Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat - Chương 18: -2: Calm Before the Storm

[previous_page]

[next_page]

«Ừ, tất nhiên rồi.»

Tôi cất lời, Lucy bèn cầm lấy chiếc bánh còn nửa phần đính nam việt quất khô rồi cắn một miếng.

«Mềm quá đi. Vừa xốp vừa ngon tuyệt. Bánh mì mà cũng có thể ngon thế này sao?»

Lucy nhét đầy bánh mì vào miệng, trông y hệt một chú sóc nhỏ đáng yêu. Nhìn thấy cảnh đó, tôi lại chỉ muốn đưa tay xoa đầu cô ấy.

«Nó ngon hơn hẳn loại bánh mì thường ngày chúng ta vẫn làm trong làng, nhưng vẫn còn thiếu chút gì đó.»

Quả thật, phần bột nhào từ nước và lúa mì vẫn chưa đủ độ đậm đà. Ước gì có chút trứng và bơ thì tôi đã có thể làm ra nhiều món ngon hơn nữa… tiếc là trong làng chẳng có lấy một con gia súc nào.

Chúng tôi có vài con ngựa dùng để chở đồ và làm ruộng, nhưng chúng không cho đủ sữa và cũng rất khó thụ thai.

Tính toán cho tương lai, chúng ta cần một nguồn cung muối, khôi phục lại các tuyến đường vận chuyển, và quan trọng là phải có được gia súc.

Nếu tính về hiệu quả kinh tế thì dê có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Chúng ta vừa có thể lấy sữa lại vừa làm được bơ.

«Dù vậy thì thế này cũng đã ngon lắm rồi. Này Cyril, tại sao cứ cho cái thứ men này vào là bánh mì lại phồng to lên thế? Bổ sung men làm tăng lượng lúa mì lên à?»

«Không, dĩ nhiên là nó không làm tăng lúa mì được rồi. Nó chỉ tạo ra rất nhiều khoảng trống không khí bên trong thôi. Em nhìn này, khi xé bánh mì ra, em sẽ thấy những lỗ khí li ti phải không? Khi chúng hình thành, chúng sẽ làm bánh mềm hơn và phồng to lên.»

«Vậy sao? Nhưng cứ mỗi lần làm lại phải chuẩn bị men thì có vẻ phiền phức nhỉ. Phải ngâm nam việt quất trong nước mất cả tuần cơ mà?»

«Đúng thế. Tuy nhiên, nhiệt độ thấp sẽ không cho phép men phát triển nên em cần phải cẩn thận. Bây giờ thì vẫn ổn nhưng đến mùa đông sẽ khó khăn hơn đấy.»

«Ôi trời… khi mùa đông đến, chúng ta không hái được nam việt quất nữa, và em sẽ phải tạm biệt chiếc bánh mì mềm xốp này sao…..»

Lucy nhìn chiếc bánh mì với vẻ tiếc nuối.

«Đừng lo lắng quá. Chúng ta không nhất thiết phải dùng nam việt quất tươi để làm men. Có thể dùng nam việt quất khô và đã bảo quản. Hơn nữa, chúng ta đâu cần phải làm mới nó mỗi lần. Em biết đây là gì không?»

«Đây là phần bột bánh mì trước khi nướng…»

«Chính xác.»

Tôi mỉm cười khi vo tròn mẩu bột nhỏ trong lòng bàn tay.

«Bên trong mẩu bột nhỏ này chứa rất nhiều men. Thế nên vào lần làm bánh tiếp theo, chúng ta chỉ cần ngắt một mẩu nhỏ rồi nhào chung vào phần bột còn lại là bánh lại có thể nhẹ và xốp trở lại.»

«Em hiểu rồi. Nếu lần nào làm bánh mì chúng ta cũng giữ lại một mẩu nhỏ như thế thì sẽ có thể tiếp tục làm bánh mì mềm mãi mãi đúng không.»

«Chính xác. À, đôi khi chúng ta sẽ phải bổ sung một nguồn men mới, nhưng về cơ bản nguyên lý là vậy.»

«Nhưng anh học được những điều thế này ở đâu vậy?»

«Vào thời cha anh còn làm Tịch Trưởng, anh đã theo ông ấy đến một thị trấn khác. Chính ở đó anh đã học được.»

Đó… là một lời nói dối.

Mãi đến thế kỷ 19 việc sử dụng men nở mới phổ biến trên Trái Đất. Thế giới này vẫn còn kẹt lại ở thế kỷ 16 nên không đời nào họ lại phát triển được thứ kỹ thuật thế này.

Hơn nữa, công dụng của men nở không chỉ dừng lại ở bánh mì.

«Ra vậy, thế thì chúng ta nên dạy điều này cho mọi người trong làng đi. Chiếc bánh mì dùng ít lúa mì mà làm ra được ổ bánh vừa to vừa ngon thế này thật tuyệt vời.»

Tôi không khỏi có chút bất ngờ. Vốn dĩ tôi định nhờ Lucy phổ biến chuyện này cho những người dân làng khác, nhưng cô ấy lại tự nguyện nhận lấy việc đó.

"Hôm nay bánh mì của chúng ta ngon hơn mọi khi."

Đó là một điều nhỏ bé nhưng chỉ cần sự cải thiện nhỏ này thôi cũng đủ khiến mọi người cảm thấy hạnh phúc.

Không giống như tôi, Lucy không hề tính toán thiệt hơn, cô ấy đơn thuần chỉ muốn mọi người được thưởng thức món bánh mì ngon hơn này xuất phát từ sự tốt bụng trong tim.

«Ừ, tất nhiên rồi. Anh có vài hũ nước men trong kho đấy, em cứ mang đi phân phát đi.»

«Vâng, cứ để em lo. Ngày mai em sẽ làm thử, nếu suôn sẻ em sẽ nói với mọi người rằng phương pháp này là do anh Cyril nghĩ ra đấy nhé.»

«Em thậm chí chẳng cần phải nhắc đến tên anh đâu.»

«Hừm hừm thế thì không được đâu. Khi mọi người khen anh Cyril thật giỏi giang, em sẽ thấy rất hạnh phúc.»

Nụ cười vô tư lơ đễnh của Lucy khiến tim tôi lỗi nhịp. Tôi có cảm giác ở bên cạnh cô ấy, bản thân ngày càng lún sâu hơn vào thứ tình cảm gọi là yêu.

«Cảm ơn em. Anh sẽ cố gắng hết sức để em không bao giờ phải ghét anh.»

«Chẳng có gì phải lo lắng cả. Dù sao thì em cũng từng nhìn thấy bộ dạng tồi tệ nhất của anh rồi Cyril à. Sau chừng ấy chuyện, đời nào em lại ghét anh chứ.»

Tôi không kìm được mà vươn tay ra, xoa mạnh lên mái tóc cô ấy.

«Cảm giác dạo gần đây anh Cyril cứ đối xử với em như trẻ con vậy…»

«Làm gì có chuyện đó. Anh đã kìm chế lắm rồi mới chỉ làm những việc thế này đấy… thực chất anh còn muốn làm nhiều điều mang tính người lớn hơn cơ.»

Đó là một khao khát nghiêm túc, nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ phải kiềm chế bản thân cho thật tốt. Nếu tiến xa hơn nữa, tôi chỉ sợ phanh của mình sẽ mất kiểm soát mất.

«Điều mang tính người lớn ư?»

«Ôm này… hôn này…. sinh em bé nữa….»

Lucy đỏ bừng mặt và lùi lại thật nhanh khi nghe tôi thốt ra những lời đó.

«C-Cyril»

Ánh mắt Lucy đảo qua đảo lại, thốt lên một giọng điệu bối rối.

「Lạ lắm sao? Em nghĩ muốn làm những điều như thế với người mình yêu là chuyện rất đỗi tự nhiên mà.」

「Ưm, không lạ chút nào... nhưng cậu nói ra một cách đột nhiên và thản nhiên thế này thì tớ sao mà quen cho được!」

「Vậy là do bất ngờ thôi phải không? Thế thì thay vì chào hỏi bình thường, gặp nhau lần nào tớ cũng sẽ nói “Tớ yêu cậu” nhé.」

「Tớ thấy lệch đi một khoảng lớn rồi đấy.」

「Tớ xin lỗi, tớ không nghĩ là điều đó lại làm cậu kinh ngạc đến thế. Nhưng mà, sau khi cứu lấy ngôi làng và nếu cậu chấp nhận tớ, Lucy... tớ sẽ làm những điều vừa nói mỗi ngày luôn.」

「Ư..., thật là gian lận quá đi. Sao lúc nào người phải bấn loạn lên cũng là tớ thế này...」

「Tim tớ cũng đang đập loạn nhịp đây. Nói ra những lời ra vẻ cao ngạo thế này cũng tốn nhiều dũng khí lắm đấy chứ.」

「Tớ hoàn toàn không thấy thế tẹo nào.」

「Vì đang ở trước mặt cậu mà, Lucy, nên tớ mới muốn tỏ ra ngầu một chút thôi.」

Tôi mỉm cười nói. Ngay cả bản thân tôi lúc này cũng đang thấy ngượng ngùng khôn tả.

Tôi chỉ muốn nhanh chóng giải cứu ngôi làng và nghe câu trả lời của cô ấy cho lời tỏ tình của mình.

「Ưm, Cyril... cậu thực sự sẽ làm thế mỗi ngày thật chứ?」

「Tất nhiên rồi. Thế nên hãy cân nhắc điều đó khi đưa ra câu trả lời cho cậu nhé.」

Và cứ thế, chúng tôi dùng bữa trưa trong bầu không khí trò chuyện rôm rả và vui vẻ.

Tôi trân trọng từng khoảnh khắc trôi qua trong từng giây phút ấy.

Tôi thừa hiểu rằng những khoảng thời gian bình yên thế này sẽ chẳng còn lại bao nhiêu nữa.

Đây đơn thuần chỉ là khoảng lặng trước cơn bão lớn mà thôi.........

[previous_page]

[next_page]

Truyện liên quan

Biên Niên Sử Cổ Tích Đang ra Nhật Bản

Biên Niên Sử Cổ Tích

Cập nhật: 3 giờ trước

Azuma Hiroshi, một người đàn ông vô dụng, và Toudou Haruna, một người phụ nữ xinh đẹp, bị cuốn vào ...

395 83
Đường Đến Vương Quốc Đang ra Nhật Bản

Đường Đến Vương Quốc

Light Novel 湯水快(Quick Soup) R19
Cập nhật: 8 giờ trước

Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...

665 81
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục Đang ra Nhật Bản

Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục

Light Novel 銀三〇(ゆだ) R19
Cập nhật: 2 ngày trước

Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...

24 70
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 2 ngày trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

90 146
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết Đang ra Nhật Bản

Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết

Light Novel 遼魔 (Ryouma) R19
Cập nhật: 2 ngày trước

Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...

468 174
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 2 ngày trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

465 266