Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng - Chương 9

[previous_page]

[next_page]

「Một tương lai rạng rỡ……hả.」

「Chẳng hợp chút nào cả.」

Nhớ lại khuôn mặt của trưởng làng trông giống như loài gấu, Teg làm ra vẻ mặt khó chịu.

*Kotsun* Ria giáng một cú vào đầu Teg.

Sau khi nói “xấu tính” và mắng mỏ Teg, kẻ đang gửi tới cô một ánh mắt đầy kháng nghị, Ria quay sang Al.

「Dù vậy, Al-san, anh trông ngầu phết đấy chứ.」

「Hả? Anh á?」

「Vâng. Trông anh cứ có cảm giác như……một kịch-sư-sama vậy.」

「Em đang nhắc tới cái giấc mơ mà em từng mơ hồi trước chứ gì.」

Nghe những lời Teg nói từ bên cạnh, Al “hự” một tiếng và tỏ ra tò mò về nó.

Lách người sang một bên từ chỗ Ria, người đang luống cuống tìm cách bịt miệng cậu lại, Teg kể về giấc mơ của Ria.

Giấc mơ về vị hiệp sĩ công lý, người đánh bại tên lãnh chúa tồi tệ.

Nghe vậy, Al nở một nụ cười khó xử.

「Ra vậy, một hiệp sĩ công lý……hả. Nhưng mà, haha. Nếu vậy thì hóa ra anh lại thành kẻ phải đi đánh bại lãnh chúa ở chốn này rồi.」

「Vậy thì có sao đâu ạ? Al-san, anh đánh bại hắn rồi trở thành lãnh chúa-sama luôn đi.」

Ria nói “thế thì không được đâu” và mắng mỏ Teg dám thốt ra câu đó.

KIhông biết ai đang nghe và nghe từ đâu đâu. Hơn nữa, cái thời đại mà kẻ đánh bại lãnh chúa lại trở thành lãnh chúa đã qua lâu lắm rồi.

「Thật thế ạ?」

「Ừ, kẻ xấu sẽ bị phán xét bởi luật pháp. Đó mới là thời đại hiện tại.」

Teg làm bộ mặt biểu lộ sự không tâm phục khẩu phục.

Nếu vậy, tại sao tên lãnh chúa tồi tệ đó lại không bị trừng trị?

Khi Teg thốt lên câu hỏi đó, Al liền làm nét mặt phức tạp trong lúc gãi đầu.

「Ư, ưm. Đó mới là điểm rắc rối đấy. Khi kẻ xấu lại đứng ở phe thực thi pháp luật, nó sẽ không thể được áp dụng một cách chính xác. Đó là lý do vì sao có những điều tra viên được phái đến để ngăn chặn điều đó, nhưng như em thấy đấy, tình hình hiện tại là thế này đây.」

Điều tra viên là những người được phái đến từ kinh đô của đất nước và sẽ tiến hành điều tra xem các lãnh chúa có làm điều gì sai trái hay không.

Tuy nhiên, nếu lãnh chúa vẫn là một kẻ tồi tệ bất chấp sự hiện diện của người đó, thì có lẽ điều tra viên kia cũng là một kẻ xấu……đó là điều mà Ria nghĩ.

「Al-san.」

「Nn?」

Al dời ánh mắt khỏi Teg, người đang thấy câu chuyện thật khó hiểu và vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ, rồi nhìn vào khuôn mặt của Ria.

Từ góc nhìn của Al, Ria trông thông minh hơn Teg rất nhiều.

Việc anh thầm nghĩ “hơn nữa, nếu con bé lại sở hữu vẻ đáng yêu nhường này ở độ tuổi này, tương lai chắc chắn sẽ rất nổi tiếng cho mà xem……” thì được giữ kín trong lòng.

「Liệu chúng ta……liệu ngôi làng này, sẽ ổn chứ ạ?」

「Ý em là sao thế?」

Al đáp lại lời Ria bằng giọng điệu ôn tồn.

Nếu phải nói ra câu trả lời của mình, thì tình hình thế này là không ổn chút nào.

Trạng thái hiện tại của ngôi làng quá bất ổn.

Ngay cả khi nền tảng cho sinh kế của họ đã được thiết lập đầy đủ, trên các văn bản chính thức, ngôi làng này vẫn chỉ là một ngôi làng khai hoang. Nói cách khác, điều đó có nghĩa là họ đang rơi vào tình huống nguy hiểm khi phải tự trị nhiều hơn và tự chịu trách nhiệm nhiều hơn so với các ngôi làng bình thường ở nhiều khía cạnh.

Trong trường hợp của các ngôi làng khai hoang, ví dụ như nếu họ bị tấn công bởi quái vật hoặc băng cướp, mức độ ưu tiên giải quyết vấn đề của họ từ phía lãnh chúa là rất thấp. Đổi lại cho kiểu đối xử đó, họ được miễn thuế.

Tuy nhiên, ngôi làng này vẫn đang bị đối xử như một ngôi làng khai hoang──lãnh chúa vẫn chưa gánh vác nghĩa vụ bảo vệ họ──thế mà kẻ thu thuế vẫn cứ đến. Lẽ ra chuyện này là không thể nào xảy ra được.

Nếu các điều tra viên làm ăn đàng hoàng, họ đáng lẽ phải tìm ra những điểm bất thường trong sổ sách thuế má. Việc không có bất kỳ sự khiển trách cụ thể nào bất chấp điều đó, chắc chắn là vì nó đang được che giấu vô cùng khéo léo, hoặc là chính điều tra viên cũng nhúng tay vào.

Nếu làm không tốt, thậm chí còn có khả năng ngôi làng này cuối cùng sẽ không còn tồn tại trên giấy tờ nữa.

Al không biết Ria hiểu được bao nhiêu phần về tình hình hiện tại khi thốt ra câu nói đó.

Đó là lý do vì sao anh đang suy nghĩ xem mình nên trả lời cô bé thế nào, nhưng rồi Ria lại nói thế này.

「Việc chúng ta không được công nhận là một ngôi làng chính thức có nghĩa là chúng ta không nằm trong dân số chính thức của thái ấp, đúng không ạ. Nếu vậy, em tự hỏi liệu có phải tốt nhất là chúng ta nên di cư đi nơi khác không……」

「Ơ, ôi, Ria……」

Teg nhìn Ria với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Mặt khác, Al cũng cảm thấy kinh ngạc trước Ria theo một cách hoàn toàn khác.

Con bé nói hoàn toàn chính xác.

Ở trạng thái hiện tại, nếu họ muốn cải thiện hoàn cảnh của chính mình với tư cách là dân làng, thì chẳng còn con đường nào khác ngoài việc làm điều đó cả.

Họ sẽ phải trốn khỏi phạm vi kiểm soát của lãnh chúa hiện tại, và di cư đến một nơi thuộc quyền của một vị lãnh chúa khác, tốt đẹp hơn. Nếu họ lập một ngôi làng khai hoang khác ở đó, thì lần này chắc chắn họ sẽ được công nhận là một ngôi làng chính thức.

Trên thực tế, chỉ riêng trong lãnh địa này thôi đã tồn tại không ít những ngôi làng khai hoang rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Biết được điều này, Al dự định sẽ mang bằng chứng về chuyện này đến vương đô, và trừng trị triệt để vị lãnh chúa ở nơi đây.

──Tên thật của Al là Alford.

Cậu là vương tử đầu tiên của Vương quốc St. Altlis, và để tìm hiểu về tình hình đất nước mà sau này mình sẽ cai trị, cậu đang cải trang đi du hành khắp nơi. Vì lý do đó, các mật thám của vương quốc thực chất đang ngầm bảo vệ cậu.

Biết được một chính sách cai trị tồi tệ như vậy lại xảy ra trong lãnh địa này, nơi mà cậu đặt chân đến đầu tiên trong chuyến hành trình, Alford cảm thấy vô cùng tức giận.

Phần lớn người dân ở các ngôi làng khai hoang trong lãnh địa này đã buông xuôi và nói rằng họ không còn sự lựa chọn nào khác.

Cậu đã nghĩ rằng mình không còn cách nào khác ngoài việc báo cáo tình hình với vua cha, và bắt vị lãnh chúa kia phải chịu trừng phạt.

Đó là lý do tại sao sự tồn tại của Ria, người đang suy nghĩ về việc làm thế nào để thay đổi tình hình bằng chính sức mình, lại là một điều bất ngờ đối với Alford, và cũng là điều khiến cậu cảm thấy vui mừng.

「Đúng vậy…… Ria, những gì em nói là chính xác.」

「Ể, ểh!?」

Sau khi kìm giữ Teg, người đang gần như nói rằng “cậu đang nói cái quái gì thế”, Al nói tiếp.

「Nhưng mà này, anh nghĩ sẽ tốt hơn nếu em chờ thêm một chút nữa.」

「Tại sao anh lại nói vậy?」

「Đó là bởi vì công lý sẽ luôn tồn tại. Ví dụ như Ria, ngay cả khi mọi thứ có vẻ vô vọng trong mắt em ngay lúc này, thì vẫn có công lý có thể phá vỡ điều đó. Ý anh đại loại là thế.」

Nghe những lời đó, Ria nhìn chằm chằm vào mắt Al.

Al đón nhận ánh nhìn trong trẻo và thẳng thắn ấy, thứ dường như đang muốn dò xét nội tâm của đối phương.

Đúng vậy, công lý sẽ luôn luôn hiện hữu.

Al sẽ…… Vương quốc sẽ thực thi công lý đó.

「Thế nào? Em có muốn thử tin tưởng anh không?」

Sau khi thốt ra một lời lẽ liều lĩnh như vậy, bản thân Al cũng bắt đầu suy nghĩ.

Từ góc nhìn của Ria, Al chỉ là một kiếm sĩ du mục bình thường, ở cùng đẳng cấp với những kẻ lang thang địa phương chuyên nhận nhiệm vụ hộ vệ và thảo phạt để kiếm thu nhập qua ngày.

Al được chào đón ở đây chỉ vì họ vô tình là những dân làng tốt bụng, chứ bình thường thì những kẻ lang thang sẽ không được tin tưởng. Nếu một kẻ lang thang lại thốt ra câu nói kiểu như 「có công lý đây」, thì chắc chắn sẽ chẳng có ai tin sái cổ cả.

Tuy nhiên, Al lại nghĩ “biết đâu đấy, nếu là Ria thì có lẽ sẽ được……”.

Chẳng có lý do gì cụ thể cả, nó giống một linh cảm thì đúng hơn.

「Vâng, em sẽ tin anh.」

Ria đã trả lời như thế.

Đúng như dự đoán, Ria cũng chẳng có lý do gì rõ ràng cả.

Tuy nhiên, “mình cảm thấy Al là một người đáng tin cậy……”, đó là cảm nhận của cô bé.

Nếu điều đó được mô tả là sự ngây thơ do tuổi còn nhỏ, thì câu chuyện sẽ chấm dứt tại đó…… nhưng Ria đã quyết định đặt niềm tin vào ánh mắt của Al.

「……Ra vậy. Cảm ơn em, Ria.」

「……? Em có làm gì đâu cơ chứ?」

Al đặt một tay lên đầu Ria, người vừa nói vừa nghiêng đầu thắc mắc, và xoa nhẹ mái tóc cô bé.

「Không, em có làm đấy. Và thế là quá đủ đối với anh rồi.」

Đúng vậy, đối với Al, cậu đã nhận được từ Ria một thứ nhiều hơn cả sự đủ đầy.

Ở những ngôi làng mà tình hình ngày càng ngột ngạt và căng thẳng, có rất nhiều trường hợp mà dù cậu có nói gì đi nữa cũng trở nên vô nghĩa.

Đó là lý do tại sao khi Ria nói rằng cô bé sẽ tin tưởng cậu, trái tim Al đã được sưởi ấm phần nào.

Trông cô bé cứ như một đứa trẻ chẳng biết gì cả, nhưng khi nhìn kỹ hơn, Ria có vẻ không chênh lệch tuổi với cậu là bao.

Biết đâu chừng, thiếu nữ thông thái này có thể sẽ trở thành một nhân tài phò tá cho đất nước trong tương lai.

Vừa suy nghĩ như thế, Al vừa đưa mắt nhìn Ria.

「Này, Ria, Teg. Hai em bao nhiêu tuổi rồi? Tiện thể thì anh 17 tuổi.」

「Em 14 tuổi.」

「Em 13 tuổi. Nhưng tuần sau, em sẽ tròn 14 tuổi.」

Không hiểu sao, Al lại cảm thấy nhẹ nhõm trước thực tế rằng cô bé không quá xa cách về tuổi tác như cậu đã nghĩ.

Tuy nhiên, đồng thời cậu cũng cảm thấy có chút chạnh lòng trước việc mình sẽ rời khỏi ngôi làng này trước sinh nhật của Ria.

「……Ra vậy. Hóa ra sinh nhật của em là vào tuần sau sao……」

「Vâng! Em đang mong chờ nó lắm luôn!」

Thấy Ria trả lời với một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, Al cũng mỉm cười theo.

Và rồi, Al tháo lấy một thanh đoản kiếm cùng với vỏ kiếm đang đeo bên hông mình.

「Hiểu rồi. Nhưng, anh sẽ không còn ở đây vào thời điểm đó nữa…… Cho nên coi như để thay lời cảm ơn vì ngày hôm nay, Ria, anh sẽ tặng em món quà này.」

Đó là một loại đoản kiếm được làm bằng thứ kim loại vô cùng đắt đỏ, Thánh Ngân.

Những hoa văn trang trí được tiết chế ở mức tối thiểu, và nếu nhìn từ góc độ của một kẻ ngoại đạo, nó có lẽ chỉ ở mức độ “một con dao găm trông có vẻ hơi đắt tiền”.

Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, huy hiệu của gia đình hoàng thất St. Altlis được đặt ở một vị trí không hề nổi bật.

Việc hoàng gia ban tặng một thứ thế này cho ai đó đồng nghĩa với việc thành viên hoàng tộc ấy đang để mắt đến người đó.

Nếu Ria chấp nhận thanh đoản kiếm ở đây, thông qua những tên gián điệp của đất nước đang ẩn náu xung quanh, hành động Alford đang cố gắng đưa Ria vào cung điện hoàng gia sẽ được ghi nhận một cách chính thức.

“Ơ……nhưng, em chưa làm gì cả. Và dù anh có nói đó là để cảm ơn……”

“Đó cũng coi như là quà sinh nhật sớm một chút.”

“Nhưng, nhưng ạ. Một thứ trông đắt tiền thế này thì……”

“Nó không có gì đặc biệt cả. Kiếm hộ thân là thứ mà em thông thường sẽ mang theo bên mình một khi tròn mười bốn tuổi.”

Ria đưa ánh mắt về phía Teg như để tìm kiếm sự đồng tình với câu nói đó, thế nhưng Teg liền lắc đầu nói rằng anh không biết.

Có lẽ phong tục kiểu đó có tồn tại trong thành phố, nhưng đối với Teg và Ria sống ở vùng quê, họ hoàn toàn không biết liệu điều đó có phải là sự thật hay không.

Thực chất, hành động một người đàn ông trao tặng kiếm hộ thân cho người phụ nữ vốn là một phong tục được truyền lại trong giới quý tộc và hoàng tộc, mang ý nghĩa của một lời tỏ tình.

Tất nhiên, đối với Al, nó không hề mang ý nghĩa là một lời cầu hôn, mà đơn thuần chỉ là một cái cớ để Ria chấp nhận thanh đoản kiếm như một biểu tượng của lòng biết đó……dù rằng đó chỉ là lời biện minh mà anh tự nhủ với bản chất của mình mà thôi.

“Này, vấn đề về đàn ông là thế này. Họ là sinh vật không thể lấy lại những thứ mà họ đã trao ra một lần rồi. Thế nên em có thể vui lòng nhận lấy nó được không? Chỉ cần nghĩ đó là để bảo vệ lòng tự trọng của anh thôi, được chứ?”

“Ư. Ừm, ừm……Th, em cảm ơn anh rất nhiều ạ.”

Nghĩ rằng việc từ chối sau khi đã được nói đến mức này ngược lại sẽ trở thành thất lễ, Ria đành nhận lấy thanh đoản kiếm.

Đó là một thanh đoản kiếm mang theo sức nặng trĩu.

Al sau đó lấy ra một thứ trông giống như chiếc thắt lưng rồi trao nó cho Ria, người đang thầm nghĩ “mình nên làm gì với thứ này đây”.

“Em nên đeo nó vào eo bằng cái này. Đó mới là ý nghĩa của một thanh kiếm hộ thân.”

“À……vâng ạ.”

“Anh sẽ đeo nó giúp em nhé.”

Teg nhìn Al, kẻ vừa nói câu đó vừa vòng tay quanh eo Ria rồi bắt đầu thắt chiếc thắt lưng lên người cô, với một ánh nhìn có phần không yên lòng.

Khi chàng trai trẻ tốt bụng Al đứng sóng đôi cùng Ria, trông họ rất xứng đôi vừa lứa.

Nghĩ lại thì, ngay cả trong những câu chuyện anh hùng mà một người hát rong ghé qua cách đây không lâu từng ca hát, anh có cảm giác rằng cũng từng có một câu chuyện về cô gái làng quê và vị anh hùng.

Thế nhưng, vì lý do nào đó mà anh lại chẳng hề cảm thấy thích thú chút nào.

Dù rõ ràng mình mới là người thích Ria trước tiên.

Cảm giác ấy xuất hiện trong lòng, Teg liền lắc đầu rồi đăm đăm nhìn về phía Ria và Al.

Truyện liên quan

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 3 ngày trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 55
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 3 ngày trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 75
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 6 ngày trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 355