Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết - Chương 36: Part 1
Buổi Định Hướng Cho Tân Sinh Viên (3) ~Nào, tha cho tôi đi mà!~
Xong xuôi công chuyện trong nhà vệ sinh, Yuu và Rei cùng sáu cô gái lớp 1-5 đang vây quanh hai cậu chuẩn bị quay lại khoảng sân trống nơi mọi người đang chờ.
Risa và Miyoko là những người lập tức phản ứng với vô số tiếng bước chân cùng sát khí đang nhắm vào họ.
Cả hai đều là thành viên câu lạc bộ bóng chuyền từ hồi cấp hai, là những chủ công và tay chắn xuất sắc.
Tuy nhiên, với khoa thể dục—nơi tuyển sinh chủ yếu dựa vào tiến cử—điều đó phụ thuộc phần lớn vào thành tích của họ trong các giải đấu chính thức năm lớp tám và lớp chín.
Nếu là đại diện của tỉnh hoặc vài lần vào đến trận chung kết giải cấp tỉnh thì năng lực không còn gì phải bàn cãi. Ít nhất thì tiêu chuẩn tối thiểu cũng phải là tốp bốn.
Xét về khoản này, trường cấp hai của hai cô gái lại chịu số phận hẩm hiu vì thiếu nhân lực, ngoại trừ lần tiến vào tứ kết vào mùa hè năm lớp chín, các giải đấu của họ đều dừng chân ngay từ vòng hai hoặc vòng ba.
Dù vậy, khi đỗ vào khóa phổ thông của Học viện Sairyou qua kỳ thi tuyển sinh chung và gia nhập câu lạc bộ bóng chuyền, họ đã thể hiện thể lực không hề kém cạnh các học sinh khoa thể dục.
Chính vì thế, hai người được kỳ vọng sẽ trở thành vận động viên chính thức sau khi các anh chị lớp 12 giải nghệ.
Một vận động viên giỏi không chỉ xuất sắc về thể lực hay thính giác, thị giác, mà còn ở bản năng động vật. Hay còn gọi là linh tính mách bảo.
Không cần trao đổi lời nào, cả hai ra hiệu cho nhau chỉ bằng ánh mắt.
「「Cẩn thận!」」
Cả nhóm vừa bắt đầu bước đi trên con đường rừng dẫn từ nhà vệ sinh ra khoảng sân trống. Bên trái là sườn núi, còn bên phải qua khỏi dải phân cách là vực sâu.
Risa, người đứng ở vị trí chéo phía sau bên trái Rei, ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cậu rồi bước một bước dài về phía sau.
Miyoko đứng bên phải thì đẩy mạnh không chỉ Yuu mà cả Kazumi ở ngay bên cạnh cậu về phía trước.
Các cô gái cũng chẳng bất tài đến mức đứng ngây ra như phỗng khi nghe tiếng hô của cặp đôi trái phải.
Cảm nhận được tình hình bất thường từ trạng thái căng thẳng của cả hai, họ nhanh chóng di chuyển về phía Yuu và Rei.
*Rào rào* Đá dăm đổ xuống như mưa vào khoảng trống vừa bị bỏ lại, nhưng may mắn không có ai bị trúng phải.
*Bịch, bịch, bịch* Mấy nhóm khoảng năm sáu cô gái trong bộ đồ thể thao màu tím lao từ sườn núi xuống, bao vây nhóm Yuu từ cả phía trước lẫn phía sau.
Một vài kẻ khác cũng nhảy xuống từ bên sườn dốc để bịt chặt hai bên hông.
「Xì, né được rồi sao. Mà sao cũng được. Hai thằng cu đằng kia, ngoan ngoãn đi theo tụi này. Đừng lo, chỉ cần nghe lời thì tụi này không làm đau đâu.」
「Chắc mỗi đứa phải chịu mười phát quá.」
「Hàng ngon tuyệt phẩm luôn này! Tụi này muốn chén sạch cả hai đứa.」
「Tui nữa!」
「「「Khặc khặc khặc!」」」
Bọn chúng mặc đồ thể thao màu tím có lẽ là để ngụy trang.
Chỉ cần tiến lại gần là có thể nhận ra chúng không phải người của trường này.
Trên hết, dựa vào điệu bộ thô tục và dáng vẻ ngông nghênh bất hảo, chúng có lẽ là học sinh trường Ichimatsu—ngôi trường khét tiếng với những lời đồn bất thiện không bao giờ dứt.
Vào lúc đó, lấy nhà vệ sinh làm mốc, tiên phong của đội bảo vệ đang nói chuyện với đội bảo vệ chịu trách nhiệm cho lớp 1-3 ở ngã tư phía trước khoảng 100 mét. Đội hậu thuẫn thì đang ở khoảng sân trống nơi lớp 1-5 nghỉ ngơi, cách vị trí này chừng 50 đến 60 mét.
Con đường đi quanh co uốn lượn nên tầm nhìn rất hạn chế.
Đội bảo vệ mải đề phòng những kẻ đến từ phía trước và phía sau con đường, chứ không ngờ chúng lại lao từ trên sườn dốc xuống nên hoàn toàn bị bất ngờ.
Youko, nhóm trưởng, ngay lập tức ra lệnh.
「Risa, Miyo, bảo vệ Higashino-kun! Kazumi, Mashiro, chăm sóc Hirose-kun! Yuma, dùng thứ đó đi!」
「「Rõ!」」
「「Đã hiểu.」」
「Vâng!」
Dù rơi vào thế bị phục kích, hành động của họ không hề có chút đắn đo.
Có lẽ họ đã lường trước được tình huống này.
Yuma lôi từ trong chiếc balo đã mở sẵn từ lúc nào ra những vật thể tròn to bằng quả bóng bàn, cô rút dây chốt rồi dùng bật lửa châm ngòi.
Ngay sau đó, cô ném liên tiếp chúng về phía sau và phía trước.
Khói bốc lên nghi ngút từ những quả cầu vừa ném, bao phủ toàn bộ khu vực.
「Cái gì thế này? Quái nào!」
「Khói... khói!」
「Mẹ kiếp! Mù mắt rồi!」
「Nhân lúc này, đi thôi!」
「「「Ừ!」」」
Yuu được Kazumi và Mashiro kẹp hai bên, chạy biến về phía khoảng sân trống.
Risa và Miyoko đi ngay sau lưng Rei để bảo vệ cậu cũng đang lao theo.
Cả nhóm cố gắng luồn qua phía bên phải của những đứa con gái mặc đồ màu tím đang chặn đường.
「Th, thằng cha này!」
「Tei!」
Một trong những thiếu nữ chồm tới chỗ Yuu, nhưng Chân Bạch liền ném thứ gì đó cô đang cầm trên tay.
「Gyaa! Mắt tôi, mắt tôi!」
Nó trúng thẳng vào mặt ả một cách xuất sắc, và tầm nhìn của ả dường như đã bị mù lòa bởi loại bột mịn bay ra từ đó.
Hơn thế nữa, Dương Tử đã đánh gục một thiếu nữ khác đang ở gần đó bằng một đòn đấm thẳng vào bụng, trong khi Du Mạc tóm lấy chân của thiếu nữ còn lại bằng một chuyển động bất ngờ linh hoạt, khiến ả ngã nhúi lủi.
Họ liền chuyển động để lách qua khoảng trống đang mở ra đó.
「Đứng lại ở đó mau!」
「Chờ đã nào, oraa!」
Làm gì có chuyện họ sẽ đứng lại khi được bảo là chờ.
Thấy Yuu và những người khác đang chạy trốn, đám thiếu nữ mặc áo đấu lập tức bắt đầu đuổi theo họ.
Nếu họ có thể tiến đến khu đất trống, họ sẽ có thể xoay chuyển tình thế.
Vài nữ sinh từ lớp 1-5 có vị trí tương đối gần với họ dường như đã nhận thấy sự bất thường đang xảy ra bên phía mình và đang hét lớn cái gì đó.
Ta cứ nghĩ rằng chúng ta gặp rắc rối to khi bị nhóm người đáng ngờ đó tấn công, nhưng việc các nữ sinh trong cùng nhóm với ta lại thể hiện sự nhạy bén đến vậy, quả đúng là không hổ danh họ.
Nếu chúng ta chỉ có thể tiếp tục chạy như thế này và hội ngộ với tất cả mọi người từ lớp 1-5 cũng như các Senpai bên đội kỷ luật....
Chuyện đó xảy ra vào lúc Yuu đang có suy nghĩ như vậy.
「Kya!」
Người thốt lên tiếng kêu đó là Nhất Mỹ, người đang chạy ngay bên phía bên phải của Yuu.
Do hướng gió, làn khói đã tạt theo hướng của Yuu và những người khác, điều này rất hữu ích vì nó khiến đám thiếu nữ đó khó lòng tìm thấy họ, nhưng đồng thời cũng khiến việc giữ vững bước chân trở nên khó khăn.
Chính vì điều này, Nhất Mỹ đã vô tình hụt chân ở mép đường không có lan can bảo vệ và suýt ngã xuống vách đá.
「Aki-san!」
Yuu nhanh chóng bước một bước lớn sang bên phải và vươn tay tóm lấy cánh tay Nhất Mỹ khi cô đang chới với sắp ngã.
Do việc này, cơ thể Yuu cũng mất đi thăng bằng theo.
「Hirose-kun! ... Kuh, hai người đi trước đi!」
「Youko?! Hửm, chờ chút đã!」
Thấy Yuu và Nhất Mỹ ngã nhào xuống sườn dốc, Dương Tử không hề do dự.
Sau khi lên tiếng chỉ để cho những người xung quanh nghe thấy, bản thân cô cũng lao theo sau hai người họ.
Vài thiếu nữ thuộc nhóm áo đấu màu tím đang chạy dẫn đầu trong lúc đuổi theo liền chần chừ khi thấy Yuu và những người khác ngã xuống.
Ngay cả khi họ tiếp tục chạy dọc theo con đường như thế này, những người bạn của họ từ Học viện Sairyou sẽ chạy đến và tình trạng có khả năng biến thành một cuộc ẩu đả.
Ngay từ đầu, phía bên kia đã có số lượng đông hơn, cho nên bây giờ khi cuộc tấn công bất ngờ đã thất bại, càng để thời gian trôi qua thì họ lại càng thêm bất lợi.
Nếu vậy, lựa chọn tốt nhất của họ là đuổi theo nam sinh vừa ngã xuống dốc và bắt giữ cậu ta.
Nếu họ có thể đưa cậu ta đến một nơi nào đó khuất mắt công chúng, cậu ta sẽ hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của họ.
Thay vì đuổi theo hai con thỏ, họ nên bắt lấy một con mồi (nam sinh) có cơ hội thành công cao nhất.
Vài người trong số họ, sau khi quyết định hướng hành động ngay tại chỗ đó, đã lao xuống sườn dốc, và tính cả những người đi theo sau, số lượng của họ đã vượt quá 10 người.
Đó chỉ là một khoảng thời gian ngắn, chỉ một hoặc hai phút, nhưng kết quả là nó đã mua được cho Yuu và những người khác khoảng thời gian quý giá.
Khoảng một phần ba còn lại, những người không thể nhận thức được chuyện gì đang xảy ra do làn khói, vẫn chạy dọc theo con đường như cũ, nhưng sau khi Lệ được các nữ sinh lớp 1-5 đón chào nồng nhiệt, họ đã bị đội kỷ luật đẩy lùi, và cuối cùng đành phải cắm cổ chạy trốn.
◇ ◇ ◇
「Guah! Ái! Ugh... Ồ, nó không dừng lại được!」
Yuu ngã xuống sau khi tóm lấy cánh tay Nhất Mỹ, nhưng sườn dốc hóa ra lại dốc đứng hơn so với dự tính của cậu, thế nên không thể dừng lại, cả hai cứ thế tiếp tục lăn nhào xuống dốc cùng nhau.
May mắn cho họ là đó là một sườn dốc đất ít đá, và có những đống lá rụng đã khô héo từ mùa đông.
Cậu đã cố gắng vài lần để dừng lại khi va phải một cây gỗ, nhưng một phần do nền đất không vững chắc, họ cứ thế tiếp tục trượt xuống.
Lúc đầu, cả hai đều trượt xuống bằng mông, nhưng cuối cùng họ lại rơi vào tư thế ôm chặt lấy nhau khi lăn xuống sườn dốc.
Nghĩ lại thì, ta cũng từng lăn lộn xuống như thế này trước khi được tái sinh vào thế giới này phải không nhỉ? Yuu bỗng nhiên nhớ lại.
Tuy nhiên, không giống như lần đó, lần này Nhất Mỹ đang ở cùng với cậu.
Truyện liên quan
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...