Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết - Chương 34: Part 3

「Gotou-san, cậu có tham gia CLB nào không?」

「Dạ có. Ờm, tớ... tớ ở trong... CLB bóng bàn. Giống như Yuma-chan vậy.」

Cô liếc nhìn Yuma mà không hề nhìn Yuu.

Có lẽ vì Yuma ngồi xa hơn một chút nên cô mới quay hẳn sang phía Yuu rồi gật đầu.

「Hả, không lẽ cậu đã chơi bóng bàn từ hồi cấp hai rồi sao?」

「A, đúng vậy. Tớ với Yuma-chan học khác trường cấp hai, nhưng từng đấu với nhau vài trận ở giải khu vực... Rồi vì quyết định lên Học viện Sairyou (đây) cũng sẽ chơi bóng bàn cùng nhau nên tụi tớ mới hợp cạ như vậy.」

「Ồ, nghe tuyệt thật đấy. Vừa là đối thủ lại vừa là bạn bè.」

「A, ahaha.」

Có vẻ như Mashiro vẫn chẳng thể chạm mắt với cậu như mọi khi.

Mà thôi, chuyến đi chỉ mới bắt đầu. Miễn là cậu cứ từ từ tạo cho cô sự thoải mái để trò chuyện là được.

「Hôm nay chúng ta chung nhóm nên nhờ cậu giúp đỡ nhé! Cả Maegashira-san nữa.」

Nhìn mặt hai người họ, cậu đặt bàn tay phải lên vai Mashiro cái *bốp*.

「D-Dạ!」

Cơ thể Mashiro nảy lên vì giật mình.

Có lẽ vì thời tiết đẹp, hoặc cũng có thể vì giật mình khi ở ngay cạnh Yuu, cô đã cởi áo khoác thể thao ra và chỉ mặc bộ đồ thể dục ngắn tay.

Nhờ vậy mà cậu có thể nhìn thấy rõ mồn một khuôn ngực cô đang phấp phới phập phồng.

Yuu ngắm nhìn không chút ngần ngại.

「Này này, Hirose-kun, cậu có muốn ăn chút socola không?」

Tiếng gọi cất lên ngay khi cuộc trò chuyện của họ vừa ngắt đoạn là từ Youko, người đang ngồi bên trái cậu.

Trên tay cô là một túi socola.

Đó là loại túi tiết kiệm chứa rất nhiều viên socola cỡ vừa một lần cắn.

「Ồ, nhìn ngon đấy. Cho tớ xin vài viên nhé.」

「Của cậu đây!」

Cô dùng một tay hốt nhiều nhất có thể rồi đưa cho Yuu.

「Nhiều thế này cơ à?」

「Fufufu. Còn nhiều lắm nên cậu không cần phải khách khí đâu.」

「Cảm ơn nhé.」

Khi cậu xòe hai tay ra thay cho chiếc đĩa, Youko bèn chuyền đống socola sang cho cậu.

Lẽ dĩ nhiên là tay hai người đã chạm vào nhau, và Youko - người đưa socola - trông vô cùng hạnh phúc vì điều đó.

Đúng là con gái. Có vẻ họ không bao giờ quên mang theo đồ ăn vặt mỗi khi đi những chuyến đi như thế này.

Yuu không khỏi ấn tượng, nhưng phản ứng của những cô gái xung quanh còn mãnh liệt hơn nhiều.

"Ra là có chiêu này nữa sao?!" Như muốn nói lên điều đó bằng hành động, tất cả bọn họ đồng loạt bắt đầu lục lùng trong đống đồ đạc của mình.

「Hi-Higashino-kun, cậu ăn cái này đi.」

「Cả của tớ nữa! Của cậu đây.」

「A, ừm. Cảm ơn các cậu.」

Với đồ ăn vặt làm ngòi nổ, những cuộc trò chuyện cũng bắt đầu xôn xao ở hàng ghế phía sau vốn dĩ khá yên lặng, khiến Yuu cảm thấy nhẹ nhõm.

「Ừm... Hirose-kun, x-xin mời cậu...」

Một cô gái ngồi ở ghế phụ phía trước quay người lại, mời cậu một hộp bánh đã mở dở nhìn rất giống Pocky nhưng mang tên khác.

Cô thuộc nhóm khác, sở hữu mái tóc ngắn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn dù cao hơn Yuu, cậu vẫn có chút ấn tượng về cô. Cô là một trong những nữ sinh từng vây quanh Yuu hồi tháng Tư, có lẽ là thành viên của CLB thể thao nào đó.

「Cảm ơn cậu. Ờm, Nakai-san... đúng không nhỉ?」

「Hả! C-Cậu còn nhớ tớ sao?」

「Ừ, tụi mình từng nói chuyện một lúc khi gặp nhau hồi tháng Tư mà, đúng không?」

「Ahaha... Tớ vui quá đi mất. T-Tớ cho cậu hết chỗ này luôn đấy!」

「Không không không, nhiều thế này thì quá sức tớ rồi. Cậu rút ra vài que rồi đưa tớ được không?」

Khi cô lấy ra ba que bánh giống Pocky, Yuu đã cố tình chạm vào tay cô lúc tiếp nhận.

Thấy cảnh này, đôi mắt của những cô gái ngồi hai bên cô sáng rực lên.

Dù không chung nhóm, họ vẫn khao khát tận dụng mọi cơ hội khi được ngồi gần Yuu như thế này.

「Hirose-kun, tớ cho cậu cái này nè! Ngon lắm đấy.」

「Tớ cũng cho cậu phần của tớ nữa! Đây này, cậu cứ ăn thỏa thích nhé!」

「Tớ biết rồi, tớ biết rồi mà. Tớ không thể ăn hết ngay một lúc được nên tớ sẽ ăn lần lượt, nhé?」

Yuu lần lượt nhận quà vặt từ năm cô gái đang ngồi ở những chiếc ghế phía trước họ.

Cậu chẳng những không tài nào cầm xuể bằng hai tay, mà túi áo khoác cũng bị nhét đến tận miệng.

Rồi may mắn sao, Youko đưa cho cậu một chiếc túi nhựa mà cô mang theo thay cho túi nôn, thế nên cậu quyết định bỏ hết đám bánh kẹo vào đó.

Cậu thầm nghĩ cô là một thiếu nữ tốt bụng và chu đáo.

「Ư, ừm…」

Ngay khi chiếc túi nhựa đã đầy ắp quà vặt, từ phía cửa sổ bên trái, Kazumi cất tiếng gọi cậu.

Trên tay cô là một chiếc hộp nhỏ màu đỏ.

「Ồ! Là miyako konbu kìa! Cậu tặng tớ đấy à?」

「Ừ. Của cậu đây.」

Món quà vặt nổi tiếng làm bạn đồng hành cho những chuyến dã ngoại và du lịch, miyako konbu. Yuu vẫn luôn yêu thích nó từ khi còn bé và cảm thấy thật vui mừng khi nhận ra món này cũng tồn tại dưới cùng cái tên ấy ở thế giới này.

Nghĩ vậy, cậu bèn cất công đứng dậy khỏi ghế và quay người về hướng Kazumi.

Vào khoảnh khắc đó, do chiếc xe buýt quẹo ở một ngã tư, Yuu bỗng mất thăng bằng.

「Úi!」

「Á!」

Cậu nhanh chóng với tay túm lấy tựa ghế bằng bàn tay trái, nhưng kết quả lại rơi vào tư thế chồm hổm che khuất Youko, nửa thân trên ngả hẳn lên người cô.

「T… Tớ xin lỗi. Nặng lắm phải không?」

「K… Không. Không nặng chút nào đâu. Nếu cậu thích, cứ ở nguyên trên người tớ thế này cũng được.」

Dù gương mặt đã đỏ bừng vì khoảng cách đột ngột rút ngắn, Youko vẫn ánh lên vẻ hạnh phúc.

「Chậc」 Cậu có cảm giác như mình nghe thấy tiếng tặc lưỡi phát ra từ những cô gái xung quanh đang quan sát tình hình của Yuu, nhưng Youko, kẻ đang chìm đắm trong viên mãn, chẳng mảy may bận tâm đến điều đó.

Dằn lòng thế nào cũng đã trót rồi, Yuu bèn giữ nguyên tư thế ấy, quay sang Kazumi và thì thầm bằng một chất giọng trầm thấp.

「Aki-san, cậu đút cho tớ ăn nhé?」

Chẳng hiểu sao, cậu cứ có linh cảm rằng nếu là cô, chắc chắn cô sẽ đồng ý ngay cả khi cậu đưa ra một thỉnh cầu như thế.

「Ơ, ơ kìa, đút ăn á?」

「Ừ, không được sao?」

「Đ-Đ-Đâu có chuyện đó!」

Kazumi trong cơn hoảng hốt bèn lôi ra ba miếng miyako konbu từ trong hộp, rồi với bàn tay run rẩy, cô nhét chúng vào cái miệng đang há sẵn chờ được đút của Yuu.

Ngay khi cô vừa đút xong, *ngoàm* Yuu khép miệng lại và mút lấy những đầu ngón tay của Kazumi.

「Hyau!」

「Ừm, ngon quá!」

「Hōwawa…」

Khi Yuu buông ngón tay cô ra sau khi đã liếm sạch lớp bột konbu bám trên đó, Kazumi thừ người trân trân nhìn những đầu ngón tay hãy còn ươn ướt của mình.

Yuu bấy giờ mới lên tiếng, nhỏ giọng hết mức có thể để những người xung quanh không nghe thấy.

「Cậu muốn liếm thử không nào?」

「…!」

Sau một thoáng chần chừ, Kazumi với gương mặt đỏ lựng như gấc liền đưa chính ngón tay của mình vào miệng và liếm láp.

「Tớ cũng muốn đáp lễ lại, nhưng mà…」

Cậu thầm nghĩ cứ mãi nhận ân huệ từ họ thì không hay cho lắm, thế nhưng món quà vặt duy nhất cậu mang theo bên mình chỉ là kẹo cao su dạng thanh cùng ít kẹo ngọt chuẩn bị sẵn cho bản thân, hoàn toàn không đủ để chia sẻ.

「Cậu không cần phải bận tâm chuyện đó đâu.」

Youko và Mashiro cất lời bảo vậy, nhưng Yuu lại thấy không thể chấp nhận được.

Ngay lúc ấy, *bốp* cậu cảm thấy vai mình bị vỗ nhẹ một cái.

Là Rei, người đang ngồi ở hàng ghế phía sau. Trên tay cậu ấy là một túi bánh quy được gói bọc riêng từng chiếc.

「Nếu cậu thích, hay là lấy cái này đem cho họ đi? Dù sao tớ cũng mang theo rất nhiều.」

「Ồ, cảm ơn cậu nhiều nhé. Lát nữa tớ sẽ đền bù sau.」

「Ehehe. Không cần thế đâu!」

Có được một người bạn tốt quả là điều ai cũng nên có.

Nhận lấy túi bánh quy với lòng biết ơn và nhân cơ hội mượn tạm chúng, Yuu liền phân phát cho hơn mười cô gái xung quanh, những người từng tặng quà vặt cho cậu.

Đương nhiên, cậu cố tình làm việc đó trong lúc chạm vào tay họ.

Cứ đà này, cậu có cảm giác mình sẽ sớm chạm trán và thân thiết với rất nhiều thiếu nữ cho mà xem.

Yuu linh cảm rằng sự kiện ngày hôm nay chắc chắn sẽ vô cùng thú vị.

Truyện liên quan

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 13 phút trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

40 74
Re: Master Magic Hoàn thành Nhật Bản

Re: Master Magic

Cập nhật: 4 giờ trước

Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...

169
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 4 giờ trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

168