Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat - Chương 16: -2: Raising the Banner of Rebellion
[previous_page]
[next_page]
「Ồ? Ngươi định đưa cho ta một tờ giấy chứng nhận giả sao? Nếu làm thế, ta sẽ chém đứt đầu ngươi ngay tại đây và ngay lúc này đấy. Xem ra ngươi chẳng hiểu gì về tình hình hiện tại cả, hay là ta cứ giết quách ngươi đi rồi kiếm một Trưởng Làng mới để mà giao dịch nhỉ!」
Gã đàn ông vẫn chưa nhận ra. Không khí của những người elf vây quanh đám binh lính càng lúc càng trở nên nguy hiểm theo từng lời gã thốt ra. Bàn tay họ đang từ từ đưa ra sau lưng để nắm lấy những chiếc nỏ được giấu kỹ……
「Ta hiểu rồi, hóa ra đó là thái độ mà Đế quốc đối xử với chúng ta. Được thôi. Chúng ta sẽ bỏ số lúa mì đã cho vay mượn. Tuy nhiên, ta không thể giao ra thêm bất kỳ hạt lúa mì nào hay người dân nào của mình nữa. Cưỡng ép chúng ta dâng hiến lương thực để sinh tồn hay trao đi những người thân trân quý thêm lần nữa là điều không thể.」
「Cái gì!? Đồ khốn nạn nhỏ mỏi! Mươi đang hiểu nhầm cái gì thế hả!? Bọn ta không phải đang hỏi ý kiến ngươi! Bọn ta đang ra lệnh đấy! Sẽ chết đói á? Vậy sao ta không giảm bớt số miệng ăn bằng cách giết từng đứa tụi mày rồi biến chúng thành ma thạch nhỉ!? Vừa bớt được mấy cái miệng ăn lại vừa kiếm được một khối lợi nhuận lớn! Mọi người cùng thắng, thấy sao hả? Làng của tụi mày không bị phá hủy hoàn toàn mà bọn ta lại có được thứ mình cần. Mọi người đều vui vẻ cả.」
Joseph rút kiếm ra và kề sát vào cổ ta với ánh mắt đầy thù hận.
Nếu là ta của trước kia thì có lẽ ta đã run lên vì sợ hãi. Thế nhưng, hôm nay ta lại chẳng cảm thấy chút sợ hãi nào. Tên lưu manh cắc ké này chẳng thể nào sánh được với nỗi kinh hoàng từ những trận chiến mà ta vừa nhớ lại.
「Thật là một gợi ý thú vị. Tuy nhiên ta lại có một ý hay hơn thế. Ta sẽ giết từng người bọn ngươi và giả vờ như khoản thuế bổ sung đó chưa từng tồn tại.」
「Ha ha, mày giỏi ăn nói thật đấy. Tự dưng có chút sức mạnh nên phất lên rồi hả? Một tên elf yếu ớt như mày thì làm được tích sự gì chứ?」
「Chúng ta có thể làm gì ư? Thể hiện ra còn dễ hơn là nói đấy. Bắt đầu buổi biểu diễn thôi nào. Bắn!!」
Hòa cùng tiếng thét của ta, đám elf đứng cách đó hai mươi mét đồng thời giương nỏ và bóp cò.
Dây cung vốn đã được kéo căng và cài chốt từ trước, vô số mũi tên xé gió lao đi.
Những mũi tên dễ dàng xuyên thủng giáp trụ của lũ lính và cắm sâu vào da thịt chúng.
「GYYYAAAAAAAAAA!!」
「OOWWWWWWWWW!!W」
「T-tại sao bộ giáp bất khả chiến bại của bọn ta lại bị…!?」
Khuôn mặt của đám binh lính không còn vẻ cợt nhả vui sướng nữa.
Năm tên lính chết ngay tức khắc và bốn tên ngã quỵ xuống đất, oằn mình giãy giụa trong đau đớn.
Ta đã bôi lên mũi tên chất độc ô đầu hái được trên núi, trộn lẫn với các loài thực vật hoang dã khác cùng một ít phân uế để tạo ra độc dược. Nó khiến những cơn đau buốt thấu xương lan khắp cơ thể theo dòng độc tố thần kinh. Nó khiến nạn nhân gần như không thể đứng vững trong khoảng nửa ngày.
Nỏ có khả năng xuyên thấu tốt nhưng lại thiếu sức dừng. Ta buộc phải bù đắp điểm yếu đó.
Giờ thì với thứ này, chúng có thể bị tước đoạt khả năng chiến đấu ngay sau khi dính đòn.
Ta đảo mắt nhìn quanh và nhận ra có hai kẻ đã tự sát vì quá đau đớn. Có lẽ ta hơi quá tay rồi đây. Ta phải điều chỉnh lại liều lượng độc dược một chút mới được.
「Thế nào, giờ thì các người có thể thấy ngay cả những tên elf yếu ớt cũng làm được đến mức này rồi đấy.」
Joseph ngã bệt mông xuống đất rồi lùi phắt lại phía sau đầy hoảng loạn.
Đó là một cuộc thảm sát một chiều. Gã hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý để phải đối mặt với cái chết.
Nỗi sợ trong tâm trí gã nhân đôi nhờ những tiếng thét gào và rên rỉ đau đớn từ những kẻ đã chết và đang hấp hối.
「Bây giờ đến câu hỏi tiếp theo đây. Tại sao… bọn ta lại giữ mạng cho ngươi?」
Joseph không đáp.
Gã đông cứng lại vì sợ hãi.
「Hết giờ. Đầu tiên là bọn ta cần thông tin, thế nên ta cần một kẻ để tra tấn khai thác. Lệnh cho bắn vào những chỗ không chí mạng cũng được thôi, nhưng biết đâu ngươi lại không chịu nổi độc dược mà lăn đùng ra chết thì sao. Thế nên thay vào đó, ta đã chuẩn bị sẵn một thứ ‘đặc biệt’ dành riêng cho ngươi.」
Ta vừa dứt lời thì ngay lập tức có một mũi tên bay tới, cắm phập vào đùi Joseph.
Đó là mũi tên do Lucy bắn ra từ khoảng cách một trăm mét. Cô ấy có tài thiện xạ rất tốt. Cô có thể bắn từ khoảng cách một trăm mét mà gần như không có chút sai số nào.
「Hiiiiii, c-chân tôi, m-mũi tên, mũi tên ở chân tôi…. Rút ra! Rút nó ra mau!」
Gã ré lên một cách nhục nhã. Nhưng chẳng có mấy máu chảy ra cả. Chất độc được sử dụng đồng thời cũng là một loại thuốc giãn cơ đơn giản. Trên thực tế, cú sốc lẽ ra phải khiến gã khó cảm thấy đau đớn như vậy ngay từ đầu mới đúng.
「Thế nên ta sẽ không giết ngươi đâu…. nhưng rồi ngươi sẽ phải ước gì mình có thể nhắm mắt lại và nghênh đón cái chết đấy.」
「Dừng lại! Mày nghĩ mình có thể thoát tội sau khi làm những chuyện thế này sao!?」
「Tất nhiên là không rồi. Đó là lý do tại sao ta muốn nghe thật nhiều điều từ ngươi đấy. Ngươi sẽ chịu mở miệng nếu không muốn kết cục giống như bọn họ.」
Ta lên tiếng và chỉ tay về phía những xác chết đang nằm ngổn ngang xung quanh. Khuôn mặt Joseph cứng đờ lại. Ngay cả những tên lính sống sót cũng đang bị đám elf kết liễu.
Cảnh tượng đó chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Chúng bị bắn chi chít những mũi tên trên người. Nếu bọn họ chỉ đơn thuần muốn giết thì thi thể đã không biến dạng đến thế này. Họ đang tàn nhẫn thực hiện sự trả thù và trút hết nỗi hận thù sâu sắc.
Trải qua năm tháng, vấn đề muôn thuở của binh lính là việc họ không thể nhẫn tâm xuống tay giết người. Theo thống kê, bảy mươi phần trăm tân binh không thể bóp cò. Chuyện này xảy ra với súng ống, và hiển nhiên nó còn tồi tệ hơn nhiều với kiếm hay giáo mác bởi vì bạn có thể cảm nhận rõ mồn một cảm giác đó.
Ở một khía cạnh nào đó, một trong những nỗi lo lớn nhất của ta chính là… liệu những tân binh elf có thực sự giết người được hay không?
Thế nhưng, xem ra ta đã lo lắng thừa thãi. Nỗi đau đớn và sự phẫn nộ từ ách áp bức có hệ thống, cùng nỗi đau đớn khi có bạn bè và người thân bị sát hại đã khiến cho động lực duy nhất họ cần chính là sự bảo vệ lẫn nhau giữa các đồng đội.
「Chúng ta sẽ không trốn chạy thêm lần nào nữa. Chúng ta sẽ không để những thứ trân quý của mình bị cướp đi. Chúng ta có sự quyết tâm và dũng khí để đứng lên chống lại các người. Chúng ta có cả vũ khí để giành chiến thắng.」
Ta ngừng dùng giọng điệu lịch sự. Vở kịch của ta đã hạ màn.
Những người elf xung quanh đồng loạt gạt đầu. Thời hạn để cúi đầu khuất phục và rơi những giọt nước mắt bất lực đã lùi vào dĩ vãng từ lâu rồi.
Dù có phải tổn thương đi chăng nữa, chúng ta vẫn sẽ đối mặt với rắc rối và vươn lên đấu tranh. Tất cả chúng ta đều chung một cảm giác ấy.
「C-chúng ta hãy bình tĩnh lại một chút nào… đúng rồi! Ngôi làng này từng bị tình nghi là có mưu đồ phản nghịch kể từ lần trước đám người đó không trở về. Nếu bọn ta không quay lại, mối nghi ngờ đó sẽ biến thành sự thật và năm trăm tên lính trang bị vũ khí tận răng sẽ san bằng ngôi làng này đấy!」
「Và sao chứ? Bọn ta đã tiêu sạch tất cả trừ một mình ngươi rồi. Đến lúc đó tính sau đi.」
「Nếu các người thả ta đi, ta sẽ bảo bọn chúng đừng tấn công các người…. Khoan đã! Nếu các người ngoan ngoãn dâng lúa mì và ba cô gái elf mà các ngươi nợ, ta sẽ nói rằng đám thuộc hạ của ta đã bị cướp sát hại! Thế nên xin đừng giết ta! Ngay cả các người cũng hiểu rõ điều này đúng không? Nếu tình thế bắt buộc, năm trăm binh lính chắc chắn sẽ nghiền nát ngôi làng này đấy! Vậy nên xin hãy tha cho ta!」
「Chỉ có năm trăm người thôi. Số đó chúng ta dư sức giải quyết.」
Ta phân tích những thông tin vừa tuồn ra. Kết luận của ta là chúng ta đủ mạnh để chiến thắng.
Chúng ta thế nào cũng đối phó được với năm trăm tên lính ấy cho mà xem.
Điều đó cũng chẳng có gì lạ. Ngôi làng nằm ở nơi xa xôi cách trở với Đế Quốc và đường xá lại gập ghềnh hiểm trở. Nơi đây cách xa hơn hai trăm cây số và nằm lưng chừng núi cho dù đường sá có được tráng nhựa đi chăng nữa. Một cuộc hành quân chỉnh tề gần như là điều bất khả thi và chuyến đi sẽ tiêu tốn một khoản tiền bạc khổng lồ.
Nếu họ cử nhiều lính hơn thế, họ sẽ chẳng thể thu hồi lại vốn liếng ngay cả sau khi đã cướp sạch số ma thạch của chúng ta. Hơn thế nữa, chúng tin rằng bấy nhiêu là quá đủ để tóm gọn lũ yêu tinh chúng ta rồi.
「Thế thì, chúng ta hãy trò chuyện thật lòng với nhau chỉ hai người chúng ta thôi nào. Đừng lo, ta sẽ không giết ngươi đâu. Ta có rất nhiều điều muốn hỏi. Thêm nữa, còn một lý do nữa khiến ta không giết ngươi. Ngươi thấy cái huy hiệu tuyệt đẹp trên áo giáp của mình chứ? Nó được làm rất tinh xảo. Đây chính là bằng chứng của giới quý tộc phải không? Giới quý tộc quả là một mối làm ăn kiếm ra tiền…」
Huy hiệu hình sư tử được chạm khắc ở chính giữa bộ giáp của hắn.
Ở Đế Quốc, loại trang trí này là đặc quyền của giới quý tộc. Thường dân không được phép sử dụng.
「Sau trận chiến với năm trăm tên lính đó, ta sẽ đàng hoàng đòi một khoản tiền chuộc thật hậu hì nên cứ yên tâm đi.」
Việc chuộc tù binh chiến tranh rất phổ biến trong thời đại này.
Tất nhiên, nếu ta làm điều đó với một tên lính bình thường thì sẽ bị phớt lờ và cuối cùng đành phải bán hắn làm nô lệ. Tuy nhiên, giới quý tộc lại rất béo bở. Người thân của họ có tiền và rất coi trọng danh dự. Nếu những tin đồn tồi tệ lan truyền về việc họ bỏ rơi gia đình hoặc quá keo kiệt thì sẽ chẳng tốt đẹp gì cho họ.
Thành thật mà nói, ta vẫn muốn có thêm tiền dù chỉ là một chút. Việc tự cung tự cấp của ngôi làng chúng ta có giới hạn. Dù chúng ta có bao nhiêu tiền đi nữa thì cũng chẳng bao giờ là đủ nếu muốn giao thương đàng hoàng và bổ sung nguồn dự trữ từ các ngôi làng cũng như thị trấn xung quanh.
「Tôi không muốn đâu, tôi không muốn đâu, chuyện này chắc chắn chỉ là một giấc mơ thôi.」
Ta kéo lê Joseph trong lúc hắn đang giở thói ăn vạ và bước vào nhà kho nằm cạnh nhà Trưởng Làng.
Ta cởi bộ giáp của hắn ra và chuẩn bị tra tấn. Hắn đã tiết lộ một ít thông tin trước đó, nhưng ta vẫn phải xác minh lại cho cẩn thận và khai thác thêm nếu muốn chắc chắn.
Joseph cố vùng vẫy để trốn thoát nhưng chất độc không cho phép cơ thể hắn cử động đàng hoàng.
「Ta nghĩ mình sẽ dùng cái này trước tiên.」
Ta giơ thanh sắt nung đỏ rực vì lửa lên và tiến đến chỗ Joseph.
Đầu tiên ta cần phải xác nhận xem câu chuyện về năm trăm tên lính của hắn có phải là thật không. Thêm nữa, với tư cách là một quý tộc, chắc hẳn hắn còn rất nhiều câu chuyện thú vị khác để cho ta nghe đây.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Biên Niên Sử Cổ Tích
Azuma Hiroshi, một người đàn ông vô dụng, và Toudou Haruna, một người phụ nữ xinh đẹp, bị cuốn vào ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục
Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...