Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng - Chương 16

[previous_page]

[next_page]

Vương đô Roumrelus của Vương quốc Rừng Jiol nằm ở trung tâm Rừng Đại Jiol, với phần lớn dân số là người Sylphid và Nhân thú.

Trong số đó, một số ít loài Người và Metalio cũng cùng sinh sống, duy trì một mối quan hệ cộng sinh khá tốt đẹp.

Tuy nhiên, những người Sylphid có tuổi thọ vượt trội lại không duy trì mối giao lưu văn hóa sâu sắc với các chủng tộc khác, và có xu hướng tự lập cộng đồng riêng giữa những người đồng loại.

Dù Duke và Luuty – những thành viên trong tổ đội của Dũng giả Ryuuya – cùng sống chung một đất nước, người ta bảo rằng họ vốn chẳng mấy thân thiết cho đến khi trở thành đồng đội…… nhưng điều này cũng có nguyên do từ hoàn cảnh của tộc Sylphid.

Cũng vì lý do đó, Roumrelus vô tình bị chia tách tự nhiên thành hai khu vực là 「khu Sylphid」 và 「khu của các chủng tộc khác」; song vì vùng quanh vương thành là khu thương mại nên các cửa hàng của đủ mọi chủng tộc vẫn mọc lên san sát.

Dù việc giao thương với Vương quốc St. Altlis đã thu hẹp lại kể từ khi làn sóng bài xích Bán Nhân trở nên gay gắt hơn, nhưng ảnh hưởng của nó đến nền công nghiệp của Vương quốc Rừng Jiol là không đáng kể.

Vốn dĩ, Vương quốc Rừng Jiol là một quốc gia gắn liền với Rừng Đại Jiol, và có rất nhiều nước thèm khát nông sản được nuôi trồng trên mảnh đất màu mỡ ấy. Đặc biệt là Đế quốc Cylas, nơi họ vẫn đang tích cực làm ăn cho đến tận bây giờ.

Họ cũng tiến hành giao thương thuận lợi với các quốc gia khác, và thoạt nhìn thì cuộc sống của người dân không hề gặp phải bất kỳ vấn đề gì.

Vẫn như mọi khi, người dân đi lại tấp nập, vui vẻ mua sắm ngay cả ở khu thương mại quanh vương thành.……Và giữa dòng người ấy, xuất hiện bóng dáng của một thiếu nữ.

Nói nhỏ thì không hẳn, nhưng bảo là có chiều cao trung bình thì cũng khó.

Cô sở hữu một vóc dáng mà nếu gọi là một thiếu niên gầy gò thì ai nấy cũng sẽ gật đầu đồng ý.

Cô có mái tóc ngắn ngủn màu xanh lục nhạt cùng đôi mắt xanh biếc.

Khoác lên mình bộ thường phục có thể tìm thấy ở bất cứ đâu, cô mang một biểu cảm khó chịu trên gương mặt.

Đó chính là Nữ hầu Kỵ sĩ dưới quyền trực tiếp của Ma Vương Vermudol, Nino.

Không mặc bộ trang phục hầu gái hay bộ giáp quen thuộc, Nino lúc này trông chẳng khác gì một thiếu nữ thị trấn đối với những kẻ không quen biết.

Nhiệm vụ lần này của Nino là thu thập thông tin.

Thông qua buổi diễu hành và bữa tiệc hôm trước, dung mạo của Vermudol đã trở nên nổi danh tại Vương quốc Rừng Jiol.

Không thể để Vương quốc Zadark bỏ ngỏ quá lâu, Vermudol cùng Ichika và Sancreed đã quay trở về nước từ trước.

Fainell ở lại để giải quyết một số công việc còn dang dở, còn Nino được để lại làm nhân sự thu thập tình báo.

Có hai loại thông tin cần phải thu thập.

Một là về các vị Thần.

Thông tin liên quan đến Thủy thần Aklia và Phong thần Wyrm – những vị thần được tôn sùng tại đất nước này, cùng với phương thức để diện kiến các vị Thần.

Loại thứ hai là phản ứng của thị trấn.

Tổ chức Tình báo cũng đang hoạt động, nhưng riêng lần này, cô tìm kiếm thông tin từ một góc độ khác.

Nói cách khác, đó là quan điểm của một người bình thường.

Để nắm bắt phản ứng từ đại chúng, cần phải thu thập những lời đồn đại trong thị trấn liên quan đến tình hữu nghị giữa Vương quốc Zadark và Vương quốc Rừng Jiol.

Vốn dĩ, đây là một công việc đòi hỏi nhiều thời gian để thực hiện, nhưng Nino đã được chọn vì cô có thể ngay lập tức làm giảm đi sự cảnh giác của đối phương.

Ngay lúc này, Nino vẫn đang rảo bước qua thị trấn thành lũy mà không bị bất kỳ ai hoài nghi.

……Mà nghĩ lại thì, việc đó tự bản thân nó đã hàm ý rằng cô chẳng có gì nổi bật, khiến Nino cảm thấy không khỏi bất mãn.

Trước hết, việc phải thực hiện một nhiệm vụ thế này một mình là điều mà Nino không tài nào chấp nhận nổi.

Rốt cuộc, việc Nino đang ở Vương quốc Rừng Jiol thế này đồng nghĩa với việc ngay vào thời điểm hiện tại, Ichika là người duy nhất ở bên cạnh Vermudol.

Xung quanh chỉ toàn một Nữ hầu Kỵ sĩ cứng nhắc, máu lạnh và vô cảm ấy, chắc chắn Vermudol sẽ chẳng thể nào thư giãn nổi.

Biết đâu ngài ấy sẽ không thể chịu đựng được việc thiếu vắng một Nino xoa dịu tâm hồn, và có thể sẽ tạo ra một Nữ hầu Kỵ sĩ thay thế mới thì sao.

Thế thì không ổn chút nào. Tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra.

Tuy nhiên.

Liệu ngài ấy có thực sự được chữa lành bởi một kẻ như thế không?

Nhận ra đó chỉ là sự xoa dịu nhất thời, ngài ấy có lẽ sẽ đánh giá lại giá trị của Nino.

「……Nếu vậy thì, chẳng có lý do gì phải nôn nóng hoàn thành nhiệm vụ cả. Giá trị của Nino phải vượt qua cả giới hạn nhờ vào một số thông tin thượng thặng nào đó mới đúng.」

Khi Nino tiếp tục cất bước trên con đường, ánh mắt cô chợt dừng lại và bị thu hút bởi một quầy hàng ven đường.

Thứ gì đó sền sệt đang tỏa ra mùi thơm ngọt ngào và được nấu trên một tấm sắt.

Nino trân trân nhìn thứ đang nấu phát ra tiếng *jyuwa* đó rồi cất lời hỏi.

「……Cái gì thế kia?」

「Ố hô, ý cô là cái này á hả? Nó gọi là bánh rán đấy. Nghe bảo là do Dũng giả Ryuuya đã phát triển nó ở đất nước này đấy.」

「Hửm?」

Vừa đáp lời vừa nhìn đôi bàn tay của người bán hàng Nhân thú mèo đen, chủ quán liền lật chiếc bánh rán lại một cách thành thạo.

「Chẳng lẽ cô chưa từng ăn món này bao giờ à?」

「Chưa.」

「Ái chàー…… Thế thì tệ quá rồi đấy, tiểu thư ơi.」

Khi Nino đáp lại như vậy, người chủ tiệm làm ra vẻ mặt nghiêm nghị cùng những cử chỉ khoa trương.

Khi chủ tiệm đưa chiếc bánh rán cho đứa trẻ đang háo hức chờ đợi bên cạnh Nino, ông bắt đầu trộn thứ gì đó sền sệt để rán chiếc bánh tiếp theo.

「Chưa ăn món này thì coi như chưa đặt chân đến Vương quốc Rừng Jiol. Rốt cuộc thì, nhìn xem, nó là loại bánh như thế ấy. Ngay từ đầu, chiếc bánh rán mà Dũng giả Ryuuya phát minh ra này vốn là để làm cho Thần Gió Wyrm đang khát khao kích thích phải bất ngờ.」

「Wyrm……Vị thần của Gió.」

「Ấy, đúng vậy đấy! Ăn món này xong, Thần Wyrm đã ngạc nhiên đến mức còn đòi ăn thêm phần thứ hai nữa cơ.」

Nghe nhắc đến Thần Gió Wyrm, Nino chìa ra một đồng bạc.

「Vậy, cho tôi một chiếc.」

「Được rồi, ta sẽ làm chiếc mới tinh cho cháu, chờ một chút nhé!」

Sau khi thối lại tiền thừa cho Nino từ chiếc giỏ treo, người chủ tiệm vui vẻ bắt đầu rán bánh.

Vừa nhìn đôi tay họ, Nino vừa cất lời hỏi chủ tiệm.

「Thần Gió. Liệu bây giờ có thể gặp được ngài ấy không?」

「Hả? Gặp Thần Wyrm á? Ưmー……」

Nghe câu hỏi của Nino, người chủ tiệm rên lên vẻ khó xử.

Đúng là có câu chuyện kiểu đó gắn liền với những chiếc bánh rán, nhưng không có nghĩa chính ông là người đã mang bánh dâng lên cho Thần Gió.

Dù có hỏi là có thể gặp được hay không đi nữa, chủ tiệm cũng chẳng có cách nào để trả lời.

「Để xem nào……」

Lật chiếc bánh đang nằm trên tấm vạn gang, chủ tiệm trầm ngâm suy nghĩ.

Nói một câu “Tôi không biết” thì dễ quá.

Thế nhưng, thiếu nữ đứng trước mặt ông lại có mái tóc và đôi mắt gợi nhớ đến Đại Lâm Jiol.

Ngắm nhìn cô bé xinh đẹp mang sắc xanh lục này, nếu cứ phũ phàng đáp lại bằng một câu “Tôi không biết” thì quả là sai lầm……ông nghĩ vậy.

「Ta nghe nói đền thờ của Thần Wyrm nằm ở đâu đó sâu trong Đại Lâm Jiol, nhưng……còn những kẻ từng đặt chân đến đó thì hầu như chỉ có mỗi Dũng giả mà thôi……ta nghe là vậy. Này, bánh chín rồi đây!」

Gói chiếc bánh rán vừa xong vào một chiếc lá lớn, chủ tiệm đưa nó cho Nino.

「Ừm, cảm ơn.」

「Được rồi, nếu cháu có gặp Thần Wyrm, hãy gửi lời chào của ta đến ngài ấy nhé!」

Từ phía sau Nino, người đang vừa đi vừa ăn bánh rán, tiếng nói đùa cợt của chủ tiệm vang lên.

Nino bất chợt ngoái đầu nhìn về phía chủ tiệm, chuyển đôi môi đang hơi mím lại vì khó chịu thành một nụ cười tinh quái.

「……Không thích đấy.」

Nói xong, cô hòa mình vào dòng người đông đúc.

Chủ tiệm chứng kiến cảnh đó chỉ biết ngẩn người, đẫn dờ nhìn theo hướng Nino đã khuất bóng.

Không hề hay biết việc chủ tiệm đã vô tình bị thu hút ra sao, Nino vừa nhai bánh vừa hồi tưởng lại những gì vừa nghe được.

Có vẻ như nơi gọi là đền thờ của Thần Gió Wyrm nằm ở một xó xỉnh nào đó trong Đại Lâm Jiol.

Và rồi, Dũng giả Ryuuya đã quyến rũ Thần Gió Wyrm bằng những chiếc bánh rán.

Vừa tận hưởng hương vị xốp mềm mang chút ngọt ngào thoang thoảng, Nino vừa suy ngẫm.

Quả thực, nó rất ngon.

Khi còn ở lãnh địa của loài người trước kia, cô từng nghĩ mình đã nếm thử mọi món ngon trên đời, ngờ đâu vẫn còn sót lại một thứ thế này.

Nghĩ đến việc lẽ ra nên cho Vermudol ăn món này khi hắn còn ở đất nước này, Nino thầm tiếc nuối vì sự sơ suất của bản thân.

Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.

Nếu cô tự tay làm và mang chiếc bánh rán này đi cùng với câu chuyện về Thần Gió, chắc chắn Vermudol sẽ rất vui mừng cho mà xem.

Biến phương pháp quyến rũ Thần Gió của Dũng giả thời xưa thành của riêng mình, chắc chắn hắn sẽ vô cùng cảm động trước năng lực của Nino.

Đã quyết định như vậy, cô sẽ cần phải quay lại cửa hàng lúc nãy. Kiểu gì cũng phải lấy cho bằng được công thức.

Ăn nốt phần bánh rán còn lại, Nino định xoay người bước đi thì bỗng có bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô một cái *bốp*.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô vào khoảnh khắc đó.

Nino quay phắt lại với biểu cảm khó chịu nhất trong ngày.

Đập vào mắt cô là những tên đàn ông loài người đang nở nụ cười đểu cáng.

Có một tên mặc trang phục may vá kỳ lạ, và hai kẻ khác có vẻ là tay sai của hắn.

Kẻ vừa đặt tay lên vai Nino chính là một trong số tên tay sai đó.

「Này nhóc, có vẻ mày chơi vui quá nhỉ.」

「Đi ngắm cảnh à? Bọn tao thực ra cũng đang đi ngắm cảnh cho vui đây. Có muốn đi chơi cùng không nào?」

Cô thầm thốt lên “à, hóa ra là thế”.

Nino đã nhận ra chuyện gì đang xảy ra với mình.

Đây là một trong những kiểu "đang bị tán tỉnh" ấy mà.

Bọn chúng hoàn toàn say đắm trước vẻ đẹp thiếu nữ kiều diễm đạt đến mức tội lỗi của Nino.

Nghĩ đến đó, cô bỗng cảm thấy bản thân thậm chí có thể tha thứ cho gã đàn ông vừa dám chạm vào mình một cách suồng sã.

「Sẽ ổn thôi mà. Dù là cô đi nữa, đi cùng tụi này chắc chắn sẽ vui hơn là lủi thủi một mình đấy.」

「Phải đấy, phải đấy, cả cái người đằng kia nữa cũng là một tay siêu ngầu đấy chứ. Rốt cuộc thì hắn」

「Hừ.」

「Ực... hự.」

Vì chợt đổi ý và không đời nào tha thứ cho hắn nữa, Nino liền giáng một quyền thẳng vào bụng gã đàn ông.

Chỉ với một đòn duy nhất ấy, tên đàn ông thuộc hạ liền mất ý thức, trợn ngược cả mắt.

Và vì không thể bỏ qua sự trơ trẽn của việc hắn ngất lịm đi mà lại suýt ngã nhào vào người mình, Nino bồi thêm một cú đá, thổi bay gã đàn ông đi.

「T... Shawn!? Này mày, đang làm cái quái gì thế hả!?」

「Trừng phạt. Vậy, kẻ chủ mưu là ai?」

「Hả!? Mày đang sủa cái quái gì thế hả!」

Cú tát của Nino giáng nổ đom đóm mắt vào tên thuộc hạ còn lại đang nổi giận đùng đùng.

Cú tát nhanh đến mức khiến bàn tay cô như thể biến mất đã tước đi ý thức của tên thuộc hạ, thế nhưng, hắn lại bị đánh thức một cách bạo lực bởi một cái tát bồi tiếp theo.

「Thế, kẻ chủ mưu là cái gã trông có vẻ quan trọng nhất đang đứng như trời trồng đằng kia phỏng?」

「Đừng có mà giỡn mặt......!」

Hắn lại lĩnh thêm một cú tát kép thứ hai.

「Vậy, kẻ chủ mưu là cái gã trông có vẻ quan trọng đang cố chuồn đi đằng kia phỏng?」

「Mày, mày không biết người đó l...」

Hắn lại lĩnh thêm một cú tát kép thứ ba.

Sau khi quăng quật tên đàn ông đã bắt đầu bật khóc và giẫm đạp lên người hắn, Nino bước đến đứng trước gã trông có vẻ quan trọng nhất – kẻ đã hoàn toàn đánh mất thời điểm để tẩu thoát.

Nino ngước nhìn gã đàn ông có chiều cao khá khẩm ấy, trừng mắt lườm hắn.

「Ngươi là kẻ chủ mưu.」

「Kho... từ từ đã. Xin hãy chờ chút! Được rồi, muốn gì cứ nói đi! Gì cũng được hết.」

「Tôi muốn tiếng thét của anh thì có.」

*Cụp rụp* Phát ra một thứ âm thanh khó chịu, mũi giày của Nino đá thẳng vào điểm yếu của gã đàn ông.

Nhìn gã đàn ông sùi bọt mép với một khuôn mặt vô cùng ghê rợn rồi gục xuống, bằng một biểu cảm đầy ghê tởm, Nino thở dài.

「...Xem ra cô chẳng cần đến sự trợ giúp nào cả nhỉ.」

Khi Nino quay ánh nhìn về hướng phát ra giọng nói đó, một gã đàn ông với gương mặt tuấn tú đang đứng ở đó.

Gã đàn ông tóc vàng mắt xanh khoác trên mình bộ trang phục còn được may đo khéo léo hơn cả đám rác rưởi vừa ngất xỉu dưới chân Nino, trên người mang theo một thanh trường kiếm.

Híp lại đôi mắt một mí dài của mình, gã nam nhân nở nộ cười ngoác miệng rộng rãi.

「...Lâu rồi không gặp nhỉ, Nino.」

Nefas Albania. Hắn là trưởng nam của Công tước gia Albania thuộc Vương quốc St. Altlis.

Nefas vuốt ngược mái tóc của mình lên và──

「Nino không tiếp mấy chuyện tán tỉnh kiểu này đâu. Tạm biệt.」

Thấy Nino có vẻ như chẳng hề nhớ gì về mình đến thế, hắn hoảng hốt đuổi theo bước chân cô.

Truyện liên quan

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 3 ngày trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 55
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 3 ngày trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 74
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 6 ngày trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 355