Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat - Chương 10: -1: Kuiro
[previous_page]
[next_page]
「Ah…. em nói phải. Chiếc lá phong này đã ngả vàng… nghĩa là mùa thu đã đến rồi.」
「Quả vậy… chẳng mấy chốc mùa đông sẽ ghé qua.」
Lucy thoáng tiếc nuối ngắm nhìn chiếc lá rồi để nó rơi xuống.
Đoạn, nàng hít một hơi sâu và cất lời.
「Dạo gần đây, mỗi lần nhìn anh, Cyril, em đều cảm thấy ngạc nhiên. Em không thể ngờ rằng anh lại có thể đảm nhận công việc của một thầy thuốc. Ngay cả khi đang làm việc ngoài đồng, những lời đồn về anh cũng đã truyền đến tai em. Nào là chuyện anh chữa lành cánh tay cho tên côn đồ Roleau, hay cứu con trai của bác Renatsu khỏi căn bệnh nan y.」
「À, đó chỉ là những phương pháp điều trị đơn giản thôi. Không có gì to tát đâu.」
「Cảm giác như với anh lúc này, bất kỳ loại bệnh tật hay thương tích nào cũng có thể chữa khỏi…」
Tôi cười trừ trước vẻ nghiêm túc của Lucy khi thốt ra những lời đó.
Ngay cả tôi cũng đâu phải là kẻ toàn năng đến thế.
「Có rất nhiều thứ anh không thể chữa được. Lấy ví dụ như loại virus tấn công hệ miễn dịch của cơ thể khiến nó suy sụp thì đôi tay này cũng đành chịu bó tay. Việc chữa trị cho đôi mắt của ai đó hay sự suy nhược của cơ thể cũng nằm ngoài khả năng của anh. Một ca gãy xương phức tạp nghiêm trọng cũng gần như là bất khả thi. Gân và cơ đã đứt hoàn toàn thì không thể chữa lành bằng những phương pháp này được. Thêm nữa, anh không thể chữa khỏi ung thư vì đó là vấn đề căn cốt nằm ở tế bào. Hơn nữa, những vết bỏng nặng hiện tại cũng vượt quá khả năng của anh.」
Về cơ bản, phép thuật của tôi chỉ nhằm mục đích cường hóa khả năng tự hồi phục và hoạt động của hệ miễn dịch.
Tôi có thể chữa lành những vết thương đơn giản và xương gãy… tôi thậm chí có thể thúc đẩy hệ miễn dịch để tiêu diệt nhanh một trận cảm lạnh. Nhưng vượt qua giới hạn đó thì gần như là điều không thể.
Dĩ nhiên, tôi có thừa kiến thức và kinh nghiệm. Nhờ đó tôi có thể chuẩn bị chu đáo và mở rộng khả năng chữa trị của mình. Thế nhưng, ngay cả điều đó cũng có giới hạn của nó.
「Em không biết mấy thứ đó là gì đâu, Cyril… em không hiểu gì cả.」
「À… anh xin lỗi. Anh chỉ muốn nói là đừng nghĩ anh có thể chữa được mọi thứ. Hãy nhớ cẩn thận để phòng tránh thương tích và bệnh tật như thường lệ nhé.」
Tôi mỉm cười nói trong khi Lucy nghiêng đầu đầy vẻ hoang mang.
「Dù sao thì, bữa trưa có gì thế?」
Để giữ ấm, tôi đã cố tình đựng nó trong một chiếc nồi đất trước khi múc ra vài chiếc bát sâu lòng cho cả tôi và Lucy.
Vì chúng ta đã quyết định hứng chí ra đây ăn nên đành phải mang theo tất cả đồ đạc lỉnh kỉnh này.
「Ngon thật đấy. Em chưa từng nếm qua món này bao giờ. Đây là món gì vậy?」
「Là súp suiton. Em hòa bột mì vào nước rồi nấu cùng nước dùng thịt hươu.」
Tôi đã lấy một phần thịt hươu.
Theo chuẩn mực đạo đức của Lucy thì việc lấy từng đó thịt là nằm trong giới hạn có thể chấp nhận được vì chính tôi là người đã săn được nó.
Hơn nữa, tôi đã lén giấu hai hộp đồ ăn đầy ắp phòng trường hợp Trưởng làng quyết định vứt bỏ mọi thứ và bỏ trốn cùng số hàng hóa của chúng ta. Những hộp đồ ăn đó sẽ là niềm hy vọng của ngôi làng.
「Nó có kết cấu lạ miệng khi nhai. Vị súp ngập tràn trong khoang miệng. Ừm, món suiton này ngon đấy. Vừa ngon miệng lại vừa tiết kiệm bột mì.」
「À, ra em đã nhận ra. Chúng ta phải cẩn trọng với lượng bột mì và muối sử dụng.」
Vì suiton dùng bột mì hòa loãng với nước nên nó giúp no bụng nhanh hơn. Nhờ hương vị của nước dùng nên dẫu được nêm nếm nhạt nhẽo thì món ăn vẫn rất tròn vị.
Món súp suiton chúng ta ăn hôm nay dùng rất ít bột mì và muối.
Cách làm súp suiton vô cùng đơn giản, chỉ cần nấu chung xương và thịt hươu, rau củ cùng với bột mì.
Hương vị khá nhạt nhòa. Nhờ có xương hươu và rau rừng nên nước dùng cũng có chút vị, nhưng nếu thiếu muối thì sẽ có cảm giác thiếu vắng điều gì đó.
「Quả nhiên là… chúng ta hãy dùng chút muối đi Lucy.」
「Không đâu. Nếu làm vậy chúng ta sẽ chẳng trụ được đến ngày phát lương thực tiếp theo đâu.」
Toàn bộ lương thực trong làng đều được cất giữ trong kho của Trưởng làng. Rồi đến những thời điểm nhất định, chúng sẽ được chia đều cho dân làng. Đây là cách dễ dàng nhất để phân chia nguồn cung cấp do Đế quốc ban phát. Đây lại là một chính sách nữa mà chúng ta sẽ phải xem xét lại.
「Vậy lần tới khi nhận nguồn cung, tại sao chúng ta không thử xin thêm một ít vì có công lao xuất sắc nhỉ?」
「Không được đâu. Nếu chúng ta ăn nhiều hơn thì sẽ có người khác trong làng phải chịu đói. Em sẽ thấy bứt rứt đến mức chẳng thể thưởng thức nổi bữa ăn mất.」
「Anh biết mà… em đúng là cô gái như vậy đấy, Lucy.」
Tôi mỉm cười. Nàng là một cô gái ngay thẳng và tốt bụng từ trong ra ngoài. Nàng hoàn toàn trái ngược với tôi, đó chính là điều khiến tôi bị thu hút bởi nàng sâu sắc đến vậy.
「Cảm ơn vì bữa ăn nhé. Chiều nay em phải ra đồng rồi… thế còn anh định làm gì, Cyril?」
「Anh tính bắt đầu chế tạo vũ khí một cách đàng hoàng đây.」
「Đó là loại vũ khí gì thế?」
「Một loại cung.」
Đôi mắt Lucy mở lớn trước lời nói của tôi.
Rồi nàng lớn tiếng can ngăn…
「Chuyện đó là bất khả thi! Ngay cả cây trường cung của cha anh cũng không thể xuyên thủng qua áo giáp của bọn chúng cơ mà! Cho dù cây cung có mạnh đến đâu đi nữa thì cũng không thể bắn thủng được đâu. Chúng ta hãy nghĩ cách khác đi.」
Nhận định của Lucy không hẳn là sai.
Cha tôi là cung thủ giỏi nhất trong làng. Ông sử dụng một cây trường cung khổng lồ dài 160 cm.
Đúng như mong đợi từ kích thước của nó, cây cung sở hữu uy lực vô cùng mạnh mẽ. Sức mạnh cần thiết để sử dụng nó (lực kéo cần thiết để giương cung) lên tới 45 kg (99 lbs).
(TN: lực kéo nặng nhưng chuẩn xác dành cho cung dài thời Trung cổ)
So với những cây cung phổ biến vào thời Heisei ở Nhật Bản có lực kéo 15kg. Sức mạnh tạo ra lớn gấp 3 lần.
Thậm chí có thể nói lực kéo 45kg đã chạm đến giới hạn thực tế khi giương cung bằng một tay.
Những mũi tên của cha tôi mang sức mạnh to lớn ấy có thể xuyên thủng lớp giáp sắt thô sơ của đám bộ binh… nhưng chỉ để lại những vết xước trên lớp giáp chất lượng cao hơn của các sĩ quan chỉ huy.
Đã năm năm trôi qua kể từ dạo đó và nghệ thuật luyện sắt của Đế quốc rõ ràng còn tiến bộ hơn nữa. Tôi tin rằng những mũi tên của cha tôi giờ đây sẽ chẳng thể xuyên thủng nổi giáp của bộ binh nữa rồi.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Biên Niên Sử Cổ Tích
Azuma Hiroshi, một người đàn ông vô dụng, và Toudou Haruna, một người phụ nữ xinh đẹp, bị cuốn vào ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục
Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...