Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười - Chương 71: The King’s Day Off
[previous_page]
[next_page]
「Kurakadir ư?」
Ta chẳng biết đó là thứ gì, nhưng trông có vẻ ngon phết.
Thực ra……ta đã ngửi thấy mùi thơm của nó tỏa ra nức mũi từ nãy và bắt đầu thấy thèm thuồng rồi đây.
「Được rồi, cho ta một phần.」
「Của cậu đây, 500 yên nhé.」
「——」
「Sao thế hả chàng trai trẻ?」
Người chủ quán vừa nhìn ta vừa cất lời.
Hừm…..lão cứ gọi ta là 「chàng trai trẻ」 suốt nãy giờ.
Ta lấy ra đồng tiền mà mình vừa tạo ra ——rồi đưa cho lão 500 yên. Lão liền trao lại xim-lô xiên nướng cho ta.
Ta cầm lấy nó rồi tiếp tục bước đi trên con đường của mình.
Ngẫm lại thì… có vẻ như lão ta chẳng hề biết ta là ai.
Ta vừa thong thả ăn xiên nướng vừa rảo bước quanh khu chợ.
Giờ nhìn kỹ xung quanh, ta thấy vô số gương mặt lạ lẫm.
Hầu như những người từng được ta giải cứu khỏi Marato thì ta đều nhẵn mặt.
Thế nhưng lúc này, ta chẳng thấy mấy bóng quen đâu.
Những con người ấy cứ luôn mồm gọi với theo ta để mời chào buôn bán.
Cảm giác thật thú vị, thế là ta cứ thế la cà từ quầy hàng này sang gian hàng khác để nếm thử đủ thứ.
Trông chẳng khác nào một cõi hội hè nho nhỏ.
Ta dừng chân trước một sạp hàng có vẻ thưa vắng khách qua lại.
「Cái này bao nhiêu thế?」
「Một phần là 1.500 yên ạ.」
「Có vẻ hơi đắt nhỉ.」
Phải chăng đó là lý do nơi này chẳng mấy ai ghé mua?
「Ầy, tiền nào của nấy, chất lượng đi đôi với hương vị mà ngài.」
「Ra vậy…..vậy cho ta một phần.」
Ta trả tiền rồi nhận lấy phần ăn.
Ta cắn một miếng………..và nó dở tệ.
Tệ đến mức ta phải hoài nghi liệu đây có phải là đồ ăn nữa không….hầu như nằm cùng đẳng cấp với thứ pushinee kia vậy.
Chẳng phải vì nó đắt đỏ….mà thực chất, không có khách là bởi vì nó vừa đắt lại vừa dở tệ.
Ta lững thững bước đi và quay đầu ngoái nhìn một lúc lâu.
Chẳng có bóng khách nào thèm bén mảng đến cửa hàng ấy.
「Hừm……..xem chừng hàng quán này chẳng trụ được bao lâu nữa đâu.」
Ta lẩm bẩm rồi tiếp tục cất bước.
Ta rời khỏi khu chợ và tiến vào khu phố thị.
「Hả?」
Ta khựng lại ngay trước một ngôi tư gia.
Đó vốn là căn nhà do chính tay ta tạo ra bằng DORECA, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà cánh cửa lại bị vỡ toác.
Ta bắt gặp một người dân đang cặm cụi sửa chữa nó.
「Chào nhé.」
「Ạ, Điện hạ.」
Lần này thì đã gặp đúng người quen biết ta.
「Đã có chuyện gì xảy ra thế?」
「Dạ……ừm thì……」
Gã đàn ông gãi đầu gãi tai, nở một nụ cười khổ sở.
「Vợ tôi nổi giận với tôi và thế là….」
「Đây là hậu quả của trận chiến đó sao?」
「Vâng ạ…」
「Đành chịu vậy.」
Tôi lôi DORECA của mình ra, nhưng người đàn ông vội vàng lắc đầu và xua tay.
「Không không, không sao đâu Điện hạ. Nhiêu đây tôi tự sửa được.」
「Tự sửa sao?」
「Vâng. Thật ra, tôi sửa gần xong rồi đây.」
Tôi lại nhìn cánh cửa một lần nữa.
Quả thật là gần xong thật rồi.
「Vậy có ổn không đấy?」
「Chắc chắn rồi, sao có chuyện để Quốc vương làm mấy việc nhỏ nhặt thế này được.」
「……..Ta hiểu rồi. Vậy chúc anh may mắn.」
Tôi vẫy tay chào tạm biệt rồi bước đi.
*****************************************
Cho đến khi mặt trời gần lặn, tôi vẫn rảo bước trên những con phố của Ribek.
Thị trấn tấp nập và tràn đầy sức sống.
Rất nhiều cửa hàng đã mở cửa và việc buôn bán đang diễn ra rất suôn sẻ.
Người dân trong trấn giờ đây đã có thể tự tay làm và sửa chữa mọi thứ mà không cần phải dựa dẫm vào tôi hay những nô lệ của mình.
Đây là ngày đầu tiên mà tôi thực sự chẳng phải làm gì cả.
Tôi không phải chế tạo gì, sửa chữa gì, hay đánh bại thứ gì.
Tôi chẳng làm gì sất. Tôi chỉ đi quanh đây và tiêu tiền mà thôi.
Dẫu vậy, người dân vẫn nở nụ cười.
Tất cả bọn họ trông đều vô cùng hạnh phúc.
Sau cả một ngày dài không làm gì cả….DORECA của tôi bắt đầu phát sáng và biến đổi.
Nó chuyển hóa từ sắc bạch kim sang một màu đen tuyền.
Hết Chương 8: Tiểu Quốc
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.