Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết - Chương 22: Extra 2 Part 2

Thế nhưng, điều đó lại chẳng hề đúng với Elena.

Càng bị cậu trốn tránh, cô lại càng bị cậu cuốn hút. Càng bị cậu đẩy ra xa, cô lại càng dồn ép cậu tới cùng.

Đó là những gì tôi nghe được từ người giúp việc trong khoảng thời gian đi làm vắng nhà.

Ngay cả khi tôi trực tiếp bảo Elena phải biết giữ chừng mực với tư cách là một người chị gái, con bé lại chỉ càng thêm bướng bỉnh.

Và rồi, vào mùa đông năm ngoái, trong đêm diễn ra buổi tiệc Giáng sinh đánh dấu năm cuối cấp ba của Elena.

Tôi còn chẳng rõ Elena đã về nhà từ lúc nào.

Tôi vốn biết rõ con bé yêu Yuu đến mức không thể chịu nổi từ lâu, nhưng tôi chưa từng nghĩ Elena lại có thể làm ra chuyện như thế….

Kể từ dạo đó, một vết rạn nứt sâu sắc đã xuất hiện giữa hai đứa.

Yuu trở nên ghét Elena đến độ mỗi khi chạm mặt, cậu lại buông lời lăng mạ hoặc ngó lơ con bé, trong khi bản thân Elena thì nghỉ học và tự nhốt mình trong phòng.

Dù tôi đã vài lần cố hỏi xem có chuyện gì xảy ra, Elena vẫn thu mình vào vỏ bọc và nhất quyết không chịu mở lòng.

Cho đến tận vài năm trước, cả ba chúng tôi vẫn còn sống chung dưới một mái nhà như một gia đình êm ấm, vậy mà cớ sao mọi chuyện lại trở nên nông nỗi này?

Chính những lúc thế này tôi mới ước sao có Sakuya-san ở bên cạnh.

Có lẽ không thể trơ mắt nhìn tôi hằng đêm trăn trở rồi khóc một mình trong khoảng thời gian này, thái độ của Yuu đã dịu lại đôi chút, cậu bắt đầu trò chuyện với tôi một lúc vào buổi sáng và buổi tối, đó là tia sáng le lói duy nhất trong đám mây u uất.

Vậy mà, một chuyện như thế lại xảy ra đúng vào ngày lễ trưởng thành của cậu!

Tôi đang ở chỗ làm thì nhận được điện thoại từ cảnh sát, tôi bàng hoàng đến mức suýt chút nữa là ngất đi sụp đổ.

Khi tôi lao đến bệnh viện, Yuu đã bất tỉnh và được chỉ định phải nằm nghỉ tuyệt đối trên giường bệnh.

Người ta bảo lý do là do cậu ngã từ trên cầu vượt dành cho người đi bộ xuống và đập mạnh đầu.

Nghĩ rằng bản thân chẳng thể nào sống nổi nếu mất đi Yuu, tôi hoảng loạn đến mức cuối cùng phải nhờ đến vài y tá khống chế lại.

Qua khỏi đêm đó, tôi mới trút được gánh nặng khi nghe tin tính mạng cậu không còn nguy hiểm, nhưng cùng lúc ấy, một cơn thịnh nộ dữ dội lại dâng trào trong tôi hướng về lũ nữ sinh trung học đã gây ra nông nỗi này.

Vừa tính bước đi để trút hết cơn giận lên đầu chúng, một viên cảnh sát xuất hiện đúng lúc và thông báo cho tôi chi tiết về vụ án.

Nếu một tội ác đê hèn như vậy mà lại được tha thứ, cuộc sống của nam giới sẽ ngày càng trở nên khó khăn hơn.

Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để thẩm vấn nghiêm ngặt và áp dụng những hình phạt nặng nề không chỉ với những kẻ chủ mưu lên kế hoạch, mà cả những học sinh được rủ rê tham gia.

Nghe thấy vậy, tôi không còn cách nào khác đành phải hạ nắm đấm đang giơ cao của mình xuống.

Dù sao thì trong thế giới ngày nay, các tội ác chống lại nam giới đều phải chịu những hình phạt hình sự nặng nề, ngay cả khi thủ phạm là vị thành niên.

Sau khi giao phó mọi chuyện cho cảnh sát, tất cả những gì tôi có thể làm là cầu nguyện cho Yuu mau chóng hồi phục.

Trong lúc cậu còn hôn mê, tôi đã vứt bỏ công việc đang dở dang và xin công ty cho phép nghỉ làm một thời gian.

Bởi vì trên hết mọi thứ, Yuu mới là ưu tiên hàng đầu.

Trước thái độ không chấp nhận sự phản đối của tôi, cấp trên chỉ biết cười trừ rồi chấp thuận cho tôi kéo dài kỳ nghỉ. Tôi thật may mắn khi có một người cấp trên thấu hiểu đến vậy.

Khi tôi vừa ghé về nhà một lát, tôi nhận được cuộc gọi báo tin Yuu đã tỉnh lại, thế là tôi liền lao ngay đến bệnh viện, bỏ mặc lại tất cả mọi thứ khác.

Và rồi, khi bước vào phòng bệnh và nhìn thấy thân hình an toàn của Yuu, tôi đã không thể kiềm chế bản thân được nữa.

Tôi ôm ghì lấy cậu chặt đến mức một cô y tá hoảng hốt phải đến ngăn tôi lại.

Vừa mới tỉnh lại, Yuu dường như vẫn còn đôi chút ngơ ngác, nhưng tôi đã an tâm phần nào vì nước da của cậu trông không đến nỗi tệ.

Thế nhưng thật bàng hoàng, cậu lại chẳng hề nhớ tôi là ai…

「Mẹ tôi làm gì có ai trẻ trung và xinh đẹp thế này! 」 cậu nói vậy, rốt cuộc điều đó có nghĩa là sao cơ chứ?

Không hiểu sao, cảm xúc trong tôi lại trở nên hỗn loạn vô cùng.

Cậu cũng thay đổi cả cách xưng hô với bản thân từ 『boku』 sang 『ore』….

Theo lời bác sĩ nói, do bị đập đầu và mất trí nhớ tạm thời, có khả năng bộ nhớ của cậu đã gặp phải một số rối loạn.

Nói cách khác, đó chính là chứng mất trí nhớ.

Tuy nhiên ngoài chấn thương ở đầu ra, tôi thấy mừng vì cậu chỉ bị trật chân nhẹ và không gặp phải chấn thương nghiêm trọng nào khác.

Tôi được dặn rằng vì cậu đang trong quá trình hồi phục, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc phải chờ đợi và theo dõi thêm một thời gian.

Về vụ án ghê tởm khiến Yuu bị thương, nó đang được điều tra nhanh hơn tôi tưởng, và tôi luôn được họ cập nhật tiến trình.

Thật tốt vì sự việc xảy ra ở ngoài trời chứ không phải trong không gian kín, dù lượng người qua lại ít nhưng vẫn có nhân chứng, và việc lấy lời khai của Yuu đã hoàn tất chỉ sau một lần duy nhất tại phòng bệnh.

Dù sao thì, các vụ án gây hại cho nam giới đều được quy định là phải giảm thiểu tối đa gánh nặng cho nạn nhân nam.

Về phần mình, tôi chỉ ước sao họ có thể tuyên án tử hình lũ thủ phạm.

Theo lời khai của những nữ sinh trung học bị bắt giữ, tội ác đã được lên kế hoạch từ trước và cực kỳ gian ác.

Dù chúng đã gây ra những chấn thương nghiêm trọng như vậy, nhưng khi xét đến hành vi hiếp dâm và bắt cóc, nó lại bị coi là bất thành, vì vậy án phạt của chúng không đến mức quá nặng.

Ngay cả ba kẻ chủ mưu chính cũng chỉ bị tuyên án chưa đầy 10 năm tù là cùng!

Tôi không biết liệu lũ cặn bã đó có bao giờ cải tạo được hay không.

Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu khi ra tù, chúng lại tiếp tục nhắm vào Yuu một lần nữa?!

Không thể nén nổi uất hận, tôi quyết định nhờ mối quan hệ của công ty để thuê một luật sư và nộp đơn kiện đòi bồi thường lên tòa án dân sự.

Dẫu sao thì, trong số các cấp cao của công ty, cũng có vài người là mẹ của các cậu con trai, thế nên họ hoàn toàn ủng hộ trường hợp của tôi, nói rằng đó không phải là vấn đề của riêng ai.

Chủ tịch của công ty bảo an, nơi chúng tôi đã thuê nhân sự bảo vệ, đã lập tức đến tận nơi và cá nhân gửi lời xin lỗi vì vụ vi phạm hợp đồng an ninh.

Bà ấy đã quỳ rạp xuống thực hiện thổ hạ tọa và hứa sẽ dành cho chúng tôi mức bồi thường lớn nhất có thể.

Uy tín của họ đang bị đặt lên bàn cân ở đây, thế nên có vẻ như họ không muốn dây dưa rắc rối với gia đình của bên phía người đàn ông đó.

Cứ thế, chúng tôi đã quản lý để kết thúc buổi thảo luận với công ty bảo an một cách suôn sẻ.

Tôi đã bỏ cuộc khi nghe thấy rằng đúng như dự đoán, việc bắt trường trung học cơ sở phải chịu trách nhiệm là điều bất khả thi.

Thay vào đó, tôi yêu cầu họ hãy ra tay thật tàn nhẫn với cha mẹ của những bên còn lại.

Chỉ là, việc đó chắc chắn sẽ phải mất thời gian.

Chúng tôi cũng nhận được một ít tiền phúng viếng từ chính phủ, thế nên sau khi quyết định đưa ra yêu cầu tới một công ty bảo an đáng tin cậy hơn, tôi đã giới thiệu các nhân viên bảo vệ đã được điều động đến cho Yuu.

So với những người tiền nhiệm, vốn bao gồm một người hạng A và vài nhân sự hạng B, lần này đội ngũ tập trung xung quanh cặp đôi đạt cấp bậc lớn nhất là hạng S và hạng A.

Nó rất tốn kém, nhưng tôi không thể đòi hỏi điều gì tốt hơn cho sự an toàn của Yuu.

Tôi đã rất nhẹ nhõm khi nghe tin rằng kết quả của việc kiểm tra toàn diện, Yuu được đánh giá là không có vấn đề gì, và vì trạng thái tinh thần của thằng bé cũng đã bình tĩnh trở lại, có vẻ như nó sẽ có thể xuất viện trước lễ nhập học cấp ba.

Tôi đã lo lắng vì nghe nói rằng do cú sốc quá lớn, những cậu con trai cuối cùng bị tấn công thường có xu hướng tự thu mình lại và không còn khả năng chấp nhận phụ nữ, ngay cả khi tệ nhất họ là các thành viên trong gia đình, nhưng tôi thực sự rất mừng vì Yuu đã không trở thành như vậy.

Hơn hết thảy, tôi vô cùng hạnh phúc vì sau khi lấy lại được bình tĩnh, Yuu giờ đây đã có thể trò chuyện với tôi một cách thân thiết hệt như hồi còn là một đứa trẻ.

Nhưng nên nói thế nào đây…. Yuu đã thay đổi rồi.

Cứ như thể cái tôi nổi loạn của thằng bé trước đây chỉ là một lời nói dối vậy.

Tự hỏi liệu có phải nó đã trưởng thành về mặt tinh thần sau khi vượt qua nghịch cảnh không nhỉ?

Rốt cuộc thì, thằng bé đã khiến tôi có cảm giác như mình đang đối phó với một người trưởng thành hơn là một thiếu niên.

Hơn nữa… Thỉnh thoảng, ánh mắt thằng bé nhìn tôi cũng như cách nó cất lời khi nói chuyện với tôi, nó đã khác trước rồi đấy.

Đó không phải là ánh mắt của một người đang nhìn mẹ mình.

Tôi đã bối rối không biết phải diễn tả thế nào.

Tôi đã không biết trong một khoảng thời gian.

Nhưng khi tôi đang thư giãn ở nhà sau khi Yuu xuất viện, tôi đã chợt nhận ra.

Rằng ngay lúc này đây, thằng bé trông giống hệt như người chồng quá cố của tôi, Sakuya-san.

Tôi từng nghe nói rằng những người từng ở ranh giới của cái chết do gánh chịu một chấn thương nghiêm trọng, đặc biệt là chấn thương đầu, sẽ trở thành một con người khác sau khi họ hồi phục.

Tự hỏi liệu trường hợp của Yuu có phải như vậy, nhân cơ hội nào đó chăng?

… Dẫu cho có là thế đi nữa, Yuu vẫn cứ là Yuu.

Thằng bé là con trai tôi, người quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Ngay cả khi tính cách của nó có thay đổi đi một chút đi nữa, với tư cách là một người mẹ, tôi vẫn sẽ chấp nhận điều đó.

Hơn nữa, rốt cuộc thì đâu phải là thằng bé thay đổi theo chiều hướng tệ đi.

Yuu ở hiện tại là một cậu bé rất ngoan.

Thằng bé có thể chào hỏi mọi người đàng hoàng, và nó luôn ở đó để chào đón tôi mỗi khi tôi đi làm về.

Tôi không biết thằng bé đã học nấu ăn từ lúc nào, nhưng nó thậm chí còn có thể tự tay làm những món ăn đơn giản tại nhà.

Ý tôi là, khi Yuu được sinh ra, tôi đã từng nói đùa rằng….

Liệu đứa trẻ này có phải là sự đầu thai của Sakuya-san không nhỉ?

Khi tôi nói chuyện với Yuu, người đã lấy lại được ý thức, tôi đã hoang mang vì cuối cùng thằng bé thực sự đã mang lại cho tôi cảm giác như thể nó chính là sự đầu thai của Sakuya-san.

Có một đêm, khi tôi trở về nhà sau khi uống chút rượu, tôi đã vấp ngã ở hành lang, và Yuu đã lập tức ôm chầm lấy tôi vào lòng.

Vào khoảnh khắc đó, vì một lý do nào đó, gương mặt của Sakuya-san lại hiện lên trong tâm trí tôi, và cùng lúc với cảm giác bối rối, tôi đã không thể kìm nát những giọt nước mắt của mình.

Ôm lấy một người như tôi vào lòng, Yuu nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Không tránh khỏi, trong mắt tôi, thằng bé ngày càng trở nên giống Sakuya-san hơn….

Cứ đà này, cuối cùng tôi sẽ muốn được Yuu cưng chiều như một người phụ nữ, trái ngược với tư cách là một người mẹ.

Cứ thế, bạn thấy đấy, tôi đã cố tình gọi thằng bé là 『Yuu-chan』 hệt như khi nó còn nhỏ.

Như một lời nhắc nhở rằng tôi chính là mẹ của nó.

Truyện liên quan

Re: Master Magic Hoàn thành Nhật Bản

Re: Master Magic

Cập nhật: 3 giờ trước

Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...

4
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 3 giờ trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

40
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 3 giờ trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

31