Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat - Chương 12: -1: Safety Zone
[previous_page]
[next_page]
「Ừ, anh đã làm rồi. Giờ anh đang cho sản xuất hàng loạt đấy.」
「Nếu xong rồi thì mau cho em xem đi!」
Lucy đột nhiên hét lên trong lúc chúng tôi đang ăn món súp lúa mạch quen thuộc.
Vì lúa mì dần cạn kiệt nên chúng tôi chẳng còn chút bánh mì nào để ăn kèm súp.
Với bánh mì, nếu có men nở thì bạn sẽ dùng ít bột hơn. Nó giúp bánh phồng lên và no bụng hơn, nhưng ngặt nỗi men nở lại cần thời gian để làm. Tôi đã lén dùng vài quả nam việt quất để bắt đầu ủ men từ hai ngày trước. Tiếc là phải mất ít nhất hai ngày nữa mới xong.
「Thậm chí còn chưa hết ngày thứ tư. Anh vẫn còn hai ngày nữa tính cả hôm nay.」
「Chỉ còn hai ngày nữa thôi á!?」
「Vẫn thừa chán. Hơn nữa việc dùng hết thời hạn không phải là vô ích, anh có lý do chính đáng mà.」
「Lý do?」
「Ừm, việc cho họ xem vũ khí chưa phải là kết thúc. Thậm chí đó mới là lúc mọi chuyện thực sự bắt đầu.」
Trưởng làng chưa bao giờ tin rằng tôi có thể chế tạo ra thứ vũ khí xuyên thủng áo giáp của Đế quốc và cứ thế đồng ý với điều kiện của tôi mà chẳng suy nghĩ nhiều. Chỉ vì tôi tạo ra được món vũ khí cho phép chúng ta chiến đấu với Đế quốc không có nghĩa là ông ta quyết định đánh lại họ. Thực ra tôi đoán là ông ta sẽ làm mọi cách để ngáng đường tôi.
「Kể cả khi anh cho thấy mình có thể xuyên thủng áo giáp thì vẫn sẽ có rất nhiều người phản đối và tranh cãi. Cho đến lúc đó, anh muốn nâng cao mức độ tín nhiệm của họ dành cho mình càng nhiều càng tốt. Anh muốn tăng tính thuyết phục và sức ảnh hưởng từ màn trình diễn của mình. Vì lý do này, anh cần tận dụng trọn vẹn năm ngày để dân làng mang ơn anh và gia tăng số lượng vũ khí trong tay. Em thử tưởng tượng xem… thay vì một hay hai món vũ khí, một lô vũ khí xếp hàng dài chắc chắn sẽ tạo ra sức ảnh hưởng lớn hơn nhiều.」
Tôi nói và nhấp một ngụm trà ngải cứu.
Ngải cứu là một loài cây lâu năm có thể tìm thấy quanh năm. Nó dùng được làm thức ăn, thuốc men và nhiều việc khác.
Tôi thực sự rất vui khi tìm thấy chúng mọc trong khu rừng gần đây.
「Đúng là phong cách của anh rồi, Cyril.」
「Ý em là sao?」
「Anh không chỉ nhìn vào những thứ ngay trước mắt… mà còn nhìn xa hơn về tương lai nữa. Một kẻ bình thường như em chỉ biết cắm cổ chạy trốn trong sợ hãi.」
「Đó là vấn đề của kinh nghiệm và sự quen thuộc thôi. Chẳng mấy chốc em cũng sẽ học được cách suy nghĩ cho tương lai đấy, Lucy.」
「Em rất muốn cố gắng hết sức để bắt kịp anh, Cyril, nhưng có vẻ như thử thách của em cứ ngày một khó nhằn hơn.」
Lucy thực sự đang cố gắng trở thành một sự tồn tại có thể bước đi sánh vai cùng tôi. Con bé đã bỏ ra không ít nỗ lực.
Có vẻ như cuộc trò chuyện này đã khiến con bé bực bội vì không thể đoán trước suy nghĩ của tôi một cách suôn sẻ. Nhìn con bé thế này, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác dễ chịu khó tả.
Khi chúng tôi đang tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau trong ngôi nhà này, tiếng gõ cửa vang lên. Là khách đến.
Tôi đứng dậy mở cửa.
「Cyril, tuyệt thật đấy. Công việc của tôi nhàn đi hẳn. Tôi có thể nhổ phăng mấy cái rễ dai ngoách chỉ với một cú kéo. Năm sau chắc tôi khai hoang được nhiều ruộng hơn rồi.」
Roleau, gã côn đồ số một của làng, giơ cây cuốc lên khoe khoang. Thỉnh thoảng tôi tự hỏi liệu một kẻ vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại và đậm chất nam tính như Roleau có thực sự là người Elf không nữa.
Roleau mang theo một cây cuốc gỗ của làng. Nhìn kỹ thì cây cuốc này hoàn toàn bằng gỗ, chỉ có phần lưỡi là làm bằng kim loại. Dù chỉ thế thôi cũng đã giảm tải được bao nhiêu công sức rồi.
Hôm qua tôi đã làm năm cây cuốc mẫu như thế này và ưu tiên đưa chúng cho những dân làng khỏe mạnh như Roleau.
Những phụ nữ và trẻ em yếu ớt hơn như Lucy thì chăm sóc đồng áng và đập lúa mì. Ngược lại, những người đàn ông như Roleau lại cày xới đất hoang và phá rừng để mở rộng diện tích đồng áng.
Tôi chỉ giúp họ một tay để công việc bớt phần vất vả thôi.
「Tôi chỉ mừng vì mình có thể làm mọi thứ trở nên dễ dàng hơn chút.」
「À về chuyện đó… mọi người trông thấy ai cũng bảo ‘tôi muốn có một cái’. Tụi tôi còn hai0 cây cuốc dự trữ không dùng đến hôm nay đây. Tôi mang sang với hy vọng cậu có thể gắn thêm lưỡi kim loại cho chúng.」
「Được chứ, tôi không phiền đâu.」
「Trời ạ, có cảm giác như cậu làm được tất cả mọi thứ vậy.」
「Tôi đâu có làm được tất cả. Tôi chỉ khéo tay hơn người bình thường một chút thôi.」
「Và cậu lại không nhận chút thù lao nào lần này nữa à?」
「Không. Tất cả chỉ là thiện chí thôi. Mấy cậu không cần phải gán giá cho nó đâu.」
「Cảm ơn vì tất cả nhé. Tôi sẽ… không, tất cả chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì nếu cậu cần đấy, Cyril. Cứ bảo nếu cậu cần thứ gì nhé.」
Roleau nói rồi để lại mấy cây cuốc và quay lại làm việc.
Một lần nữa, việc này lại nâng cao giá trị của tôi trong làng. Bất cứ khi nào họ vung những nông cụ đã được cải tiến đó lên, chắc chắn hình bóng tôi sẽ hiện lên trong đầu họ.
Nhân tiện thì, việc chỉ dùng kim loại cho phần lưỡi cuốc là để tiết kiệm kim loại.
Lượng sắt thừa của tôi có hạn. Nếu làm hoàn toàn bằng sắt thì toàn bộ kho dự trữ của tôi sẽ bay sạch trong chớp mắt.
「Này Cyril, anh làm cả việc như thế nữa cơ à?」
「Thì đúng vậy. Anh còn vài việc khác nữa cơ.」
「Có vẻ như anh nói thật chuyện mình vẫn còn thời gian nhỉ. Anh tốt bụng giúp đỡ mọi người thật đấy… nhưng chắc là anh không phải đang trốn tránh thực tại vì không chế tạo nổi vũ khí đấy chứ?」
Đúng là tôi vẫn còn dư dả thời gian. Trong bốn ngày qua, tôi có tận mười hai tiếng nghỉ ngơi giữa mỗi lần biến thành người lùn. Điều này có nghĩa là trong khi hoàn thành số lượng nỏ mục tiêu, tôi có thể tận dụng thời gian rảnh để làm những việc khác.
「Nếu anh chết đi, em sẽ buồn lắm phải không Lucy? Anh sẽ không làm gì khiến em phải buồn đâu Lucy, nên em không phải lo lắng chuyện đó đâu.」
「Vậy thì xin anh ít nhất hãy cho em xem món vũ khí mà anh đã làm đi. Em tin anh mà Cyril, nhưng dù vậy em vẫn sợ lắm. Em sẽ thấy yên tâm hơn nếu anh cho em xem đấy.」
「Không được đâu. Hãy đợi thêm chút nữa đi.」
Tôi mỉm cười cay đắng.
Tôi cần phải trấn an Lucy sớm thôi.
Vì điều đó, việc cho cô ấy thấy chiếc nỏ sẽ là phương pháp tốt nhất... nhưng tôi có một lý do không thể làm thế.
Để cứu ngôi làng này, tôi buộc phải tạo ra một tình huống mà ý kiến của mình được lắng nghe. Vì lý do đó, tôi đang chiếm lấy lòng tin từ những người dân làng... tuy nhiên chỉ thế thôi là chưa đủ.
Cách hiệu quả nhất để làm việc này là lật đổ kẻ đứng đầu hiện tại của ngôi làng. Tôi không thể làm điều đó một cách trực tiếp, nhưng tôi có thể gieo rắc độc dược xung quanh. Tôi đã thất bại trong việc lấy lòng vị Trưởng thôn khi để lão ta biển thủ phần trên của số hàng khi tôi giao tới. Tuy nhiên, tôi đã để lại thứ gì đó bên trong làm vật bảo đảm. Hơn nữa, khoảng thời gian này, khi tôi ra vẻ không thể chế tạo ra vũ khí, lại là một loại độc dược khác.
Ngày mai, tôi sẽ cho ra mắt chiếc nỏ trước mặt mọi người. Đêm nay, tôi sẽ dẫn Lucy ra ngoài muộn và cho phép cô ấy luyện tập với chiếc nỏ trong lúc tất cả mọi người đang ngủ.
Cho đến lúc đó, tôi muốn mọi người thấy Lucy trông lo lắng đến nhường nào. Họ sẽ thấy cô ấy lo lắng ra sao. Vì cô ấy là người gần gũi tôi nhất, điều đó sẽ khiến họ lơi lỏng cảnh giác.
Tôi cảm thấy có lỗi với cô ấy, nhưng lúc này tôi cần cô ấy phải chịu đựng.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Biên Niên Sử Cổ Tích
Azuma Hiroshi, một người đàn ông vô dụng, và Toudou Haruna, một người phụ nữ xinh đẹp, bị cuốn vào ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục
Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...