Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 15

Lucas nhanh chóng hoàn thành công việc rồi tìm đến tòa nhà mà anh đã cho Leila mượn. Hôm nay anh lại bận trên mình trang phục của một thường dân và lặng lẽ đi vào bằng cửa sau.

Và ngay khi anh vừa mở cửa, tiếng đàn piano vang vọng đã đong đầy không gian.

Vốn đang mong đợi một bản tấu violin, anh không tránh khỏi đôi chút hụt hẫng. Dẫu vậy, sự tò mò cũng nhanh chóng trỗi dậy.

“Ồ, cô ấy đánh piano cũng giỏi đấy chứ.”

Tuy không thể sánh bằng tiếng violin, nhưng giai điệu piano này vẫn đủ khiến người ta thích thú. Lặng lẽ tiến lại gần căn phòng nơi hai người họ đang ở, anh tựa lưng vào tường rồi thong dong ngắm nhìn Leila.

“Tiểu thư, đây là bản nhạc cô từng chơi rất thường xuyên năm lên chín tuổi đúng không ạ?”

“Hừm, em vẫn nhớ sao?”

“Dĩ nhiên rồi ạ! Đó là bản nhạc phu nhân thích nhất mà.”

“…Đúng vậy.”

Leila trân trọng việc Anna thi thoảng lại nhắc về mẹ mình tự nhiên như thể bà vẫn còn sống trên đời.

“Có một lần em lén vào ngắm tiểu thư chơi bản nhạc này nên đã bị hầu nữ trưởng mắng một trận tơi bời. Thế nên em chẳng thể nào quên được nó.”

“Đó là bản Giao hưởng Âm vang Thiên đường của Richter. Nó được đặt tên như vậy bởi những âm điệu sống động, tựa như những thiên thần nhỏ đang hạ thế dạo nhạc.”

“Có lẽ vì thế mà hồi đó em chẳng thể rời mắt khỏi tiểu thư lúc cô ngồi bên bàn đàn. Em cứ ngỡ là một thiên thần đang chơi nhạc vậy.”

Leila mỉm cười rạng rỡ trước lời nịnh nọt đáng yêu của Anna. Đã lâu lắm rồi hai người họ mới có một cuộc trò chuyện thoải mái chỉ dành riêng cho hai người. Dù nơi đáy lòng dường như luôn có một tảng đá đè nặng, nhưng hôm nay cô cảm thấy mình có thể cười tự do hơn một chút.

Đúng lúc ấy, một tiếng vỗ tay vang lên.

Leila và Anna đều giật mình chột bụng.

“Á? Ôi, chúc một ngày tốt lành, Công đao đại nhân!”

“Tôi xin lỗi nếu đã làm hai người giật mình… nhưng tôi không thể chỉ đứng nghe rồi bỏ đi như thế được.”

Sau khi ra hiệu cho Anna đứng dậy bằng một cử chỉ nhẹ nhàng, Lucas quý phái bước vào phòng piano rồi ngồi lên bậu cửa sổ.

“Chúc Công đài đại nhân một ngày tốt lành…”

“Tôi không biết là cô cũng biết chơi piano đấy.”

“…Tôi chỉ chơi một chút hồi còn nhỏ thôi. Ngài đến để nghe tôi kéo violin đúng không?”

“Tôi đúng là thích các bản nhạc piano của cô, nhưng có lẽ tôi vẫn bị thu hút bởi tiếng đàn violin hơn.”

“Xin ngài chờ một chút.”

“Vì ở đây có đàn piano nên âm thanh sẽ khác. Để tôi đưa cô sang phòng khác.”

Lucas định dẫn đường bước ra ngoài nhưng rồi sực nhớ ra Leila bị mù nên quay lại.

“Xin phép cô một chút.”

Thay vì để Anna dẫn đi, Lucas nhẹ nhàng nắm lấy tay Leila và đưa cô lên tầng hai.

“Phòng này đón rất nhiều ánh nắng. Các cửa sổ đều được xử lý đặc biệt nên cách âm vô cùng hoàn hảo.”

Anna đi theo sau, nheo mắt nghi ngại khi nghe nhắc đến việc cách âm hoàn hảo và cố tình đi sát lại gần.

Nhận ra thái độ của Anna, Lucas thấy khá buồn cười nhưng vẫn rộng lượng thấu hiểu cho sự lo lắng mà cô dành cho tiểu thư của mình.

“Có một chiếc ghế sofa đơn ở giữa phòng. Cô có thể ngồi hoặc đứng chơi tùy thích. Tôi muốn cô biểu diễn một cách thoải mái nhất.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Leila có thể cảm nhận được căn phòng này sáng hơn những phòng khác. Cô chớp mắt chậm rãi trước thứ ánh sáng choáng ngợp, mờ ảo phía trước. Anna nhanh chóng đỡ lấy tay cô và dẫn đến chiếc sofa.

Leila dùng tay mò mẫm rồi chạm vào tựa lưng sofa. Ước lượng được vị trí, cô đặt hộp đàn violin lên đó. Bằng những động tác quen thuộc, cô lấy nhạc cụ ra, chỉnh dây nhẹ nhàng và lập tức bắt đầu một bản tấu dữ dội như bão giông.

Lucas ngồi ở chiếc sofa đối diện, thong thả bắt chéo chân, gương mặt không giấu nổi sự kinh ngạc. Cảm giác phấn khích khi được trực tiếp theo dõi và thưởng thức buổi biểu diễn ngay trước mắt—điều mà trước đây anh chỉ được nghe từ sau bức màn sân khấu—thật mãnh liệt.

Ngay cả tiếng sột soạt thô ráp khi miết vào dây đàn cũng không hề chói tai nhờ vào kỹ thuật tuyệt vời của người chơi. Thay vào đó, người nghe có thể cảm nhận trọn vẹn một độ trầm sâu lắng. Sau một đoạn nhạc nhanh và sắc sảo đòi hỏi khá nhiều lực, nó chuyển sang một giai điệu thong dong và thư thái.

Dường như nó đang đại diện cho chính khoảnh khắc này. Khoảnh khắc thong dong sau những giờ làm việc vất vả để đắm mình vào tiếng đàn.

Truyện liên quan

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

40 27
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 153
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 23 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 89
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 473