Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết - Chương 33: Part 1
Tuần Lễ Vàng (5) ~MUGO – Hừm… Quyến rũ?~
Ngày 29 tháng 4, Chủ Nhật.
Đó là ngày Yuu sang nhà người bạn cấp ba Rei chơi như lời hứa từ trước.
Nói là vậy, nhưng cậu chỉ đi từ tầng 11 nơi mình ở xuống tầng 10.
Dù chỉ có thế, Kanako và Touko vẫn đi theo tháp tùng Yuu.
Cậu đã bảo họ rằng mình tự đi được vì chung cư có an ninh bảo vệ, nhưng hình như trong quá khứ từng xảy ra vụ một nam sinh cấp ba bị tấn công khi đi một mình ngoài hành lang.
Thủ phạm là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi ở tầng dưới, người hằng ngày ra khỏi chung cư cùng giờ với cậu và nhìn thấy bóng lưng cậu, để rồi nuôi dưỡng ảo tưởng rằng hai bên chắc chắn đang yêu nhau vì cậu đã cố tình chỉnh giờ đi làm sao cho trùng với cô ta.
Ngoài ra, thỉnh thoảng dường như vẫn có trường hợp những kẻ khả nghi đột nhập vào tầng có nam giới sinh sống bằng phương thức không rõ nào đó, vượt qua cả hệ thống an ninh.
Vì vậy, như thường lệ, Yuu được Kanako và Touko kẹp giữa trước sau, bước xuống cầu thang sang tầng 10, đứng trước phòng 1005 nơi Rei ở và nhấn chuông cửa.
「Ai đấy ạ?」
「Tớ là Hirose đây. Tớ có hẹn hôm nay sang chơi với Rei-kun.」
「Vâng. Là Hirose-sama phải không ạ? Xin chờ một chút.」
Người ra mở cửa chính là một nữ nhân viên an ninh.
Yuu từng gặp cô ấy một lần khi cùng Rei về nhà.
Sở hữu mái tóc uốn xù ngang vai cùng lớp trang điểm lòe loẹt, cô ấy là người mà Yuu cảm thấy rất quyến rũ.
Phía sau cánh cửa lại là một người phụ nữ hoàn toàn trái ngược, với mái tóc đen dài và mang lại cảm giác vô cùng hiền lành.
「Chào mừng cháu, rất vui được gặp cháu.」
Nhìn thấy Yuu, cả hai nở nụ cười thân thiện với cậu.
Cả hai nhân viên an ninh của Rei đều không quá cao, trông như những người bình thường và chẳng hề tạo cảm giác đe dọa.
Tuy nhiên, quan sát những chuyển động nhanh lẹ cùng bầu không khí căng thẳng bao quanh họ, cậu có thể nhận ra họ là những bảo vệ chuyên nghiệp, khác hẳn với vẻ bề ngoài.
Khi người bảo vệ đứng phía sau ra hiệu, cánh cửa bên trái bật mở và Rei bước ra ngay sau đó cùng tiếng reo 「Yuu-kun!」.
「Chào cậu.」
「Tớ chờ cậu mãi đấy! Mời cậu vào nhà.」
「Ôi chao… Thật là, Rei này. Ô ho ho ho.」
Đứng bên cửa là một người phụ nữ trông như tầm ba mươi tuổi và một cô bé trông chừng mười ba mười bốn.
Nếu nhớ không nhầm, cậu từng nghe nói Rei có một em gái, nên có lẽ đoán họ là người nhà của cậu ấy là chính xác; Yuu thầm nghĩ,
「Vậy thì bọn tôi xin phép quay về trước. Khi nào cậu chuẩn bị về thì báo cho bọn tôi nhé.」
「Vâng. Cháu biết rồi. Cảm ơn chị Kitamura, chị Kujira.」
「Không có gì đâu!」
「Bọn tôi xin phép.」
Sau khi cúi đầu chào, cả hai người họ rời đi.
Vì không có điện thoại di động, nếu muốn liên lạc cậu buộc phải mượn điện thoại cố định ở nhà Rei, điều mà Yuu thấy thật bất tiện, nhưng đó lại là chuẩn mực thời cậu còn trẻ nên cậu đành phải chấp nhận, tự nhủ rằng chẳng còn cách nào khác.
Sau khi thoải mái bước vào phòng khách, Yuu lại cất lời chào các thành viên gia đình Higashino.
「Cháu chào cô ạ. Cháu là Hirose Yuu, học cùng lớp với Rei-kun. Có chút quà nhỏ này, mong cả nhà dùng tạm.」
Vì đây là lần đầu tới chơi, cậu biếu một hộp bánh quy mà cậu đã nhờ Kanako và Touko đi cùng để mua trên đường về nhà hôm qua. Cậu không biết khẩu vị của họ, nhưng một hộp bánh quy tổng hợp là lựa chọn an toàn nhất.
「Ôi chao, cảm ơn cháu vì đã cất công mang quà đến nhé. Cô là mẹ của Rei. Ở trường hình như cháu luôn giúp đỡ Rei, còn ở nhà nó lúc nào cũng nhắc về cháu đấy, Yuu-kun ạ.」
「M, Mẹ!」
「V, vậy sao ạ…? Mà cô là mẹ của Rei-kun sao ạ. Cô trẻ quá, cháu lại cứ tưởng cô là chị gái cậu ấy cơ.」
Yuu chỉ mới đọc câu này trong manga, nhưng đó là câu thoại cậu luôn muốn nói thử một lần.
Tuy nhiên, mẹ của Rei quả thực trẻ trung và xinh đẹp đến mức có thể nói những lời này xuất phát từ chính cảm xúc thật của cậu.
Cô không cao lắm, chẳng chênh lệch là mấy so với Rei.
Cô sở hữu mái tóc màu nâu sẫm dài ngang lưng uốn xoăn nhẹ vào trong, cùng chiếc áo màu xanh thẫm dáng rộng rất hợp với làn da trắng ngần. Phía dưới, cô mặc một chiếc chân váy xòe dài mang họa tiết hoa nhã nhặn.
Nhìn Yuu bằng đôi mắt dịu dàng, cô sở hữu vóc dáng thon thả tạo cảm giác của một người phụ nữ trưởng thành nữ tính và đáng yêu, không ai nghĩ đó lại là mẹ của hai đứa trẻ.
Xét về phong cách, cô hoàn toàn trái ngược với Martina, mẹ của Yuu, nhưng trông cô cùng lắm cũng chỉ mới ba mươi tuổi.
「Ôi chao! Cháu tuy còn nhỏ tuổi mà khéo ăn khéo nói quá nhỉ?」
Nghe những lời của Yuu, mắt mẹ Rei mở to, cô lấy tay che miệng đầy ngạc nhiên.
Đôi gò má cô hơi ửng hồng sắc đỏ.
Tác dụng xem ra vô cùng mỹ mãn.
「Thư thư thư. Dù cháu là bạn của Rei, nhưng được một cậu bé khen như thế vẫn làm cô vui lắm đấy. Nào… Sato, mau chào Yuu-kun đi con.」
Cô thúc giục cô bé từ nãy đến giờ không hiểu sao cứ níu chặt lấy phía sau lưng Rei.
「Em, em là em gái của Rei… Satomi.」
Khi con bé đứng cạnh Rei, chiều cao của hai người gần như không chênh lệch, nhưng trông con bé có phần hơi thấp hơn Rei một chút.
Mái tóc đen dài chấm lưng được buộc thành kiểu búi hai bên bằng một dải ruy băng màu hồng.
Hai anh em trông giống nhau đến mức Yuu không khỏi thắc mắc liệu họ có thực sự là sinh đôi hay không, nhưng cậu nhớ từng nghe rằng cô em gái vẫn đang học cấp hai.
Bản thân Rei sở hữu gương mặt thanh tú và dị dạng phi giới tính, thế nên cô em gái cũng xinh đẹp chẳng kém gì một mỹ nhân thực thụ.
Thân hình mảnh mai rất phù hợp với chiếc đầm liền màu cam nhạt được trang trí bằng những đường bèo nhún.
Con bé mặc một chiếc áo khoác cardigan mỏng màu đen, nhưng bầu ngực phập phồng bên trong hầu như chẳng thể nhận ra.
「Chào em. Satomi-chan.」
Yuu mỉm cười cất lời chào, nhưng con bé lại rụt rè nấp ra sau lưng Rei như thể đang phần nào đề phòng cậu.
Có phải con bé là người nhút nhát không?
Yuu cảm thấy thật mới mẻ khi chứng kiến một phản ứng hoàn toàn khác biệt so với mấy nữ sinh ở trường.
「Ôi chao, Sato… Từ hồi cấp hai đến giờ, Rei nhà tôi có bao giờ dẫn bạn về nhà chơi đâu cơ chứ. Tôi cứ nghe ngóng rằng cháu là một cậu con trai vô cùng nam tính, khôi ngô, đáng tin cậy và điềm tĩnh trước mọi hoàn cảnh, thế nên ôi chao, tôi đã háo hức mong chờ được gặp cháu biết bao, thật không hợp tuổi chút nào. Nhưng mà con bé này vốn nhút nhát lắm, mong cháu lượng thứ nhé.」
「Dạ không, cháu không bận tâm chút nào đâu.」
Thậm chí, cậu còn thấy tò mò không biết Rei đã kể về mình ở nhà như thế nào nữa cơ.
「Lối này nhé. Yuu-kun.」
「Ừ.」
「Lát nữa mẹ sẽ mang bánh trà lên nha.」
「À, xin đừng phiền phức thế ạ.」
Khi mẹ của Rei bước về phía phòng khách, Yuu liền theo chân Rei vào phòng cậu ấy.
Về cách sắp xếp, nó trông chẳng khác mấy so với phòng của chính cậu.
「Ư, ừm, tớ dọn dẹp căn phòng này trong lúc vội vàng, nên cậu đừng để ý nếu có chỗ nào trông hơi bừa bộn nhé.」
「Đâu có… tớ thấy gọn gàng lắm mà.」
Giống như phòng của Yuu trước khi hoán đổi, phòng của Rei rất sạch sẽ và ngăn nắp.
Tuy nhiên, nếu như phòng của Yuu được trang trí bằng hai gam màu cơ bản là xanh dương và xanh lá – những màu sắc tiêu chuẩn cho con trai, thì phòng của Rei lại ngập tràn các tông màu pastel như hồng, kem và tím nhạt, mang hơi hướng con gái nhiều hơn là con trai, khiến người ta khó lòng mà đưa ra nhận xét trước chính chủ nhân.
Nói chung, phòng của một thằng con trai chẳng đời nào lại có gấu bông đặt trên giường hay rèm ren trang trí trên kệ sách.
Và rồi, trên hết thảy, điều khiến cậu bận tâm nhất chính là việc Satomi – cô em gái mà cậu nghĩ sẽ lui về phòng riêng hoặc ra phòng khách cùng mẹ – lại thản nhiên bước theo Rei như thể đó là chuyện đương nhiên và ngồi bệt ngay cạnh anh trai mình.
Đó là một hành động tự nhiên đến mức khiến Yuu cạn lời.
Rei cũng chỉ cười khổ, nhưng cậu ấy hoàn toàn không có ý định đuổi em mình đi.
Chắc là cậu ấy đã bỏ cuộc ngay từ đầu rồi.
Yuu cũng ngồi xuống phía bên kia chiếc bàn hình quả táo.
Những chiếc đệm mà hai anh em đang ngồi có màu tím và hồng, trong khi đệm của Yuu lại mang màu xanh nhạt.
Truyện liên quan
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống
Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...