Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 4

Vốn có niềm yêu thích đặc biệt với giới nghệ sĩ, Lucas đã men theo tiếng đàn tìm vào quán, muốn ủng hộ vị nhạc công vĩ cầm. Thế nhưng, dù tiếng nhạc đang vang lên, anh vẫn chẳng thể nhìn thấy người biểu diễn.

Giai điệu thanh thoát cất lên từ sau sân khấu dường như nhắc nhở không được vén tấm rèm che, buộc Lucas phải kiên nhẫn chờ cho đến khi buổi diễn kết thúc.

Ngày đầu tiên ấy, khi tiếng đàn vừa dứt, Lucas vẫn chẳng thể đứng dậy ngay, ngẩn ngơ bởi dư âm của bản nhạc còn vương vất bên tai. Nó như một cơn mưa rào lặng lẽ trút xuống vùng đất cằn cỗi, một giai điệu đượm buồn nhưng ngọt ngào, xoáy sâu vào tận đáy lòng anh.

Đến khi bừng tỉnh và cố tìm kiếm vị nghệ sĩ, người đó đã biến mất từ bao giờ, khiến anh chẳng thể tìm ra. Những lần ghé thăm sau đó đều kết thúc trong vô vọng. Chủ quán nhất quyết không tiết lộ danh tính người biểu diễn, có lẽ vì nhầm tưởng Lucas muốn lôi kéo họ đi. Nhưng đồng thời, Lucas cũng chẳng thể tiết lộ thân phận thật của mình tại nơi này.

Trong lúc Lucas mải hồi tưởng lại cái ngày đầu tiên tình cờ nghe thấy tiếng đàn, chiếc xe ngựa đã dừng lại. Anh thong thả bước vào một tiệm trang phục tàn tàng rồi bước ra với bộ dạng xập xệ chẳng kém gì cửa hiệu.

"Thưa Công tước, có lẽ tôi nên đi cùng ngài. Trời đã muộn rồi."

Lucas nhăn mặt đáp lại.

"Nhìn mặt cậu cả ngày đã đủ lắm rồi, đến giờ nghỉ ngơi mà còn có cậu bên cạnh thì tôi thành kẻ bất hạnh mất."

"Điều đó... đáng ghét đến thế sao?"

"Cậu mới là người tôi không hiểu nổi đấy. Cấp trên biến mất vào giờ này, lẽ ra cậu phải hớn hở về nhà mới đúng chứ?"

"...Nhỡ đâu ngài lại gây ra rắc rối gì đó sau này, nên tôi thấy tốt nhất là cứ đi theo cho chắc, thành ra tôi chưa hề nghĩ đến chuyện về nhà."

"Cậu nói cứ như thể tôi là kẻ chuyên đi quậy phá gây chuyện không bằng."

"Dĩ nhiên tôi biết ngài không phải người như thế... nhưng chẳng phải ngài từng vướng vào những chuyện rắc rối khác sao, thưa Công tước?"

"Mỗi nghệ sĩ đều có một câu chuyện riêng. Chẳng có người nghệ sĩ nào lại không mang tâm sự. Việc lắng nghe hoàn cảnh và giúp đỡ họ mà cậu lại gọi là 'rắc rối' thì thật là thiển cận đáng thương."

"Đó là vì ngài bị các nhà báo bắt gặp, rồi những bài báo không cần thiết cứ thế lan truyền ra."

"Được rồi. Lần này tôi sẽ cẩn thận."

Nghe câu trả lời kiên quyết của Lucas, Philip hiểu rằng mình chẳng còn lý do gì để ngăn cản nữa nên lặng lẽ lùi lại. Lucas mỉm cười hài lòng, một nụ cười hiếm hoi, rồi lên tiếng:

"Đây là lý do tôi thích cậu đấy."

Anh để lại một lời khen ngắn gọn cho Philip—người luôn biết khi nào nên lui bước—rồi nhanh chóng biến mất. Nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi anh vừa rời đi mà không một tiếng động, Philip khẽ thì thầm:

"Chẳng biết ai mới là người phải lo lắng cho ai nữa."

Nhận ra mình đã lo lắng hão cho vị công tước sở hữu kiếm thuật vô song khắp đế quốc, Philip ra lệnh cho xe ngựa của gia tộc Bavenberg quay trở về dinh thự.

***

"Đêm muộn thế này chị còn cầm cái cây vĩ cầm tàn tàng đó đi đâu vậy?"

Leila, người đang lặng lẽ rời khỏi dinh thự cùng chiếc gậy dò đường, khựng lại trước giọng nói sắc lẹm.

"...Em biết là chị thích chơi đàn mà."

"Làm sao em biết được chị thật sự đi chơi đàn hay đang làm trò gì khác?"

Leila cảm thấy một làn sóng mệt mỏi dâng lên trước những lời lẽ của Amelie, cô em gái nhỏ. Bàn tay run run siết chặt lấy tay cầm của hộp đàn vĩ cầm, cô xoay đầu về phía tiếng nói và đáp:

"Nếu em tò mò đến thế thì cứ đi theo mà tự mình kiểm chứng."

"Tội gì em phải nhọc công thế? Chẳng thà chị cứ ở nhà cho xong chuyện."

"Chuyện này đã được Cha cho phép rồi."

"Cái gì? Chỉ vì Cha cho phép mà chị nghĩ mọi chuyện đều ổn sao?"

Amelie gắt gỏng đáp lại Leila, người đã không đưa ra câu trả lời mà cô ta muốn nghe.

Leila khẽ thở dài trước thái độ vô lý kiên trì của cô em gái, nhưng điều này chỉ càng làm Amelie thêm kích động.

"Chị thở dài vì thấy lời em nói buồn cười lắm sao? Chị không biết rằng vấn đề này ảnh hưởng đến chị nhiều hơn à, Chị vú? Hả?"

Từ giọng điệu hỗn xược trắng trợn đột ngột chuyển sang gọi 'Chị' một cách kính cẩn... Thái độ thất thường của Amelie vốn chẳng lạ gì, nhưng hôm nay Leila lại cảm thấy những lời cằn nhằn xỉa xói ấy khó nhẫn nại hơn thường lệ.

Như mọi khi, cô sẽ phớt lờ cho qua, nhưng hôm nay, không thể nén nổi cơn giận mãn tính trong lòng, Leila lạnh lùng đáp trả:

"Nếu việc chị ra ngoài làm em khó chịu đến thế, em có thể đến nói chuyện với Cha. Ở đây chỉ có Cha mới có quyền giữ chị lại thôi."

Đối mặt với thái độ không chút nao núng của Leila, sự bực bội của Amelie càng dâng cao. Cô ta nhếch môi cười chua chát rồi mỉa mai:

"Có bao giờ chị nghĩ rằng em đang lo lắng cho chị không, Chị yêu? Tại sao một kẻ mù lòa tàn tật như chị cứ nhất quyết đòi ra ngoài làm gì? Chị cố tình làm em chướng mắt đấy à?"

Truyện liên quan

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

40 27
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 153
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 23 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 89
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 473