Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Side Story 1.13 - III.
Toàn bộ Tập 1-4 + Ngoại truyện của DMS đã có bản không che trên ko-fi! ※ Tác phẩm có chứa miêu tả về các mối quan hệ cưỡng ép, ngôn từ nhạy cảm và các nội dung bạo lực khác. Độc giả cần cân nhắc trước khi xem.
Sau khi trở về hoàng cung, Thái tử tiếp tục sống những ngày tháng bình yên qua nhiều mùa biến đổi. Trong khoảng thời gian đó, ba vị hoàng huynh của ngài đã qua đời—nên theo lẽ thường, đây khó mà coi là "bình yên". Nhưng vì điều đó chẳng khiến ngài bận tâm, nên cách miêu tả ấy cũng không hoàn toàn sai. Đã từ lâu, bất hạnh của các hoàng huynh chẳng còn liên quan gì đến ngài.
Vị Thái tử mười bảy tuổi chẳng mấy chốc đã bước sang tuổi hai mươi. Qua những năm tháng ấy, vóc dáng ngài cao lớn hơn, bờ vai rộng hơn, những nét mềm mại thơ dại cuối cùng cũng nhường chỗ cho khuôn hàm góc cạnh cương nghị. Thời gian cướp đi vẻ đẹp thiếu niên chỉ để thay vào đó là khí chất mê hoặc đầy uy nghiêm của một người đàn ông trưởng thành.
Cậu thiếu niên đẹp đến mức đáng sợ năm nào giờ đã trở thành một nam nhân đẹp đến ngạt thở. Gương mặt ngài như một tác phẩm nghệ thuật, vô tình thu hút mọi ánh nhìn của bất kỳ ai nhìn thấy, đôi khi tỏa ra sức hút áp đảo tựa một thiên thể—như thể vạn vật xung quanh đều đang xoay quanh ngài trong sự kính cẩn lặng im.
"Thế mà vị Thái tử khơi mào dục vọng của biết bao kẻ lại lạnh tùng như băng giá."
Nhất Hoàng tử nhếch môi cười khẩy, nghiêng tách trà. Dòng trà đỏ thẫm nhỏ xuống chậu cây, nhuộm thẫm từng thớ đất.
"Chẳng lẽ đệ lại cần đến lời xưng tụng là bản sao của Thủy Tăng Hoàng Abrixa sao?"
Vị hoàng đế sáng lập đế quốc vốn nổi tiếng cả đời chỉ yêu duy nhất một người phụ nữ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Nếu Thái tử đang bắt chước điều đó bằng cách tránh xa nữ sắc, thì chỉ có thể coi là gàn dở. Ngay cả bây giờ, Thái tử vẫn thường được so sánh với Thủy Tăng Hoàng nhờ năng lực ma thuật phi thường. Nhưng lại còn muốn củng cố vị thế bằng cách cấm dục sao? Thật là một kẻ làm đệ đệ ghê đản. Bàn tay Nhất Hoàng tử siết chặt lấy tay cầm tách trà.
"Chắc hẳn hắn đang giải tỏa trong lén lút. Dù không có nhân tình cố định, hẳn hắn cũng đang đắm chìm trong những cuộc vui một đêm dưới một thân phận giả... Với ma thuật biến đổi diện mạo, sẽ chẳng ai nhận ra hắn đâu."
Lời nịnh hót của Bát Hoàng tử chỉ càng làm tâm trạng Nhất Hoàng tử thêm tồi tệ. Ma thuật biến hình là ma pháp cấp cao, đòi hỏi lượng ma lực khổng lồ—thứ mà hầu hết các pháp sư thậm chí chẳng dám thử. Thế nhưng lời lẽ của Bát Hoàng tử lại ngầm mặc định rằng Thái tử có thể làm điều đó một cách dễ dàng. Bắt đầu từ điều đó đã chạm chán vào sự tự ti của Nhất Hoàng tử.
Với sự tính toán lạnh lùng, Nhất Hoàng tử quyết định Bát Hoàng tử sẽ là mục tiêu tiếp theo. Dù sao thì hắn cũng đã loại bỏ Ngũ Hoàng tử—chẳng việc gì phải giữ lại những quân cờ vô dụng xung quanh.
"Thái tử Điện hạ xưa nay luôn có nét gì đó xam xịt, xảo quyệt. Biết đâu chừng? Có khi hắn không chỉ giấu giếm nữ nhân mà còn giấu cả con trẻ. Có khi là nhiều hơn một đứa con rơi đấy chứ."
Nhất Hoàng tử mỉm cười dịu dàng với người đệ đệ ngu ngốc đang thao thao bất tuyệt một cách hăng hái, hoàn toàn không hay biết đến mối nguy hiểm từ chính lời nói của mình.
Thái tử vuốt ngược mái tóc đã dài hơn một chút bằng sáp, cố định nó lại rồi thản nhiên nhìn vào bức gương trước mặt. Dù chẳng muốn thừa nhận, ngài dường như ngày càng giống Hoàng đế hơn qua từng ngày—không phải người phụ thân hiện tại, mà là chính ngài từ tương lai đã tan biến, kẻ đã quay ngược thời gian.
Đăm đăm nhìn bản thể không chút thay đổi của mình trong gương, một làn sóng chán chường cuộn dạt qua lòng ngài.
'Thật nhạt nhẽo.'
Cái giá của việc biết trước mọi sự kiện trong tương lai là một nỗi chán ngắt đến ngạt thở. Phần lớn những ngày qua, ngài gian nan lắm mới cảm thấy mình đang sống. Những khoảnh khắc duy nhất ngài thực sự tồn tại là khi đối diện với những khát khao trần trụi nhất của bản thân... khi ngài cô đơn trên giường, cùng với—
'Mẹ kiếp.'
Một nếp nhăn nhẹ hình thành giữa hai chân mày trước khi giãn ra, trở lại vẻ điềm nhiên hoàn hảo.
Ngôn từ của ngài đã trở nên thô lỗ. Điều đó, ít nhất, là một điểm khác biệt thô ráp giữa ngài và vị Hoàng đế đến từ tương lai. Ban đầu, ngài chỉ toàn dùng những từ ngữ cao sang, quý phái—cho đến khi ngài bắt đầu hành hạ Jaha.
Tất cả là tại tên Hoàng đế đó. Chính hắn—kẻ ngốc trong tương lai ấy—là lý do khiến lời ăn tiếng nói của ngài trở nên tục tĩu. Thật là một sự mỉa mai vô lý, ngài nghĩ. Nhưng bất cứ khi nào tên đần độn đó xẹt qua tâm trí, ngài lại không thể cưỡng lại việc buông lời chửi rủa. Nếu đó là một kẻ xa lạ, ngài có thể đã gạt phắt đi. Nhưng việc tên ngốc đó lại chính là bản thân ngài trong tương lai chỉ càng làm tăng thêm sự ghê tởm và khinh bỉ.
Dù vậy, sự bực bội vẫn gặm nhấm ngài—dù muốn trút bao nhiêu lời lăng mạ lên đầu tên Hoàng đế, vốn từ ngữ quá đỗi tinh tế của ngài trước đây lại chẳng thể giúp xả hết bực tức. Điều đó đã thay đổi sau những chuyến vi hành ban đêm. Sự chán chường đã đẩy ngài ra ngoài bức tường hoàng cung, nơi ngài thu nhặt được vô số lời lăng mạ phong phú. Giờ đây, ngài có thể chửi rủa tên Hoàng đế bằng muôn vàn cách thức đầy sáng tạo.
Dĩ nhiên, ngài không chỉ học được những lời lẽ thô tục. Mỗi chuyến đi ra ngoài cung điện lại thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống của người dân. Ngài chắc chắn rằng mình hiểu rõ dân chúng hơn nhiều so với cái bản thể tương lai đã tan biến kia.
Và không chỉ có thế. Bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, giờ đây ngài đã có thể thi triển ma thuật thuần thục gần như Hoàng đế ở thời kỳ đỉnh cao—bất chấp những ấn phong ấn kìm hãm trên lưng bàn tay. Hơn thế nữa, kiếm thuật của ngài đã vượt xa Hoàng đế, ngài lại trẻ trung hơn, sung sức hơn. Trên mọi phương diện, ngài đều đã vượt qua tên Hoàng đế đó. Ngài, về mọi mặt, là một nam nhân tốt đẹp hơn.
'Ta sẽ không mắc phải những sai lầm như tên Hoàng đế đó.'
Truyện liên quan
Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử
Tóm tắt nội dung. Vì người cha mải mê cờ bạc mà bỏ mặc gia đình, tổ ấm của Marie ...
Dù Có Phải Tan Vỡ
Tóm tắt. [XIN HÃY CHÚ Ý! Cảnh báo nội dung: Chứa các yếu tố ép buộc, quan hệ với động ...