Không Có Đàn Ông Nào Trong Trắng! Cứ Thử Mười Lần Đi! - Chương 21

Seo-ah thật sự đã quyết tâm rằng đây sẽ là lần cuối cùng cô cố gắng thuyết phục Ephelinus. Cô vốn là tuýp người sẽ thử đến mười lần trước khi bỏ cuộc hay tìm một con đường khác, nhưng với anh, cô đã kiên trì không biết bao nhiêu lần—vượt xa cái con số mười ấy.

Bởi vì cô thích anh đến nhường nào.

"Tôi đã nghe Peter nói rồi. Điều kiện để thực hiện phép triệu hồi ngược là đối tượng—tức là tôi—phải còn trong trắng. Đó là lý do tại sao, khi còn là một thiếu nữ, tôi lại bị triệu hồi đến Genève ngay từ đầu."

"……"

"Thế nên tôi đã cố gắng vứt bỏ sự trong trắng đó. Không phải tôi quá bận tâm đến việc giữ gìn nó, nhưng... tôi muốn dành lần đầu tiên của mình cho người mà tôi thực sự thích. Và người đó chính là ngài, Thưa Giáo hoàng!"

Rốt cuộc, Seo-ah cũng đã bộc lộ tình cảm của mình một cách công khai, cô trừng mắt nhìn Ephelinus, bờ vai khẽ run lên. Đôi mắt không chớp lấy một lần của cô đã đỏ hoe nơi viền mắt.

Tôi thích ngài.

Cô đã bày tỏ tâm ý này qua vô vàn cách gián tiếp, nhưng đây là lần đầu tiên cô thốt ra thành lời một cách trực diện như thế.

"……"

"……"

Và... gương mặt anh đanh lại, biến thành một biểu cảm trống rỗng, vô cảm.

Chẳng khác nào vô số lần anh đã từ chối cô trước đây.

Seo-ah cất tiếng cười nhẹ, cay đắng chẳng chút vui vẻ.

"Tôi đã bị ngài từ chối hơn mười lần rồi. Ngài nghĩ chuyện đó không làm tôi tủi hổ sao?"

"……"

"Nhưng ngài có biết điều gì làm tôi phiền lòng nhất không?"

"……"

"Chính là bản thân tôi. Việc tôi vẫn... thích ngài bất chấp tất cả..."

Seo-ah siết chặt bàn tay đang đeo găng, đấm nhẹ lên ngực mình, nơi đang được bao phủ bởi chiếc khăn shawl của anh—biểu tượng của Vị Đại Tư Tế.

Rồi như thể muốn tống khứ sự hiện diện của nó, cô run run giật phăng nó ra. Nắm tay cô siết chặt lấy lớp vải thêu hoa văn sang trọng, run lên vì những cảm xúc đang dồn nén.

"Có bao giờ tôi đòi ngài phải phá bỏ vĩnh viễn lời thề nguyện không? Tôi có đòi ngài phải kết hôn với tôi không? Tôi chưa từng bắt ngài phải từ bỏ mọi thứ. Tôi chỉ xin ngài đừng xua đuổi tôi đi. Tôi chỉ xin ngài ôm lấy tôi thôi mà..."

Thế nhưng, khuôn mặt Ephelinus vẫn chẳng chút phản ứng, không một tia chuyển động.

"Cho nên, đến cuối cùng, ngài thà không dung thứ cho tôi dù chỉ một điều nhỏ nhặt."

Như thể anh đã biết rõ cô thích anh đến nhường nào từ trước, như thể anh đã thấu hiểu ngay từ đầu rằng cô đang cố phá hỏng nghi thức triệu hồi ngược bằng cách quyến rũ anh.

Sự im lặng của anh chính là câu trả lời—lời từ chối cuối cùng.

Ly rượu cô ừng ực uống cạn ban nãy như đang thiêu đốt cổ họng rồi lan xống lồng ngực, khơi lên một ngọn lửa cuồng nhiệt bên trong cô.

"Nhưng giờ đây, những gì Ngài Giáo hoàng nghĩ không còn quan trọng với tôi nữa."

Cái kết mà cô dằn lòng trì hoãn và hoãn lại cho mối tình đơn phương này rốt cuộc cũng đã đến, một kết cục không ai mong muốn nhưng chẳng thể tránh khỏi.

"Trước tiên, tôi sẽ thuyết phục Viện Nguyên Lão. Tối nay ngài cũng thấy rồi đúng không? Cái cách họ hoảng loạn khi thấy tôi hòa nhập với Miriam và giới quý tộc lâu đời. Vị đại trưởng lão tộc người lùn và chúa tể tộc tiên cũng đứng về phía tôi. Nếu cần, tôi sẽ chiến đấu một trận dài hơi. Có những vị lãnh đạo bình dân đang chỉ trích sự ưu ái của Viện Nguyên Lão dành cho quý tộc, nên tôi thậm chí có thể kích động một cuộc nổi dậy của công chúng. Tôi không muốn mang đến sự hỗn loạn như vậy cho hòa bình mà Genève khó khăn lắm mới có được, đó là lý do tại sao tôi chỉ cố gắng thuyết phục ngài..."

Đó là một kế hoạch cô còn chưa từng chia sẻ với cả Jenny và Rurina. Cô từng hy vọng mọi chuyện sẽ không bao giờ đi đến bước đường đó. Bởi vì nếu cô thực hiện nó, điều đó có nghĩa là cô đã thất bại trong việc thuyết phục Ephelinus, và họ sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn nhau như trước đây được nữa.

"Nếu ngài đồng ý ở lại bên tôi, tôi sẽ không phải làm bất cứ điều gì trong số đó... Nhưng nếu tôi thất bại và vẫn bị gửi trả về, chà..."

Nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt đang nóng bừng của cô. Cô cay đắng nhìn anh, lờ mờ chẳng thể nhận rõ biểu cảm trên khuôn mặt ấy.

"Thì sự trong trắng chẳng còn quan trọng nữa—tôi có thể trao nó cho bất kỳ ai, tôi chẳng buồn bận tâm nữa rồi."

Nhưng vừa nghe những lời ấy, đôi mắt Ephelinus liền băng giá lại.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy một phản ứng mãnh liệt như vậy từ anh, người vốn chỉ im lặng dõi theo cô cho đến tận bây giờ.

Vậy là ngài chỉ phản ứng khi tôi nhắc đến việc ở bên một ai khác sao?

Ngài đối xử với tôi như thể tôi là một ai đó thật đặc biệt, vậy mà...

Ngài lại giận dữ đến thế khi thấy kẻ khác tiếp cận tôi, vậy mà...

Một nụ cười chua chát bật ra khỏi làn môi cô.

"Chính ngài đã tự mình nói đấy thôi. Khi ngài hỏi tại sao tôi lại là người được chọn, ngài đã bảo đó là vì linh hồn của chúng ta có sự tương thích mãnh liệt nhất."

"Đúng vậy. Cô ở đây là vì tôi..."

Lần đầu tiên, giọng nói của anh mang một lời đáp thực sự, sâu lắng và đượm buồn.

"Tôi cứ nghĩ sự tương thích đó có nghĩa là chúng ta tự nhiên gần gũi với nhau. Tôi cứ nghĩ đó là lý do tại sao tôi lại thích ngài, tại sao tôi lại tin rằng ngài cũng thấy tôi thật đặc biệt."

"……"

"Vậy nếu tôi ra đi... ngài thật sự sẽ ổn với điều đó sao?"

Seo-ah túm lấy anh, đánh rơi chiếc khăn shawl của anh xuống và dùng cả hai tay siết chặt lấy lớp vải áo choàng bên dưới xương đòn của anh. Lớp vải dạ pha lụa cứng đờ nhàu nhĩ dưới bàn tay cô.

"Ngài thực sự thấy ổn khi tôi biến mất sao? Không chỉ là ba năm rưỡi như trước đây, mà là cho đến hết phần đời còn lại của chúng ta?"

Với một sự mãnh liệt dữ dội, cô nhấn mạnh từng chữ một, trong khi Ephelinus nhẹ nhàng cắn chặt vào bên trong môi mình. Làn môi siết chặt của anh khẽ run lên một chút.

Tại sao trông ngài lại như đang cố ngăn dòng nước mắt vậy? Trong khi tôi mới là người muốn khóc cơ mà.

Cô lay mạnh chiếc áo choàng của anh.

"Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để ở lại, nhưng... nếu cuối cùng tôi vẫn phải ra đi, tôi sẽ hẹn hò với những người đàn ông khác, ăn nằm với bất kỳ ai mà tôi chọn."

Truyện liên quan

Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương Đang ra Hàn Quốc

Tôi Nhận Công Việc Làm Đồ Chơi Cho Ma Vương

Web Novel R19
Cập nhật: 21 phút trước

Tóm tắt. Bonita bị lừa bởi một lời mời làm việc gian dối tại lâu đài của Ma Vương.

64 34
Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ Đang ra Hàn Quốc

Bị Kẹt Trong Phòng Kín Cùng Công Tước Tuyệt Mỹ

Web Novel R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Sau khi kết thúc một ngày bình thường và chìm vào giấc ngủ, cô tỉnh dậy và thấy ...

35 24
Cinderella Là… Nam Chính? Hoàn thành Hàn Quốc

Cinderella Là… Nam Chính?

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Cô xuyên thành một nhân vật ở đâu đó….

61 126
Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển Hoàn thành Hàn Quốc

Chàng Người Cá Nhỏ Đòi Chân Từ Mụ Phù Thủy Biển

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Khi còn nhỏ, Iko bị ném xuống biển vì mang dòng máu phù thủy.

50 48
Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?! Hoàn thành Hàn Quốc

Có Ai Đó (Bất Kỳ Ai!) Làm Ơn Tắt Cài Đặt Kỹ Năng Tự Động Được Không?!

Web Novel R19
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Nancy, một chủ tiệm bình thường, liều lĩnh thử vận may mà chẳng hề kỳ vọng gì, và ...

105 257
Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng Hoàn thành Hàn Quốc

Cáo Nhỏ Bông Xù Chỉ Cắn Mỗi Kẻ Phản Diện Điên Rồng

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một con cáo con mềm mại như bông ...

125 718