé."
Số nguyên liệu được đưa ra khiến kho dự trữ của Momiji vốn đã khủng cũng phải giảm đi một nửa, nhưng về lại Anthem thì sẽ lại được cho thôi. Không có gì phải tiếc nuối cả.
Còn người thợ thuộc da, sau khi nhìn thấy đống nguyên liệu chất đống thì há hốc miệng "Hả!?" rồi đứng sững người một lúc.
Hồi xưa thường hay xảy ra rắc rối như thợ thủ công ẵm luôn nguyên liệu được giao, hoặc làm ra món đồ khác với yêu cầu.
MMO hiện tại hầu hết các phần mềm đều áp dụng hệ thống đối phó, nên những vụ cãi vã kiểu đó rất hiếm.
Dù rằng những kẻ nhắm vào sơ hở của hệ thống thì vẫn chưa tuyệt chủng.
Momiji kiểm tra đơn đặt hàng mà người chơi thợ thủ công đưa ra──nói là vậy nhưng thực chất là một cửa sổ hologram──rồi đồng ý với nội dung đặt hàng. Chỉ cần số lượng nguyên liệu đã giao và tên trang bị dự định chế tạo là chính xác, thì hiếm khi xảy ra rắc rối lắm.
"Xác nhận lại với cậu nhé, nếu là nguyên liệu Chúa tể khu rừng thì phòng thủ phép thuật gần như không có đâu, chú ý điểm đó đấy."
"Rõ rồi. Đối thủ kiểu thủ lĩnh thuộc dạng né được điểm yếu thì đương nhiên là mạnh rồi."
"Đối đầu với kẻ không dùng phép thuật thì chắc chắn là mạnh."
Hình như khá thường xuyên xảy ra trường hợp khách hàng không xem kỹ tính năng rồi phàn nàn kiểu "Không giống như mình nghĩ!", nên người thợ đang cố gắng dặn dò lại cho chắc chắn.
Hắn cũng chẳng thể ngăn được những rắc rối do mấy tên ngốc gây ra. Dẫu cho đó là gieo gió gặt bão đi nữa.
Đặc biệt là những món trang bị có chỉ số cực đoan có thể trở thành bất lợi, nghe bảo chúng rất nguy hiểm.
Đang trò chuyện như thế, Momiji bèn hỏi ngược lại liệu có loại phòng khiên nào chuyên hóa kháng phép không, thì Tagu và Rougai quay lại.
Ừ thì, về phần nguyên liệu ấy mà...
Bởi vì nó gần như là thứ bắt buộc để đánh boss, nên đương nhiên là tôi sẽ bán rồi.
Lão đây thì muốn làm giày da và găng tay.
Tagu và Rougai có vẻ đã mang theo nguyên liệu cho ba chỗ, nếu vẫn còn thừa thì họ muốn làm luôn cho hai chỗ còn lại.
Có cảm giác thợ thuộc da đã phải cạn lời thốt lên "Vẫn còn nữa á!?", nhưng Momiji vẫn bán số lượng cần thiết cho hai người họ.
Quả nhiên đáy kho cũng đã sắp cạn.
Tagu cười tươi rói nói "Cảm ơn nhé" rồi chạy ù đến chỗ thợ rèn, còn Rougai thì đang đặt hàng thợ thuộc da.
Nhưng mà, lão già đây cứ nghĩ mãi mà không ngờ có ngày lại được trang bị toàn thân bằng đồ do chính chủ nhân làm đấy.
Quan trọng là lượng sát thương nhận vào sẽ giảm đi được bao nhiêu nhỉ. Hay là chúng ta cứ thám hiểm bên ngoài thành cho đến khi gom đủ bộ giáp đi?
Ý kiến hay đấy chứ.
Chẳng mấy chốc Rougai cũng đặt hàng xong, Tagu bước trở về với tâm trạng vô cùng vui vẻ. Cậu ta vui mừng như một đứa trẻ vì được thợ chế tác top đầu có cấp độ cao làm đồ cho. Dù tôi chẳng biết tuổi thật của người chơi bên trong là bao nhiêu.
Bọn mình vừa bàn là sẽ đi thám hiểm ngoài thành, thế còn phụ kiện thì để dịp khác à?
...À, làm xong giáp, khiêu chiến boss, nếu thấy vẫn chưa đủ thì hẵng tính cũng được.
Nói cũng phải nhỉ.
Chắc chủ đề đó đã khép lại rồi, nhưng tiệm thợ kim hoàn đúng là khó bước chân vào thật.
Tốt nhất vẫn là có thể vượt qua mà không cần chuẩn bị phụ kiện.
Tiền thì bọn mình vẫn còn dư dả mà nhỉ.
Tất cả là nhờ bông hoa dạ hương đấy chứ.
Khoản chi tiêu vô ích thì càng ít càng tốt.
Thế là họ thống nhất gác lại chuyện phụ kiện vào dịp khác. Chỉ là tôi có cảm giác cái gọi là dịp khác ấy sẽ chẳng bao giờ đến do cứ mãi quên mất thôi.
Truyện liên quan
Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~
Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...