Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat - Chương 4: -3: Physical Remodeling
[previous_page]
[next_page]
「……Ta đã hạ quyết tâm rồi.」
「Nguy hiểm lắm, đưa dây cương cho ta đi.」
Ta đổi chỗ cho Lucy.
「Ta sẽ cần chạm thẳng vào người em, em ổn với điều đó chứ? Hơn nữa, tốt nhất là nên chạm vào vị trí ngay trên tim em để mọi chuyện suôn sẻ hơn.」
「Vì là Cyril nên em không sao cả.」
Ta nhận được sự cho phép từ Lucy rồi luồn tay vào trong y phục của em, nhẹ nhàng đặt tay lên bầu ngực trái của em. Đó là chốn linh hồn ngự trị, là nơi cội nguồn ma pháp phát tích. Chính vì thế ta mới cần làm vậy để yểm phép lên cơ thể em cho đúng đắn……dù rằng ta cũng có thể chạm vào lưng em thay vào đó……
Bàn tay ta không kìm được mà lún sâu vào bầu ngực mềm mại của em. To hơn ta tưởng. Cỡ C-cup thì phải. Khoác áo vào trông em thon thả là thế. Ta đã đinh ninh ngực em cùng lắm chỉ cỡ B-cup mà thôi.
Khoảnh khắc ta chạm vào, cơ thể Lucy khẽ run lên.
Đó không phải hệ quả từ câu chú, mà chỉ đơn thuần là sự thẹn thùng. Em chưa quen với va chạm từ một người nam nhân.
Ta tiến hành kiểm tra sơ bộ, truyền một dòng điện nhẹ ngang qua cơ thể em để phân tích.
Tốc độ truyền dẫn, thời gian phản ứng cùng trạng thái cơ bắp. Toàn bộ thông tin ấy ùa vào trong ta.
Ta dùng chúng để tinh chỉnh câu chú cho phù hợp với thể trạng của em.
「Ta bắt đầu đây, Lucy.」
「Cứ làm đi, Cyril.」
Và thế là ta kích hoạt ma pháp.
Ta không dùng tín hiệu điện bên ngoài để kích thích cơ thể em. Ta can thiệp trực tiếp vào những tín hiệu xuất phát từ đại não Lucy, mượn sức ma pháp để khiến cho các thớ cơ cường hóa những tín hiệu chúng tiếp nhận.
Nếu những dòng điện này xuất phát từ bên ngoài, Lucy sẽ chịu tổn thương nặng nề và bị bỏng da mất.
「Cyril, cái này là……gì thế……kỳ lạ quá.」
Giọng Lucy bật thốt ra trong lúc má em đỏ bừng và thân mình run rẩy. Thấy em đã dần quen, ta từ từ tăng mức độ cường hóa. Cơ thể Lucy bắt đầu giật nảy lên.
Trông sao mà gợi tình đến thế. Nếu là một gã đàn ông làm thế thì thật gớm ghiếc, nhưng khi một thiếu nữ xinh đẹp làm cùng một hành động ấy lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Rồi trong năm phút, ta liên tục lặp lại điều đó theo những khoảng thời gian định sẵn.
「Được rồi, xong rồi đấy.」
「Ưm…….」
Lucy chẳng thể kìm được mà phát ra một tiếng thở dài thẩn thờ.
「Giờ thì em thử cử động cơ thể xem nào.」
「Em thử— Á!」
Lucy thốt lên một tiếng kêu oai oái khi cố vận động các cơ bắp.
Đúng như dự tính, toàn bộ cơ thể em đang chịu những cơn đau nhức thấu xương. Các thớ cơ của em đã rơi vào trạng thái tổn thương hoàn hảo.
「Giờ thì đến lượt ta chữa lành cho em.」
Ta cất lời, đồng thời bồi đắp năng lực hồi phục của Lucy để lập tức tái tạo lại cơ bắp cho em.
Khuôn mặt Lucy thoáng hiện nét căng thẳng trước cảm giác kỳ lạ ấy.
「Cơ thể em còn đau không?」
「Dạ không, ổn hết rồi ạ.」
「Tốt lắm, ta mừng vì điều đó. Chúng ta sẽ làm thế này ba ngày một lần cho đến khi đạt được vóc dáng lý tưởng của em. Ta nhắc trước, tuyệt đối không được tự ý làm chuyện này một mình đấy nhé?」
「Em hiểu rồi. Dù có muốn em cũng chẳng làm được.」
Nếu em tự tập theo kiểu tự mầy mò của mình thì sẽ rất nguy hiểm, và dù mọi chuyện có suôn sẻ đi chăng nữa thì em cũng sẽ tạo ra những khối cơ bắp không cần thiết. Nếu mà thấy Lucy có một cơ bụng cuồn cuộn vạm vỡ thì chắc ta khóc thét mất.
「Thêm nữa, ăn chút thịt này đi.」
Ta nhét vài miếng thịt khô vào tay Lucy.
「Sao thế ạ? Em có đói đâu.」
「Việc phục hồi cơ bắp tiêu tốn dưỡng chất có trong miếng thịt này. Nếu em không ăn thì phép thuật coi như mất đi ý nghĩa.」
「Dùng loại lương thực quan trọng thế này thật sự ổn chứ ạ?」
「Ổn mà. Đó là thứ chúng ta cần để trở nên mạnh mẽ hơn. Hơn nữa, nếu mạnh lên thì kế hoạch của chúng ta sẽ dễ thành công hơn. Cơ hội mang lương thực đến ngôi làng cũng sẽ tăng lên đấy.」
「Vậy thì vâng, em sẽ ăn.」
Lucy nhai ngấu nghiến miếng thịt khô, từng chút một thưởng thức nó.
Trông em hệt như một con thú nhỏ đáng yêu.
「Và cả lúc rảnh rỗi, hãy nhìn vào vật kia kìa. Đừng cử động cổ mà chỉ dùng mắt dõi theo nó thôi.」
Ta vừa nói vừa chỉ tay vào quả cầu đen đang lơ lửng giữa không trung.
Đó chính là câu chú mà ta đang dùng để cường hóa thị lực động học của bản thân.
「Ưm, khó phết đấy.」
Lucy rên rỉ.
Hòn cầu màu đen vẫn duy trì khoảng cách khi bay lượn vẽ nên hình số tám với tốc độ đáng kể.
Đôi mắt của Lucy không thể theo kịp nó cho lắm.
「Nếu khó quá thì cứ trừng mắt nhìn chằm chằm vào nó. Nó có một lời nguyền khiến mắt cậu tự động đuổi theo đấy. Cứ làm thế đến khi mỏi nhừ cả mắt rồi nói 【Bắt được cậu rồi】 để hóa giải lời nguyền nhé.」
「A, thế thì dễ hơn rồi... nhưng mà mỏi mắt thật đấy.」
「Thì dù sao đây cũng là huấn luyện mà. Nhưng nếu ngày nào cũng làm thế này thì thị lực động học của cậu chắc chắn sẽ cải thiện thôi. Đó là điều quan trọng nếu cậu muốn trở nên mạnh mẽ hơn.」
「Sao cậu lại nghĩ ra lắm cách để mạnh lên thế hả Cyril? Nếu cậu chạy qua khu rừng vừa luyện kiếm thì cũng mạnh lên được cơ mà.」
「Là vì tớ không có đủ thời gian. Những cách thông thường để mạnh lên mất rất nhiều thời gian. Tớ còn rất nhiều việc khác muốn làm nữa. Chính vì thế, miễn là có thể dùng ma pháp để đẩy nhanh quá trình, tớ sẽ làm. Khi ấy tớ có thể dùng thời gian còn lại để làm những gì mình muốn.」
Một đời người quá ngắn ngủi. Tớ hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Cho dù có thêm một kiếp nữa đi chăng nữa, cuộc đời hiện tại này cũng chỉ xảy ra có một lần. Để sống trọn vẹn kiếp này mà không hối tiếc, tớ cần phải sử dụng những kỹ thuật giống như gian lận này.
Một vận động viên cần ít nhất ba tiếng tập luyện để duy trì phong độ. Tớ không có nổi quỹ thời gian như thế.
「Những việc cậu muốn làm...... rốt cuộc là gì vậy Cyril?」
「Ưm, thì... Tớ muốn tán tỉnh Lucy đáng yêu của tớ. Tớ muốn cùng trở về nhà, cùng nhau ăn những món ngon và cùng nhau cười đùa.」
「Trời ạ, cậu lại nói đùa mấy câu kiểu đó rồi. Chúng ta làm những chuyện đấy lúc nào chẳng được.」
Lucy bĩu môi trong khi vẫn tiếp tục dùng mắt đuổi theo hòn cầu đen.
「Tớ không hề đùa đâu nhé. Tớ nghiêm túc đấy. Mục tiêu của tớ là được sống một cuộc sống hạnh phúc cùng cậu, Lucy. Vì điều đó, tớ cần phải đảm bảo lương thực cho ngôi làng vượt qua mùa đông, đánh đuổi những tên lính mà đế quốc phái đến, và khiến ngôi làng tự cung tự cấp vào năm sau. Thêm nữa, tớ phải đảm bảo rằng làng có thể đẩy lùi một số lượng lớn binh lính ngay cả khi tớ không có ở đó, đồng thời nâng cao mức sống của dân làng.」
Nâng cao mức sống của chúng ta chỉ là nói chung chung thôi.
Vẫn còn rất nhiều mục tiêu nhỏ bên dưới và vô số việc cần phải làm.
Đây là mức tối thiểu tớ cần phải hoàn thành để có một cuộc sống thực sự hạnh phúc bên Lucy.
Đó là lý do tớ mới nói rằng thời gian không còn nhiều.
「Cuộc sống bình thường vốn dĩ rất xa vời. Nếu con người không kiểm soát ngôi làng của chúng ta thì có lẽ chúng ta đã được sống bình thường và kết hôn rồi nhỉ?」
Một ngôi làng tinh linh cho phép kết hôn từ năm 14 tuổi.
Cả hai chúng ta đều vừa tròn 14 tuổi.
Quả thực những lời đó không có gì là kỳ lạ cả.
Nhưng ngay lúc này, ngôi làng của chúng ta sẽ không cho phép điều đó. Tớ đã giết những tên lính đó vì Lucy và gây hấn với đế quốc. Lucy và tớ không thể sống một cuộc đời bình thường như thế được.
...
「Thế nên vừa rồi Lucy đã cầu hôn tớ đấy nhé.... Tớ nói trước cho cậu biết, khi mọi chuyện đã ổn thỏa hết rồi, tớ sẽ cầu hôn cậu đấy. Tớ sẽ cho cậu thời gian để bắt đầu suy nghĩ về câu trả lời.」
...
「Khoan đã, Cyril... cậu không thể đột ngột ném ra chuyện kiểu đó được...」
「Có thể tớ đã nhắc đến nó hơi bất ngờ, nhưng cậu có thừa thời gian để suy nghĩ mà, phải không?」
Tớ vừa nói vừa nhìn khuôn mặt Lucy lúc thì ngượng ngùng, lúc lại giận dỗi.
Chúng tôi ngừng nói chuyện khi tớ tập trung điều khiển những con ngựa.
Truyện liên quan
Biên Niên Sử Cổ Tích
Azuma Hiroshi, một người đàn ông vô dụng, và Toudou Haruna, một người phụ nữ xinh đẹp, bị cuốn vào ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục
Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...