Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Side Story 1.18

Tập 1-4 + Ngoại truyện của DMS đã có bản không che trên Ko-fi! ※ Tác phẩm này chứa các tình tiết cưỡng ép, ngôn từ nhạy cảm và nội dung bạo lực. Độc giả nên cân nhắc trước khi xem.

"Đã đến lúc lại phải gọi thợ làm tóc rồi," hắn trầm ngâm thì thầm, ngón tay luồn qua những lọn tóc vừa hơi chệch khỏi độ dài hoàn hảo.

Ngay từ khi đại quân xuất phát, tâm trạng Hoàng đế đã cực kỳ tồi tệ. Nhờ biết trước tương lai, hắn chắc chắn bản thân sẽ phải đối mặt với một kẻ thù đáng ghét. Nếu không vì việc tiêu diệt Alpenheim vào lúc này là hoàn toàn tất yếu, hắn đã chẳng bao giờ đặt chân đến đây. Bằng không, hắn đâu cần phải ghé qua cái vương quốc bé tẹo này trên đường trở về sau khi san bằng Alpenheim.

"Tuy chuẩn bị vội vã và còn nhiều thiếu sót, chúng thần xin cúi đầu mong Bệ hạ bao dung khốn thứ cho những sơ suất trong tiệc mừng chiến thắng này."

Từ ngai vàng bệ ngạn, Hoàng đế hờ hững rủ mắt nhìn gã quốc vương trung niên đang khúm núm bái lạy bên dưới.

Gã tạc ra vẻ hạ mình hết mực lúc này, nhưng đến đêm lại phái sát thủ mò vào phòng ngủ của hắn. Theo ký ức của tàn hồn kia, mọi chuyện đã diễn ra chính xác như vậy.

Đương nhiên, tàn hồn ấy đã bắt gã quốc vương phải trả giá đắt cho việc dám chĩa mũi nhọn vào hắn. Hắn đã san phẳng cả đất nước, đồ sát hoàng tộc, và bắt đứa con trai được gã sủng ái nhất về Đế quốc làm nô lệ.

Hoàng đế đảo mắt sang hàng tùy tùng đang đứng bên phải. Trong số đó có một gương mặt hắn chẳng thể nào quên.

Thái tử Cedric.

Khi hai ánh mắt chạm nhau, sự hoảng sợ của vị thái tử hiện rõ mùng một—cậu ta nuốt ừng ực một ngụm nước bọt rồi cuống quít cúi gầm mặt xuống.

Hoàng đế chằm chằm nhìn đỉnh đầu vị thái tử, ngón tay đeo găng gõ nhịp lên tay vịn ngai vàng. Cạch. Cạch. Cho đến tận giây phút này, hắn vẫn ngỡ "Chắc không đến mức đó..." Nhưng khi mắt thấy tai nghe, sát khí trong hắn lại bốc lên ngùn ngút.

Có nên kết liễu nó ngay bây giờ không?

Cha nó đang mưu sát ta—đây chẳng phải là trả thù cá nhân. Bất kỳ kẻ nào dám manh mống mưu hại quân vương đều phải chuẩn bị tinh thần bị diệt tộc.

Chẳng việc gì phải giữ lại mạng sống của nó để làm nô lệ. Cứ giết quách nó ở đây cho sạch sẽ. Để ngay cả một sợi tóc của Jaha cũng không bị vướng bận vào chuyện này.

Ngay khi Hoàng đế vừa hạ quyết tâm và dừng gõ tay vịn, khuôn mặt Jaha chợt lóe lên trong trí óc hắn như có ai vừa quẹt một que diêm vào tâm trí.

Biểu cảm của Jaha khi nàng quỳ gối van xin hắn đừng giết Cedric—tiếng khóc lóc thảm thiết đó. Để rồi khi hắn vẫn ra tay sát hại Cedric, cơ thể nàng đã đổ gục xuống như một con rối bị đứt dây.

Lồng ngực hắn bỗng trở nên lạnh ngắt.

Liệu mình có thể thật sự giết nó?

Liệu giết nó có gây ra hậu họa về sau?

Tàn hồn kia đã quay ngược thời gian để xóa bỏ tất cả—Jaha sẽ chẳng nhớ bất cứ điều gì. Cả những việc mà tàn hồn ấy đã làm. Nhưng nếu, dù chỉ là một khả năng vô cùng nhỏ bé, nàng lại nhớ thì sao? Tỷ lệ dẫu tiệm cận bằng không, nhưng trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối.

Nếu Jaha—người còn giữ ký ức từ dòng thời gian đã bị xóa bỏ—biết được cái chết của Cedric, liệu nàng có bao giờ tha thứ cho hắn vì đã giết Cedric một lần nữa?

Hắn không có tự tin. Hắn không thể chịu đựng được sự căm hờn của nàng, cũng chẳng đủ sức gánh oán hận từ nàng. Cho dù xác suất nàng phát hiện ra sự thật là vô cùng nhỏ—một phần trăm, hay thậm chí có vô số số không đằng sau dấu phẩy—hắn vẫn thấy khiếp sợ. Hắn không thể lấy trái tim của Jaha ra làm trò cá cược.

Ngón tay hắn siết chặt lấy tay vịn, gân xanh nổi lên trên lưng bàn tay đeo găng. Nhưng lớp da đã che khuất tất cả; bên ngoài, chẳng hề lộ ra chút sơ hở nào.

Tối hôm đó, đúng như dự đoán, sát thủ tràn vào phòng ngủ. Hoàng đế dễ dàng khuất phục chúng rồi tiến thẳng đến chỗ quốc vương. Gã quốc vương trung niên mặt cắt không còn một giọt máu, như thể vừa nhìn thấy ma.

"S-Sao có thể...?"

"Ta kiêng rượu để giữ gìn làn da."

Gã tưởng Hoàng đế sẽ không thể dùng phép thuật sau khi uống ly rượu ngủ có pha thuốc độc làm tê liệt sao?

Tàn hồn kia đã luyện được khả năng kháng hầu hết các loại độc, nên điều đó vốn chẳng hề gì. Hắn cũng sở hữu khả năng kháng độc tương tự, nhưng hắn chẳng rảnh rỗi đi tiêu thụ chất độc làm gì. Ngay cả khi không biết trước, hắn vẫn sẽ từ chối rượu—việc duy trì một làn da khỏe mạnh đòi hỏi điều đó.

Các kị sĩ đế quốc dễ dàng khống chế ngự lâm quân và lôi kẻ phản bội ngu ngốc đến trước mặt chủ nhân. Hoàng đế nhìn xuống gã quốc vương đang quỳ mọp và lên tiếng hỏi:

"Tại sao ngươi lại làm vậy?"

Một câu hỏi mà tàn hồn kia chưa từng buồn thốt ra—hắn vốn chỉ đơn giản là cắt cổ gã.

"Nhà tiên tri trong hoàng cung... đã tiên đoán rằng Bệ hạ sẽ hủy diệt vương quốc này và đồ sát tất cả con cái của ta."

Gã quốc vương đáp lại không chút ngần ngừ, giọng đầy buông xuôi. Gã đã lờ mờ nhìn thấy số phận của mình.

"Chính sự ngu ngốc này của ngươi mới khiến ta hủy diệt vương quốc và đồ sát con cái ngươi."

Trước câu trả lời hờ hững của Hoàng đế, mắt gã quốc vương trợn ngược lên.

Đó không phải lời đe dọa suông. Cả tàn hồn lẫn hắn ban đầu đều không có ý định đụng đến cái vương quốc bé tẹo này—nó chẳng có giá trị chiến lược hay tài nguyên gì đáng giá. Nếu gã quốc vương không hành động ngu ngốc, Hoàng đế đã để quân đội nghỉ ngơi vài ngày rồi bình yên rút đi.

Truyện liên quan

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử Hoàn thành Hàn Quốc

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử

Web Novel 18+
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt nội dung. Vì người cha mải mê cờ bạc mà bỏ mặc gia đình, tổ ấm của Marie ...

112 102
Dù Có Phải Tan Vỡ Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Có Phải Tan Vỡ

Web Novel 21+
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. [XIN HÃY CHÚ Ý! Cảnh báo nội dung: Chứa các yếu tố ép buộc, quan hệ với động ...

40 86