Ký Sự Chơi Vrmmo Lề Mề - Chương 54: Lần chơi thứ 54: Ruruye
"Thấy bọn tôi thăng lên hạng B, một người chơi dường như sực nhớ ra nhiệm vụ thăng hạng nên đã hỏi cô tiếp tân. Bằng điều kiện để lên hạng A là gì. Thế rồi cô ấy mỉm cười gián tiếp tuyên án 'Ngoại trừ S và SS, những phiêu lưu giả ở cấp bậc cao nhất đòi hỏi phải có một độ tin cậy nhất định', khiến họ rốt cuộc đành phải chấp nhận thực tế rằng tiến trình đã không thể tiếp tục nữa."
Thông tin về chuyển biến mới đã tới từ Raian. Rằng phe chinh phạt đã phải quỳ gối trước NPC.
Những kẻ bám đuôi phe chinh phạt hình như cũng đã bỏ cuộc.
Chuyện tự mình giải quyết xong xuôi, khiến Momiji và Tag có cảm giác như thể mình vừa lo lắng hão huyền và bị hớ.
"Lại thêm việc Thánh Nữ (cười) xuất hiện ở đó làm hiện trường trở nên vô cùng hỗn loạn"
Cả hai quyết định lờ đi dòng tái bút ấy.
"Hạng A sao. Tôi bị kẹt ở cấp 40 rồi nên chắc thời gian tới là bất khả thi."
"Lúc giao tranh với cậu bạn Tên Trộm Quái Chiêu tôi có lên cấp 41, nhưng cũng đồng cảnh ngộ."
"Cậu đang đứng bên phải tôi mà, những lúc thế này không phải nên nói là đồng cảnh tả sao?"
"Nói vậy chẳng khác nào tôi là kẻ không phân biệt nổi trái phải ấy! Đáng xấu hổ quá!"
Hai người vừa cãi cự mấy chuyện tào lao vừa bước đi trên hành lang đấu trường, thì ngay phía trước, một gã đàn ông đang tựa lưng vào tường làm dáng vẻ ta đây cool ngầu đứng chờ sẵn.
Đó là một thanh niên trẻ tầm giữa hoặc cuối độ tuổi đôi mươi. Diện mạo không tồi nhưng lại bốc ra cái khí chất của một gã không bao giờ đào hoa.
"Em có phải là người lập giao ước với Ngân Lang không. Chíu chíu."
"...Này Tag. Gã kia đang diễn hài, đang bắt trend, hay là đang làm thật đấy."
"Phân vân chẳng biết có nên cười hay không luôn."
Gã đàn ông bắt chuyện làm bọn họ rơi vào thế khó xử.
Nhưng vì nhắc đến Ngân Lang nên chắc chắn là đang nói với Momiji rồi.
"Ơ, sao thế!? Con gái đứa nào chẳng thích kiểu này!?"
"Ngay từ đoạn anh định đối xử với tôi như con gái là thấy sai sai rồi đấy."
"Nếu đã xem trận đấu thì anh nên nhận ra là dắt theo một con chó cưng tới đây sẽ tạo được thiện cảm tốt hơn đấy."
"Dắt chó theo thì tôi tha thứ cho nhé!"
Momiji tuy cũng thích sói nhưng lại thuộc phe cuồng chó.
Nếu là người cùng phe cuồng chó thì cuộc trò chuyện hẳn sẽ xôm xao hơn.
Gã đàn ông ôm đầu thốt lên "Ê~!?", rồi có lẽ muốn giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra, gã lại lấy lại khuôn mặt cùng tư thế làm màu ban nãy.
"Chủ nhân của tôi rất muốn nhìn thấy Ngân Lang huyền thoại. Không biết em có thể đi cùng một chuyến không?"
"Muốn thấy thì tới mà xem thi đấu ấy. Mặc kệ là quý tộc phương nào."
"Màn rủ rê vừa rồi là tuyệt chiêu tán gái kinh điển đấy à. Nhìn tự tin phết."
"Ơ, cô để ý chỗ đó cơ à?"
"Không, chỉ là tôi tò mò xem có bao nhiêu đứa con gái sập bẫy cái trò đấy thôi."
Theo đánh giá của Momiji thì 100% là sẽ bị đá.
Có là cưa cẩm thì kịch bản cũng quá gượng gạo, diễn xuất thì quá đà.
Kiểu như, bộc lộ ra một aura thất bại vô cùng vi diệu. Dù vẻ ngoài trông cũng được.
Với lại không biết xu hướng của thế giới này thế nào, chứ cái gu đó cổ lỗ sĩ lắm rồi.
"S-Sai ở đâu chứ!? Con gái ai chẳng thích kiểu này!?"
"Chẳng qua mấy đứa con gái quanh anh bị dị biệt thôi chứ gì, ai mà biết được."
"Nói tới đào hoa thì, cái diễn viên nổi tiếng mà Momiji nhắc tới là gì ấy nhỉ."
"À, Ngài Valger."
Momiji cũng nhớ ra, vừa cẩn thận quan sát xung quanh vừa lấy ra cuốn sách ảnh. Dù mới chỉ giở qua loa nhưng cô đã nắm được nội dung bên trong rất giống với sách ảnh của idol ở thế giới thực.
"Người đàn ông đào hoa nhất thế giới!"
"Người hâm mộ của Valger sao~! Thế thì làm sao mà thắng nổi chứ~!"
Momiji không phải là fan, nhưng vì phiền phức nên cô quyết định không phủ nhận. Tag từ bên cạnh ghé mắt nhìn vào, trầm ồ thán phục đúng là idol có khác.
"Muốn học hỏi thì phải học kiểu này này."
"Bắt chước thiên tài diễn xuất làm sao được! Người thường làm sao mà làm nổi!"
"Tôi đâu có bảo anh bắt chước hoàn toàn đâu."
"Bắt chước cái thần thái thôi thì trông cũng đỡ hơn hiện tại rồi."
Bất đồng ngôn ngữ rồi, nhưng bản thân gã không thích thì thôi vậy. Dù sao cũng là người dưng nước dã.
"Sắp bắt đầu trận đấu rồi, chúng tôi đi được chưa?"
"Xong trận nhớ tới nghe chuyện đấy! Đừng có mà quên đấy!"
Dù rất muốn quên đi rồi về thẳng, nhưng khi chưa biết thế lực chống lưng đằng sau là ai mà làm vậy thì đúng là nước đi tồi.
Momiji đành miễn cưỡng gật đầu.
Vì không muốn đối phó một mình nên Momiji đã lôi xông xênh cả Tag cùng đến cửa hàng đã hẹn. Đối phương xem chừng cũng sửa sang tư thế sẵn sàng thuyết phục.
"Đù, Bá Vương kìa! Cho xin chữ ký với!"
"T-Tôi nữa!"
"......Lát nữa ta cho, giờ thì bàn chuyện chính đã nhỉ."
Vừa bước vào quán, bọn họ được nhân viên dẫn đến phòng riêng, nhưng không hiểu sao ngoài gã đàn ông ra thì Bá Vương cũng đang ngồi chờ ở đó.
Thay vì Bá Vương thì gã đàn ông đứng ra nhận lời, nhưng thấy Bá Vương im lặng gật đầu xác nhận nên nhóm Momiji cũng ngồi vào ghế.
Đầu tiên bọn họ xem menu, cả hai cùng gọi nước ép trái cây nhiệt đới. Momiji gọi vị xoài còn Tag gọi vị hỗn hợp.
"Trước tiên cho phép tôi tự giới thiệu. Tôi là Fred, Đoàn trưởng Đoàn Hiệp sĩ Thân vệ của Vương quốc Brozest này."
"Thân vệ, tức là công việc bảo vệ hoàng tộc sao?"
"Đúng vậy. Chủ nhân của tôi là người thuộc hoàng tộc. Không thể tự do đến đấu trường, lại càng không thể đến xem các trận đấu ở sảnh nhỏ được. Dù có cải trang đi vi hành thì cũng có giới hạn thôi."
Gã đàn ông không-đào-hoa giờ đổi tên thành Fred, cất lời giải thích một cách nghiêm túc như biến thành con người khác.
Chẳng biết là có ai bày mưu cho hay đây mới là bản chất thật, nhưng dáng vẻ lúc này của gã nhìn vô cùng xứng tầm với chức danh đang mang.
"Anh có ẩn tình gì sao? Kiểu như ra ngoài thì bắt buộc phải diễn vai gã đàn ông không đào hoa ấy."
"Rốt cuộc cô có nghe tôi nói không thế!?"
"Thì tôi tò mò chuyện đó hơn là chuyện của hoàng tộc mà."
"Chỉ là vào lâu đài một chút rồi trình diễn triệu hoán thú thôi đúng không? Nếu từ chối mà bị hoàng tộc ghét thì Momiji cũng chịu đi thôi đúng không."
"Đúng thế đúng thế. Thế nên tôi mới tò mò hoàn cảnh của đoàn trưởng."
Nếu ngay từ đầu giải thích rõ ràng thì Momiji cũng đâu có từ chối làm gì.
Chỉ tại giở trò mời mọc kỳ quặc nên cô mới sinh nghi thôi.
Được vị Bá Vương kiệm lời vỗ nhẹ lên vai, Fred gục mặt xuống bàn.
「Ồ, bảo là đối thủ là con gái thì cứ giao cho tôi, vậy mà lại khoác lác cho cố...!」
「Cái sự tự tin đó xuất phát từ đâu thế...」
「Suỵt! Lộ chuyện được hái hoa nhờ cái chức danh mất rồi!」
Quả nhiên chỉ toàn bầu không khí của một kẻ chẳng có duyên với phái nữ, thảo nào người được hoan nghênh lại chính là chức danh. Cảm giác đúng là như vậy.
「Ngay từ đầu, việc đối xử với một người phụ nữ suốt ngày chìm đắm trong các trận chiến ở đấu trường giống như mấy cô gái bình thường khác, chính là điểm thiếu hấp dẫn rồi đấy.」
「Chuẩn luôn. Mấy ả ở đó chắc toàn dùng chữ ký của Bá Vương để câu thôi, y như tôi vậy.」
「Mấy ả trong sòng bạc thì chắc câu bằng cách khoe mình giàu có nhỉ.」
「Toàn là mấy chị đại thực tế không hà, trong sòng bạc ấy.」
Dẫu gọi là phụ nữ nhưng cũng có đủ loại người.
「Hình như của đoàn trưởng chỉ là bản chất tự nhiên thôi, mà sao cũng được. Nếu đến lâu đài, tiền dịch chuyển phía các người sẽ lo đúng chứ? Đừng bảo là đi thuyền nhé? Nhưng mà tôi chưa đăng ký cổng dịch chuyển của vương đô.」
「Chuyện đó thì, nếu trở thành người đi cùng tôi, cô có thể đi cùng. Tiền dịch chuyển đương nhiên tôi sẽ trả. Nhưng nếu mọi chuyện được giải quyết gọn gàng thế này, thì ai đến mà chẳng giống nhau...?」
「Cô vừa nhận ra à...」
「Chỉ cần báo cáo thành công là được, quá trình thế nào chẳng phải không quan trọng sao.」
Có lẽ cậu ta đã gạt phăng đi những lời như "Đoàn trưởng không cần thiết phải thân chinh đi đâu" để rồi tự mình quyết định.
Bởi vì "ai cũng như nhau" cũng đồng nghĩa với việc "đoàn trưởng cũng thế", nên có khi cậu ta mới được giao phó trọng trách này.
Dù sự thật có thế nào đi nữa, Momiji cũng có kế hoạch riêng, nên cậu đã xác nhận lịch trình với Fred và ấn định ngày giờ. Dẫu rằng là được mời, nhưng người hoàng tộc chắc cũng có lịch bận rộn của riêng họ.
Sau đó, đúng như hứa hẹn, chữ ký của Bá Vương đã được trao tận tay, thế nên Tagu – kẻ chỉ biết ăn ké – cũng vô cùng vui mừng.
Về phần Momiji, hình như cậu sẽ nhận được một khoản tạ ơn nào đó từ hoàng gia, nên hãy cứ mong chờ đến ngày hôm đó thôi.
Chỉ là, chỉ cầu mong đừng có kẻ nào xuất hiện với cái kiểu ngạo mạn và đáng ghét là được.
Truyện liên quan
Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~
Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...