Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết - Chương 27: Part 2

"Có khi cô ta chỉ đang cuồng dâm thôi?"

"Ô, ôi trời, cậu thật là. Nếu cô ta còn ra vẻ kỳ quặc hơn thế, chúng ta phải báo cho thầy Kanbayashi mới được."

Thầy Kanbayashi là một nam giáo viên trẻ tuổi phụ trách lớp nam sinh.

Trông dáng vẻ mảnh khảnh là vậy, nhưng thầy Kanbayashi cũng từng bị quấy rầy bởi nạn quấy rối tình dục từ thời còn đi học, thế nên thầy luôn nhiệt tình lắng nghe và giải quyết rắc rối cho các nam sinh.

"Thôi thì cứ chịu khó để cô ta nhìn chằm chằm vậy. Nhưng nếu cô ta dám động tay động chân hay thốt ra mấy lời đồi bại trong đầu, cô ta tiêu đời chắc."

"Ừ, ừm... Cậu đã nói vậy thì tớ đành chịu thôi."

Về phần Yuu, cậu vẫn muốn tiếp tục ngắm nhìn cô Dei trong những bộ trang phục mát mẻ vào mùa sắp tới, khi thời tiết dần ấm lên.

Cứ tình hình này thì trong trường đa phần đều là các cô giáo già dặn.

Để tránh xua đuổi những cô giáo trẻ trung xinh đẹp vốn là nguồn vui mắt quý giá chỉ vì sự nông nổi nhất thời, cậu muốn nhắn nhủ các cậu bạn nam nên ứng xử cẩn trọng hơn.

Những câu chuyện về đời sống học đường, như lớp học hay thầy cô, dường như kéo dài bất tận.

Rei có vẻ vô cùng thích thú khi lại được trò chuyện cùng Yuu sau một thời gian dài.

Một phần vì vốn dĩ họ sống chung trong một khu chung cư, nhưng cậu bé luôn thần thần thần tượng Yuu như anh trai ruột, lúc nào ở trường cũng bám riết lấy cậu như hình với bóng.

Yuu cũng vậy, cậu coi Rei như em trai mình nên chẳng hề cảm thấy khó chịu chút nào.

Đến khi họ nhận ra thì chiếc xe buýt đã lăn bánh vào giữa khu trung tâm sầm uất.

Chiếc xe buýt nhanh chóng lướt qua những dãy nhà cao tầng, những biển quảng cáo phim ảnh, dịch vụ cho vay tiền mặt, các loại bia và thuốc lá mới ra mắt, cùng hình ảnh những nam người mẫu trên bìa tạp chí.

Hình ảnh tiệm thuốc lá nơi góc đường, những máy bán hàng tự động bán đồ uống có cồn, cùng các bốt điện thoại công cộng như nhắc nhở Yuu về thời đại mà họ đang sống.

Dựa vào việc xe buýt dừng lại thường xuyên hơn, có vẻ như mật độ giao thông cũng đã tăng lên.

Dĩ nhiên, khi đi vào khu vực đô thị, cũng có vài học sinh bước xuống trước.

Một nhân viên bảo vệ đi kèm hộ tống họ và bàn giao cho người bảo vệ nam bước ra khi cô bấm chuông đối thoại.

Nhìn qua cửa sổ xe buýt, hầu như không thấy sự xuất hiện của dòng xe minivan vốn bắt đầu phổ biến vào thời điểm linh hồn bên trong Yuu trưởng thành. Những chiếc xe qua lại phần lớn là dòng sedan, hoặc nổi bật hơn là những chiếc xe cỡ nhỏ, gọn nhẹ.

Điều đó là lẽ tự nhiên đối với người cầm lái, nhưng ngay cả hành khách ngồi trên xe cũng toàn là phụ nữ.

Những chiếc xe chở hành khách nam có lẽ đã được dán kính tối màu để tránh bị nhìn thấy từ bên ngoài.

Yuu trông thấy vài chiếc xe dường như đúng với mô tả đó.

Người đi bộ và đi xe đạp, từ trẻ em cho đến người già, tất cả cũng đều là nữ giới.

Từng nhóm học sinh hay cha mẹ cùng con cái dừng chân trò chuyện nơi góc phố hoặc ngắm nghía hàng hóa qua tủ kính.

Nhân viên nhà hàng cũng như nhân viên trạm xăng vừa làm việc vừa lớn tiếng gọi nhau.

Một nhân viên tiệm quần áo đang cúi đầu tiễn khách rời cửa hàng.

Những người điều tiết giao thông và công nhân đang làm việc tại một công trường xây dựng.

Một cảnh sát giao thông đi xe máy cùng một tài xế đang bị tắp vào vệ đường để nhận biên bản vi phạm.

Hầu như tất cả bọn họ đều là phụ nữ.

Đôi khi, Yuu tưởng như nhìn thấy một người đàn ông, thì đó lại là một cụ ông đang đi dạo với gia đình kèm hai bên, hoặc một ông chú chuẩn bị bước vào nhà hàng nhưng bị kẹp giữa những nam bảo vệ vạm vỡ.

Có vẻ như dù ở bất kỳ độ tuổi nào, nam giới cũng chẳng bao giờ được đi dạo một mình.

Yuu tự hỏi đầy tiếc nuối rằng liệu bản thân có thể tự do đi lại trên phố một mình trong thế giới này hay không.

"Yuu-kun? Trời ơi, Yuu-kun!"

"Hả? À, tớ xin lỗi. Cậu vừa nói gì cơ?"

Yuu, người dẫu ngày nào cũng nhìn thấy cảnh tượng này nhưng vẫn thấy lạ lẫm, hình như đã vô tình bỏ lỡ những gì Rei vừa nói.

"Tớ đang nói về việc chọn học ngành gì từ học kỳ hai mà?"

"À. Tớ hiểu rồi. Thế Rei định theo học khóa phổ thông đúng không?"

"Chắc vậy rồi. Tớ chẳng nghĩ ra định hướng nghề nghiệp nào khiến tớ muốn vào khóa luyện thi đại học cả, hay nói đúng hơn là tớ không tự tin lắm vào điểm số của mình, nên..."

Yuu không rõ bên phía nữ sinh thế nào, nhưng ở lớp nam sinh, học kỳ đầu tiên cho đến kỳ nghỉ hè chủ yếu tập trung vào việc ôn tập lại kiến thức cấp hai.

Đối với linh hồn bên trong của Yuu, cậu đã quên sạch hầu hết những gì mình từng học hồi cấp ba.

Nếu lục tìm trong ký ức một chút, những kiến thức mà Yuu nguyên bản từng học có lẽ sẽ hiện ra.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến khả năng có thể bị gọi lên bảng hoặc kiểm tra trong giờ học, cậu vẫn cảm thấy bất an.

Chính vì thế, cậu rất biết ơn cơ hội được ôn tập này, đồng thời củng cố lại kiến thức cho bản thân.

Tạm gác lại những môn xã hội mà Yuu vốn giỏi như Ngữ văn và Xã hội, việc phải học lại các môn tự nhiên và Toán học đối với cậu chẳng khác nào một hình phạt tra tấn.

Dù vậy, giờ đây khi phải bắt đầu lại chặng đường cấp ba, cậu buộc phải theo kịp lớp học, nên trong lúc nghe giảng, cậu đang dốc hết sức mình để nắm vững các công thức cùng những kiến thức cơ bản mà một học sinh cấp hai bình thường phải biết.

Bắt đầu từ học kỳ hai sau kỳ nghỉ hè, lớp nam sinh tại Học viện Trung học Sairyo sẽ bước vào khóa luyện thi đại học, hướng tới việc vào đại học để đuổi theo các nghề nghiệp chuyên môn như bác sĩ hay giáo viên.

Nếu chỉ cần lấy bằng tốt nghiệp trung học, họ có thể chọn khóa học phổ thông.

Học sinh bắt buộc phải lựa chọn một trong hai khóa học này.

Lớp học vẫn sẽ giữ nguyên, nhưng ở một số tiết học, họ sẽ được chia ra thành từng nhóm riêng.

Yuu nghe nói số tiết học riêng sẽ tăng lên khi học lên các lớp trên.

Vốn dĩ Yuu đã tốt nghiệp đại học.

Tuy nhiên, với tình trạng hiện tại, việc đỗ vào một trường đại học tầm cỡ như nơi cậu từng tốt nghiệp có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Liệu cậu có thể lấy lại thành tích học tập trước đây nếu dành ra ba năm để học hành?

Nhưng ngẫm lại, số lượng công việc dành cho nam giới ở thế giới này rất hạn chế, nên Yuu cũng chẳng khác gì khi không thể nghĩ ra một sự nghiệp mà mình muốn theo đuổi.

「Tạm thời tớ nghĩ tớ cũng sẽ chọn khóa học phổ thông. Dù sao thì hiện tại cũng chưa có công việc nào khiến tớ muốn chọn khóa luyện thi đại học cả.」

「Tớ hiểu rồi! Với tớ thì chỉ cần được ở bên cậu suốt là tớ vui rồi, Yuu-kun.」

「Hahaha. Tớ biết rồi, đồ đáng yêu này!」

「Á!」

Xấu hổ trước lời thổ lộ tình cảm thẳng thắn ấy, Yuu xoa mạnh đầu Rei.

Dù Rei có phi giới tính và đáng yêu đến đâu, Yuu cũng chẳng hề có cảm xúc kỳ lạ nào với con trai.

Sống lại ở thế giới hoàn toàn xa lạ này, dù hạnh phúc khi được con gái yêu thích, cậu hoàn toàn không tránh khỏi những lo âu và cô đơn.

Với một Yuu như thế, cậu thực sự thấy hạnh phúc khi có một người bạn như Rei.

Rốt cuộc, chiếc xe bus cũng dừng lại trước tòa chung cư nơi Yuu và Rei sinh sống.

Lúc đó, số học sinh trên xe đã giảm xuống chỉ còn khoảng một nửa.

Người bảo vệ bước xuống trước rồi nhấn nút chuông đối thoại.

Có lẽ họ đã chờ sẵn từ trước. Kanako và Touko, hai nhân viên bảo vệ của Yuu, cùng hai nhân viên bảo vệ của Rei bước xuống.

Được vây quanh bởi lực lượng bảo vệ tương ứng, Yuu và Rei bước vào thang máy chung cư.

Trong cabin thang máy đang đi lên, Rei đứng sát bên cạnh Yuu.

Sau một hồi ngập ngừng nhìn những con số trên bảng hiển thị tầng phía trên cửa chạy lên, Rei mới cất tiếng.

「Ừm, Yuu-kun này?」

「Hả, có chuyện gì thế?」

「Ừm, l, lần tới ấy, nếu cậu không phiền... Cùng.」

Đúng lúc đó, một tiếng "tinh" vang lên, họ đã đến tầng 10 nơi Rei ở.

「Cậu đang nói dở đúng không? Tớ tò mò lắm, nên tớ sẽ xuống cùng cậu để nghe cho hết.」

「Hả, thế có ổn không?」

「Không sao đâu. Chỉ chút chuyện này thôi mà. Thế nhé, cô Kitamura, cô Kujira, cháu xin lỗi nha.」

「Không vấn đề gì đâu cậu.」 「Bên này cũng không sao. Cùng xuống thôi nào.」

Đi cùng dàn bảo vệ của mình, Yuu và Rei bước xuống ở tầng 10.

「Yuu-kun, cảm ơn cậu vì đã cất công đi cùng tớ nhé!」

Rei trông thực sự rất vui vẻ.

「Đừng bận tâm. Dạo này tớ bận việc hội học sinh quá nên đâu có về cùng cậu được.」

「T, trời ạ, dù cậu không cần phải bận tâm chuyện đó đâu... Ờm, điều tớ muốn nói là, cậu thấy đấy, Tuần Lễ Vàng sắp đến rồi đúng không? Hôm đó cậu có muốn sang nhà tớ chơi không?」

「Chà.」

Đến lúc này Yuu mới nhận ra, dù may mắn sống chung một tòa chung cư, họ chưa từng sang nhà nhau chơi lần nào.

Nói đến bạn bè thời đi học thì phải đến nhà nhau chơi chứ.

Đối với Yuu, Rei là một người bạn cùng giới rất đỗi quý giá.

Thế nên cậu nghĩ mình nên nhận lời mời này.

「Nghe hay đấy. Thế hôm đó tớ sẽ sang nhà cậu chơi. Tớ nhớ ngày 28 tớ phải đến bệnh viện, nên từ ngày 29 trở đi lúc nào cũng được.」

「V, vậy thì... Chúng ta chốt ngày 29 nhé!」

「Được thôi. Tớ thế nào cũng xong. Tớ sẽ mong chờ đấy.」

「Tuyệt quá!」

Thấy cuộc trò chuyện diễn ra suôn sẻ, Rei nắm chặt hai tay ăn mừng.

Đó rõ ràng là động tác ăn mừng, nhưng khi Rei làm thì nó lại nhỏ nhắn và mang nét con gái.

Xong xuôi câu chuyện, Yuu tiễn Rei về tận phòng cậu ấy ở rồi chào tạm biệt.

「Vậy tớ về nhé. Hẹn gặp lại ngày mai.」

「Ừm. Tạm biệt nhé. Hẹn gặp lại cậu ở trường ngày mai.」

Rei vẫy vẫy tay với một nụ cười rạng rỡ trên môi.

Không chỉ bảo vệ của Rei, mà ngay cả Kanako cũng mỉm cười nhìn Yuu và Rei đang nhìn nhau, như thể cô đang ngắm nhìn một điều gì đó vô cùng trân quý.

Nhìn hai người họ, chỉ riêng Touko là bật ra tiếng cười 「Hố hố」 và suýt chút nữa rơi vào trạng thái ngơ ngác trong chốc lát, nhưng cô nhanh chóng chỉnh đốn lại nét mặt.

Truyện liên quan

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 14 phút trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

40 74
Re: Master Magic Hoàn thành Nhật Bản

Re: Master Magic

Cập nhật: 4 giờ trước

Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...

169
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 4 giờ trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

168