Omega Hoàn Hảo Của Tôi - Chương 19
“Thật thất lễ vì đã đường đột ghé thăm mà không báo trước.”
Trước lời của Lucas, Bá tước Benjamin Este cất giọng đáp lại với vẻ mặt đầy bất an.
“Xin thứ lỗi cho sự đường đột, nhưng chẳng hay ngài ghé thăm tệ xá chúng tôi là vì…”
Từ câu trả lời lửng lơ của Benjamin, Lucas có thể phần nào thấu suốt tâm tư thật sự của ông ta. Bầu không khí rõ ràng cho thấy ông ta vô cùng phật ý, nhưng lại chẳng thể ra mặt vì Lucas mang tước vị Công tước.
“Tôi đến đây để gặp tiểu thư đại tiểu thư của quý tộc.”
“Đại tiểu thư nhà tôi ư?”
“Phải, tôi đến để tìm tiểu thư Leila.”
“Tại sao lại là đứa trẻ đó…?”
Phản ứng cộc lốc của Benjamin khiến khóe môi Lucas khẽ nhếch lên. Những kẻ dù mang thân phận quý tộc nhưng lại cậy mình lớn tuổi hơn mà nông nổi khiêu khích vị Công tước trẻ tuổi như anh vốn chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Philip đứng gần đó thầm nghĩ, có lẽ chính vì dáng môi cong cong ấy mà khi không lộ bản chất, trông Lucas lại giống như một người vô cùng ôn hòa.
“Tôi phải trình báo và xin phép ngài thì mới được gặp tiểu thư Leila sao? Chẳng lẽ cô ấy không có quyền tự quyết?”
Giọng nói của anh nhanh chóng trở nên lạnh ngắt, khiến Benjamin bất giác run rẩy trước uy áp Alpha áp đảo đang âm thầm lan tỏa. Dù chất dẫn dụ vốn chỉ sinh ra ở Alpha và Omega không ảnh hưởng quá lớn đến Beta, nhưng cũng chẳng thể hoàn toàn ngó lơ.
“Không, ý tôi không phải vậy…”
“Bá tước, từ nãy đến giờ ngài cứ bỏ ngỏ câu chữ một cách kỳ lạ. Là người đứng đầu một gia tộc, chẳng phải ngài nên giao tiếp rõ ràng hơn sao?”
Benjamin nhếch môi nhưng ánh mắt chẳng hề ngụ ý cười, ngơ ngác nhìn Lucas rồi mới ngập ngừng đáp lại.
“T-Tôi xin lỗi.”
“Bảo nói cho rõ ràng thì ngài lại bắt đầu lắp ba lắp bắp. Tôi nghe nói ngài đang điều hành một thương hội, vậy mà…”
Vế câu bỏ dở mang hàm ý quá đỗi rõ ràng mà chẳng cần phải thốt ra thành lời. Gương mặt Benjamin đỏ bừng vì xấu hổ, người ngợm bắt đầu run lên bần bật.
Lucas thản nhiên quay trở lại vấn đề chính.
“Vậy ai sẽ là người dẫn tôi đi gặp tiểu thư Leila?”
Thú thực, dù là Công tước thì việc ghé thăm nhà người khác mà không báo trước là điều bất nhã, nhưng Lucas đang bực mình nên lại càng hành sự độc đoán hơn.
Anh vốn đã chẳng ưa thái độ ban đầu của Benjamin, lại thêm ánh nhìn chằm chằm đầy soi moi từ hai đứa trẻ được cho là con của ông ta càng làm anh thêm chướng mắt. Hơn nữa, ngay cả một bóng hình của Leila cũng chẳng thấy đâu, khiến tâm trạng anh càng lúc càng tồi tệ.
Đã không ra đón khách, phải chăng cô ấy không thích việc anh đến nên mới không chịu lộ diện?
Trong lúc hàng bao suy nghĩ ngổn ngang lướt qua tâm trí, Amelie, người vẫn luôn quan sát anh từ nãy đến giờ, đột ngột bước lên phía trước.
“Xin lỗi vì đã đường đột, thưa Đức ngài.”
“Còn cô là ai?”
“Tôi là Amelie, nhị tiểu thư của gia tộc Este. Thật là một vinh hạnh lớn lao khi được diện kiến ngài.”
“Tôi là Timo, trưởng nam của gia tộc Este. Rất vinh hạnh và hân hạnh được gặp ngài, thưa Đức ngài.”
Ánh mắt họ nhìn anh đong đầy sự tham lam lộ liễu. Lucas đã quá quen với những ánh nhìn như thế, dù khó chịu nhưng anh vẫn thản nhiên đón nhận.
“Xin mạn phép, liệu tôi có thể dẫn đường cho ngài được không?”
“Ai cũng được, mau dẫn đường đi. Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian đâu.”
Lucas ra lệnh với vẻ mặt kiêu ngạo, cực kỳ chán ghét sự chậm trễ vô ích. Timo nhìn anh như thể vừa được chứng kiến một điều kỳ diệu.
Lucas không chỉ hoàn hảo về diện mạo mà còn nổi danh với một sự kiện thời còn học ở học viện. Huyền thoại anh đánh bại mười đối thủ cùng lúc trong một trận quyết đấu kiếm thuật là câu chuyện vẫn được truyền lại cho các học sinh khóa sau.
Biết đến tin đồn này, Timo cảm thấy có chút gần gũi chỉ vì Lucas là tiền bối cùng trường với mình. Được Amelie và Timo dẫn lên tầng cao nhất, Lucas lập tức thấu hiểu ý đồ của những kẻ đã sắp xếp cho một người mù ở tầng trên cùng này.
Dù đã xác nhận qua hồ sơ, anh vẫn không ngờ gia đình này lại bỏ mặc cô đến mức độ này, khiến trong lòng dấy lên niềm hối tiếc muộn màng.
Nếu là bất kỳ ai khác, anh sẽ chẳng bao giờ có cảm giác này, nhưng Leila đã trở nên đặc biệt đối với anh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
“Đây là phòng của chị tôi.”
Trước khi Amelie kịp nói xong, Lucas đã hướng ánh mắt về phía Anna đang đứng ở cửa. Nhận ra ánh nhìn của anh, Amelie liền ân cần nói với Anna.
“Ngươi có thể báo với người chị kính yêu của chúng ta rằng các em của chị ấy đã đến không?”
Truyện liên quan
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".