Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi! - Chương 6
Cô rời Hàn Quốc năm mười tám tuổi, và giờ đã bước sang tuổi hai mươi ba. Trải qua một phần tư cuộc đời ở Genève, Seo-ah dần thấy quen thuộc hơn với cuộc sống nơi đây.
Đúng là cô có nhớ những tiện nghi của văn minh hiện đại, nhưng cô hài lòng với năng lực và danh dự mình có được ở thế giới này. Chuyến hành trình cùng đoàn khai phá suốt ba năm rưỡi qua đã khiến cô trót yêu vẻ đẹp thiên nhiên của hành tinh mới mang tên Genève.
Trái lại, ký ức về quê hương trong cô cứ mờ nhạt dần. Ý nghĩ phải quay lại lớp mười hai để ôn thi đại học thật vô lý làm sao, khi mà thân xác cô đã trưởng thành nhưng bản thân lại chẳng cảm thấy mình gần hơn với thế giới người lớn chút nào.
Điều quan trọng nhất là Seo-ah chẳng còn người thân nào ở Trái Đất, cũng chẳng có bạn bè nào thực sự luyến lưu.
Nói cách khác, chẳng có mối tình cảm sâu đậm nào đủ sức níu kéo để cô bỏ lại thế giới mà mình đã dốc lòng bảo vệ suốt năm năm qua chỉ để trở về nơi mình từng sống.
"Tôi không muốn về...! Sao Đức Giáo hoàng lại tự cho là mình hiểu được cảm xúc của tôi cơchứ?"
"Năm xưa khi mới đến đây, con đã rất khó khăn để thích nghi với môi trường mới. Việc nhổ bỏ gốc rễ bây giờ tuy đau đớn, nhưng cuối cùng con sẽ tìm thấy hạnh phúc. Thế giới đó mới là nhà của con, là nơi con từng tha thiết mong về..."
"Có vẻ như ngài đã quên, nhưng tôi của hiện tại đã trưởng thành rồi. Tôi biết mình là ai, biết mình muốn gì, và tôi tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình...!"
"Chẳng phải con từng rất nhớ mẹ mình sao?"
"Mẹ tôi mất rồi, ngài biết rõ điều đó mà?"
"Và chẳng phải nơi bà ấy yên nghỉ cũng ở đó sao?"
"……"
"Seo-ah. Con từng là một tâm hồn yếu đuối chỉ muốn quay về ngay khoảnh khắc bị triệu hồi đến đây. Chẳng phải quê hương con có biết bao điều con hằng mong nhớ sao? Món lẩu cay đó, bánh macaron, bánh nhân kem, và cả... cái thứ gọi là tteokbokki nữa?"
Mấy cái đó toàn là đồ ăn thôi mà!
Seo-ah cảm thấy mình như sắp nổ tung.
Đúng là cô nhớ mẹ, nhưng mẹ cô đã trút hơi thở cuối cùng trước khi cô bị triệu hồi đến thế giới này. Sau quãng thời gian dài mẹ ốm đau rồi qua đời, Seo-ah đã trải qua những ngày tang tóc, và trong một ngày lòng tràn ngập cô đơn, cô đã khóc trên tầng thượng trường học rồi bất ngờ bị triệu hồi tới đây.
Khác với những gì Ephelinus lầm tưởng, chính quyết tâm vượt qua nỗi đau mất mát đó đã giúp Seo-ah thích nghi tốt hơn với cuộc sống ở thế giới này.
Dù vậy... cô không thể trách hoàn toàn quyết định của Ephelinus.
Khi mới đặt chân đến Genève, Seo-ah ở trong một tình trạng tồi tàn—cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nếu Ephelinus có hiểu sai điều gì, thì đó là việc nỗi đau và sự trầm cảm của cô không phải vì đến Genève, mà vì cô đã bị nuốt chửng bởi nỗi đau mất mẹ.
Sau khi mẹ qua đời, Seo-ah đã sống trong chìm đắm của nỗi buồn triền miên.
Peter, một giáo sĩ của Đế quốc Thánh điện từng đồng hành cùng cô trong chuyến khai phá, từng gợi ý rằng có lẽ Seo-ah bị triệu hồi đến thế giới này vì cô cảm thấy cô độc đến mức muốn chết đi.
Ephelinus đã thực hiện nghi lễ triệu hồi thánh nữ cho Genève theo lời tiên tri của thần Sol, nhằm tìm kiếm một đấng cứu thế cho Genève. Peter đoán rằng Ephelinus, người được coi là đại diện được thần lựa chọn, hẳn đã đặt ra những điều kiện đặc biệt cho đối tượng triệu hồi—chẳng hạn như một người ít vương vấn với thế giới của họ, hoặc chẳng còn mấy dây mơ rễ má.
Điều này có lẽ là để tránh sự tàn nhẫn khi chia cắt một ai đó khỏi gia đình êm ấm của họ.
Vậy nên...
"Mẹ của con, tiểu thư Seo-ah... Ta nhất định sẽ giúp con được gặp lại bà ấy. Bằng mọi giá, ta sẽ tìm cách đưa con trở về. Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi..."
Chứng kiến Seo-ah khóc mỗi đêm không lâu sau khi đến Genève, Ephelinus có lẽ đã cảm thấy hối hận về lựa chọn của mình, điều đó giải thích cho quyết tâm hoàn thành nghi lễ triệu hồi ngược cổ xưa của anh.
Cuối cùng... Anh đã thành công hoàn thành nghi lễ triệu hồi ngược, một tàn tích vốn đã bị bỏ quên từ lâu trong thánh kinh cổ.
Khi Seo-ah trở về Đế quốc Thánh điện, cô đã chứng kiến Ephelinus phải đấu tranh gay gắt thế nào với cha mình, Thánh Hoàng, về quyết định này, chứng minh rằng đó rất có thể là lựa chọn cá nhân của riêng anh chứ không phải ý chí của Đế quốc Thánh điện hay Hội đồng Cổ lão Liên hợp đại diện cho kỷ nguyên Genève mới.
"Sau nhiều năm không gặp, Đức Giáo hoàng lại đành lòng đuổi tôi đi lần nữa sao?"
"Là một người thành kính với thần Sol, nghĩa vụ của ta là cầu nguyện và chờ đợi."
"Bực mình thật đấy...!"
Điều bức bối nhất là Seo-ah lại thực sự thích cái tên nguyên tắc, cứng đầu và nguyên phong này.
Khoảnh khắc cô chiến thắng trong trận chiến với hắc dực long sau ba năm rưỡi gian khổ, khuôn mặt đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô lại chính là vẻ đẹp thần thánh của Ephelinus.
Và... anh chính là lý do lớn nhất khiến cô muốn ở lại Genève.
Từ bao giờ ư? Có lẽ là từ những ngày đầu tiên sau khi bị triệu hồi, khi cô nằm trằn trọc mỗi đêm, nhớ mẹ và thèm lẩu cùng bánh gạo. Tại sao ư? Vì anh đã ở đó cả ngày lẫn đêm để an ủi cô.
Với vẻ đẹp hiếm có khó tìm ở cả Trái Đất lẫn Genève, việc anh dõi theo cô mỗi đêm khiến cô dường như khó cưỡng lại việc xiêu lòng hơn cả ý định trở về Trái Đất. Đã vậy anh còn chăm sóc cô cẩn thận hơn cả một công chúa, điều đó chỉ càng làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Vì vậy Seo-ah không còn lựa chọn nào khác.
Bằng cách này hay cách khác, cô phải ở lại Genève.
Dĩ nhiên, cô không thể trông đợi anh, con trai của Thánh Hoàng, từ bỏ vị trí Đại Giáo sĩ, và cô cũng chẳng muốn anh làm vậy. Nhưng việc được ở cùng một thế giới và có thể gặp anh hoàn toàn khác với việc trở về Trái Đất và không bao giờ nhìn thấy anh nữa.
Vấn đề là phải làm sao để thực hiện điều đó.
Truyện liên quan
Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương
Tóm tắt. Bonita bị lừa bởi một lời mời làm việc gian dối tại lâu đài của Ma Vương.
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ
Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...
Cinderella Là… Nam Chính?
Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển
Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!
Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...